Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 796: Anh Ba xuất chiêu.

Vừa nghe Tạ Ái Bưu nói xong, khóe miệng Nhiếp Chấn Bang cong lên, sự việc đến đây, về cơ bản, xem như đã được xác định.
Lúc này, trình độ đưa đẩy của Tạ Ái Bưu này đã lộ ra hoàn toàn. Người này đã áp dụng phương thức không đắc tội cả hai bên. Cách thức này, hoàn toàn không phải người bình thường có thể khống chế.
Cách thức không đắc tội cả hai bên này, nếu dùng phổ thông một chút để nói, đây là chân đạp hai thuyền. Theo góc độ vật lý đơn thuần mà nói, thời điểm chân đạp hai thuyền, nếu là thời điểm hai chiếc thuyền đi song song, chắc chắn thảnh thơi, an toàn và ổn định so với chân đạp một thuyền. Nhưng, một khi hai chiếc thuyền đi hai hướng khác nhau, hoặc lúc hai chiếc thuyền dứt khoát đi ngược chiều. Như vậy, con người chân đạp hai thuyền kia, có thể bị lực lượng này xé vỡ thành hai mảnh. Cũng giống vậy, có thể rơi xuống nước chết chìm.
Cho nên từ góc độ vật lý học để nói cũng tốt, từ góc độc chính trị học nói cũng thế. Loại phương pháp này đều thuộc kỹ thuật độ khó cao, người bình thường không thể chơi nổi. Điểm này cũng chứng minh rõ trình độ khôn khéo của con người Tạ Ái Bưu.
Việc này, Tạ Ái Bưu nhìn thấy rõ, trong chuyện này cả hai bên đều không thể đắc tội mình. Hơn nữa, sau sự việc cũng không thể tồn tại hậu quả. Vì sao? Bởi vì, trong tình hình hiện nay, Tăng Thái Bình không thể đắc tội với mình. Nếu như vậy, những ngày tháng sau này của Tăng Thái Bình trong bộ máy Tỉnh ủy, tất nhiên sẽ càng khó chịu.
Cùng một lý lẽ này, Nhiếp Chấn Bang cũng không thể đắc tội với mình. Tuy Nhiếp Chấn Bang ở tỉnh Ba Thục cũng coi như có gốc có rễ, nhưng Nhiếp Chấn Bang dù sao vẫn còn hơi trẻ tuổi, tư cách và sự từng trải vẫn hơi yếu, có thể có cục diện như bây giờ, đây đã là Nhiếp Chấn Bang cao siêu thể hiện hoàn mỹ thủ đoạn rồi. Nếu thật sự đẩy mình về phía Tăng Thái Bình, không phải Nhiếp Chấn Bang tự tìm cho mình sự không thoải mái sao?
Hơn nữa, việc này, bày rõ ràng ở đây. Bộ máy Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, tổng cộng mười ba Ủy viên Thường vụ, hôm nay, rõ ràng Nhiếp Chấn Bang chiếm ưu thế. Có thể thấy số phiếu, đã cầm chắc sáu phiếu. Lại thêm một Sử Đông Mạo trước nay đều không phát biểu bất kỳ ý kiến nào, vĩnh viễn đều là phiếu trắng. Điều này cũng nắm chắc được thế hòa. Mình tán thành hay không, chẳng qua chỉ là thêm hoa trên gấm. Nếu phiếu trắng, Nhiếp Chấn Bang cũng đạt được thắng lợi như vậy. Mà bản thân mình, cũng không thể đắc tội chết với Tăng Thái Bình, đây chính là sách lược.
Tăng Thái Bình bấy giờ cũng đang trầm tư, tình hình hiện nay đã bày rõ kết cục cuối cùng, nhất định là hai phiếu trắng, năm phiếu so với sáu phiếu. Bất kể biểu quyết thế nào, chuyện này, người chiến thắng cuối cùng nhất định là Nhiếp Chấn Bang. Lúc đầu, nếu có thể đạt được sự ủng hộ của Tạ Ái Bưu, vậy trong tình huống sáu so với sáu, mình là Bí thư Tỉnh ủy, là nhân vật số một, vẫn có thể quyết định, hoặc kéo dài, hoặc trực tiếp ra quyết định.
Nhưng, biểu quyết, uy tín của mình nhất định sẽ bị ảnh hưởng, không biểu quyết, cũng rất khó xử.
Trầm ngâm một chút, Tăng Thái Bình nói:
- Một khi đã như vậy, tôi thấy thế này đi! Bên Ban Tổ chức ra văn bản, qua quyết định của hội nghị Thường vụ Tỉnh ủy, miễn chức vụ của đồng chí Lý Vân Hạc và đồng chí Hồ Bảo Quang...
Chưa nói dứt lời, Nhiếp Chấn Bang đã ngắt lời Tăng Thái Bình, tình hình như hiện nay, trong bộ máy lãnh đạo Tỉnh ủy, cũng chỉ có Nhiếp Chấn Bang có tư cách này. Dù sao, Nhiếp Chấn Bang cũng là nhân vật số hai.
Nhìn dáng vẻ hơi bất mãn của Tăng Thái Bình, Nhiếp Chấn Bang giả vờ như không hề nhìn thấy, chầm chậm nói:
- Bí thư Tăng, tôi thấy, việc này tốt nhất vẫn nên quyết định. Thành phố Hưng Châu, hiện tại lòng người hoang mang, đúng thời điểm bất ổn nhất. Việc này, nên sớm không nên chậm trễ. Nếu đồng chí Lý Vân Hạc và đồng chí Hồ Bảo Quang rời cương vị, vấn đề nhân sự của thành phố Hưng Châu, nếu như vẫn treo mà chưa quyết, như vậy sẽ làm gia tăng loại khủng hoảng này. Theo tôi thấy, tốt nhất, vẫn là đồng thời quyết định.
Vừa dứt lời, Tăng Thái Bình mày hơi nhăn lại, hơi bất mãn nói:
- Đồng chí Chấn Bang, an tâm đừng nóng vội, tôi vẫn chưa nói hết lời.
Đối sự bất mãn và phê bình không rõ ràng của Tăng Thái Bình, Nhiếp Chấn Bang vẫn hơi mỉm cười, có vẻ hết sức khiêm tốn nói:
- Vâng, Bí thư Tăng nói đúng, là tôi đã quá sốt ruột.
Lúc nói những lời này, thái độ Nhiếp Chấn Bang rất thản nhiên, mục đích đã đạt được, bị mình ép buộc đến như vậy, Tăng Thái Bình chắc chắn không thể kéo dài được nữa. Mình chiếm được lợi ích thật sự, Tăng Thái Bình hơi có chút oán hận, điều này cũng là bình thường.
Tình hình hiện nay tốt hơn so với lúc đầu. Tập đoàn Kiệt Thịnh giở trò với mình, sau đó chỗ Tăng Thái Bình cũng chơi đểu mình một phen. Bây giờ, mình đã báo thù trọn vẹn.
Tăng Thái Bình đã ở trên lưng cọp, lời đã nói đến đây, không thể không tiếp tục nói nữa. Lúc này, Tăng Thái Bình giống như ăn phải một con sâu róm, sao có cảm giác không thoải mái. Dừng lại một lát, Tăng Thái Bình lại nói:
- Đã thế này, vậy thì quyết định ứng cử viên đi.
Diễn biến tiếp theo cũng giống như quay phim chụp ảnh của một bộ phim. Tất cả các chức vụ, mọi việc đều ở trong tầm tay của Nhiếp Chấn Bang. Theo mỗi quyết định của một nhân viên, sắc mặt của Tăng Thái Bình cũng từng bước từng bước sầm lại. Sau khi mọi việc đã được quyết định, Tăng Thái Bình trầm giọng nói:
- Trưởng ban Lỗ, mọi việc đều đã định. Bên Ban Tổ chức cho phát hành thông báo đảm nhiệm đi. Đồng chí Phương Viên đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy thành phố Hưng Châu, đồng chí Lý Vân Hạc đảm nhiệm chức vụ Trưởng ban Thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh. Đồng chí Lưu Thanh Nguyên đảm nhiệm chức vụ Phó Bí thư Thành ủy thành phố Hưng Châu, quyền Chủ tịch thành phố. Đồng chí Hồ Bảo Quang đảm nhiệm chức vụ Bí thư Đảng ủy Sở Xây dựng, Giám đốc Sở. Đồng chí Ngô Hùng đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ tịch thường trực thành phố Hưng Châu. Nếu không có việc gì khác, tan họp.
Nói xong, Tăng Thái Bình đứng lên, hai tay chắp sau lưng bước ra ngoài.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không có gì phải sốt ruột, từ từ bước ra. Tại hành lang cửa phòng họp, Long Canh Hoa đang nghiêng người đứng, đợi Nhiếp Chấn Bang đi tới. Gương mặt Long Canh Hoa hơi mỉm cười. Lúc này, là thời gian mà Long Canh Hoa nửa năm gần đây khó đạt được, được một phen mở mày mở mặt.
- Chủ tịch, anh Tôn, cùng đến phòng làm việc của tôi nhé?
Sự việc tiến triển như hiện nay, giữa mình và Tăng Thái Bình có thể nói đã không còn gì để nể mặt nhau nữa. Cái gọi là e dẻ kiêng nể, đương nhiên là không còn cần thiết. Lúc này, Long Canh Hoa công khai đưa ra lời mời.
Nhiếp Chấn Bang nhìn Tôn Gia Lạc lúc này, các nhân sự khác đều đã định rồi. Kế tiếp, trong chuyện của Tôn Gia Lạc, vẫn cần phải tiếp tục phối hợp, lập tức gật đầu nói:
- Anh Tôn, cùng đến đó ngồi một lát nhé?
- Bí thư Long đã có lời mời, Chủ tịch lại nói như vậy nữa, không đi, không phải là tỏ vẻ tôi không thích hợp tác sao?
Tôn Gia Lạc lúc này cũng mỉm cười.
Phòng làm việc của Long Canh Hoa, phong cách trang trí về cơ bản không khác mấy so với bên Ủy ban nhân dân tỉnh. Dù sao, đây đều là thống nhất tranng trí, chỉ là trong bố trí chi tiết hơi khác nhau mà thôi.
Ba người đã ngồi trên sô pha. Thư ký của Long Canh Hoa lúc này bê lên cho ba người tách trà nóng. Bê tách trà lên, Nhiếp Chấn Bang nhấp một ngụm, nói:
- Anh Long, bây giờ mặc dù đã thắng một ván, nhưng nhất định không thể coi thường. Việc thông báo đảm nhiệm chức vụ, bên chỗ anh, vẫn cần phải chủ ý nhiều một chút, chớ có lật thuyền trong mương.
Long Canh Hoa xếp đặt cũng là có hàm ý sâu sắc. Long Canh Hoa là Phó Bí thư chuyên trách, chủ quản công tác ý thức hình thái quần chúng Đảng và tổ chức nhân sự. Về mặt công tác tổ chức, Long Canh Hoa có quyền nhúng tay và can thiệp. Ở một số địa phương, công tác của Trưởng ban Tổ chức, cũng có không ít đều là Phó Bí thư chuyên trách đảm nhiệm.
Công tác nhân sự là không thể coi thường và hành động thiếu suy nghĩ. Loại công việc này, chỉ phát hành văn bản vẫn chưa đủ tác dụng, hết thảy tất cả đều cần phải đợi đảm nhiệm chức vụ công bố hoàn thành, sau khi chính thức công bố văn kiện bổ nhiệm và miễn nhiệm, lúc này mới chắc chắn.
Mà việc này, Long Canh Hoa theo dõi sát sao là thích hợp nhất.
Buổi chiều vừa tan sở, vừa bước vào cửa, Nhiếp Chấn Bang cố tình nhún nhún mũi, đặt cặp công văn trên mép bàn, cười sang sảng:
- Đây là mùi của món sườn chua ngọt. An Na, hôm nay thế nào lại tự mình vào bếp rồi?
Theo tiếng Nhiếp Chấn Bang nói, An Na cũng từ trong bếp bước ra. Hôm nay, An Na mặc áo sơ mi dài tay màu trắng kiểu cổ áo lá sen, trước ngực mang tạp dề, có phong cách của một nữ đầu bếp.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, gương mặt An Na nở nụ cười một cách tự nhiên:
- Anh đã về, nhanh rửa tay ăn cơm nhé!
Dương Trí hiện giờ cũng được sắp xếp đi học ở trường trung học số một của thành phố Thiên Phủ. Dùng thân phận của Nhiếp Chấn Bang, sắp xếp trường học cho một đứa cháu, cơ bản không cần Nhiếp Chấn Bang phải lộ diện.
Từ lúc đền trường cho đến nay, Dương Trí so với lúc ở thủ đô ngoan ngoãn rất nhiều. Sáng sớm mỗi ngày, Nhiếp Chấn Bang luyện tập thể dục, không chỉ rèn luyện thân thể nó, ngay cả ý chí cũng ổn định rất nhiều.
Sau khi cơm tối xong, Dương Trí lập tức về phòng, nhìn An Na, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- An Na, nói đi, có việc gì thế?
Những lời này lập tức khiến An Na hơi ngượng ngùng, liếc Nhiếp Chấn Bang một cái, dịu dàng nói:
- Cái gì? Chấn Bang, anh nói thế làm em đau lòng rồi.
Ba mươi mấy tuổi đầu, nhưng lúc này An Na biểu hiện ra dáng vẻ nữ nhi vẫn khiến Nhiếp Chấn Bang có chút say mê. Nhìn An Na, Nhiếp Chấn Bang hơi cảm động, mình cả đời này đã mắc nợ quá nhiều, dịu dàng nói:
- Anh sai rồi, anh sai rồi.
Vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Nhiếp Chấn Bang, An Na cũng phì cười, dịu dàng nắm lấy cánh tay Nhiếp Chấn Bang, An Na nũng nịu nói:
- Chấn Bang, tối nay, chúng ta cùng đi dạo trên phố dành cho người đi bộ, được không?
Nói đến đây, An Na cũng dịu dàng:
- Đến Ba Thục cũng đã hơn nửa năm. Nhưng em vẫn chưa đi dạo một lần. Hôm nay, chúng ta cùng đi dạo nhé?
Nghe An Na nói khiến Nhiếp Chấn Bang tự trách mình. Có lẽ, về mặt làm lãnh đạo mình đủ tư cách với chức vụ. Nhưng, về phương diện gia đình, chắc chắn mình không xứng. Không chút do dự, cũng không hỏi An Na vì sao hôm nay lại có ý định này. Không cần suy nghĩ, lập tức gật đầu nói:
- Được, chúng ta đi bây giờ nhé!
Bạn cần đăng nhập để bình luận