Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 921: Chọn thư ký

Lý Úy Nhiên ngồi lại nói chuyện vài câu thì biết điều đứng lên, làm nhân vật số một Tỉnh ủy, quan lớn một vùng thì việc của Nhiếp Chấn Bang rất nhiều, mặc dù vừa mới nhậm chức nhưng những việc như chọn lựa lái xe kiêm nhân viên bảo vệ, chọn thư ký, thậm chí là chọn nhân viên chăm sóc sức khoẻ vân vân đều là việc cần giải quyết gấp.
Hôm nay nói chuyện với Bí thư Nhiếp tới mức này, trên cơ bản đã được mục đích dự liệu, Lý Úy Nhiên rất vừa lòng, mỉm cười nói:
- Bí thư, ông đang bận tôi không quấy rầy nữa.
Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên tiễn Lý Úy Nhiên ra tới cửa, điểm này Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là tỏ vẻ, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, mình đang trong giai đoạn bắt đầu ở Hồng Giang, lúc này muốn mở rộng cục diện nhất định phải có người của Hồng Giang ủng hộ thì mới có thể có phần thắng, nếu kiêu ngạo coi thường không thèm để ý mọi thứ thì đó là thiệt hại lớn nhất đối với chính mình.
Làm như vậy cũng là để cho Lý Úy Nhiên cảm nhận được thiện ý mình biểu đạt ra. Đóng cửa phòng, Nhiếp Chấn Bang trở lại trước bàn làm việc, bây giờ Nhiếp Chấn Bang mới chính thức xem tài liệu trên mặt bàn.
Chọn thư ký là một việc lớn, thư ký giỏi hay tồi sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công tác lãnh đạo tốt hay tồi. Một thư ký tốt phải là tai mắt của lãnh đạo, lúc lãnh đạo cần phải đảm nhiệm chuyển lời, phải gánh vác việc phát ngôn.
Nếu tuyển một thư ký phẩm chất không tốt thì đối với lãnh đạo mà nói đây thực sự là một tai họa. Tính chất công việc của thư ký dẫn đến phần lớn thời gian thư ký đều cùng lãnh đạo ở một chỗ, việc ăn, mặc, ở, đi lại của lãnh đạo thư ký đều phải quan tâm, rất nhiều tin tức nội bộ thư ký đều biết. Trong việc chọn thư ký, lãnh đạo nào cũng vô cùng thận trọng và thật sự rất nghiêm túc.
Giống như đồng chí Kiều Dịch Nhân, Lương Xa chính là từ thời cấp tỉnh vẫn đi theo ông ta đến giờ, cũng như thư ký Hoàng Vân Sơn của đồng chí Thẩm Tu Siêu còn sớm hơn nữa theo thủ trưởng từ thời cấp Sở
Ở đây Hứa Hồng Chuyên chọn ba ứng cử viên, Nhiếp Chấn Bang lại không bỏ người thứ nhất ra để xem người thứ hai, loại mánh khóe này trong thể chế đã dùng nhiều nên thấy quen, cho nên Nhiếp Chấn Bang không làm theo mà bắt đầu xem luôn từ người đầu tiên
Người đầu tiên nhìn tướng mạo rất tốt, ba mươi tuổi, công tác nhiều năm ở văn phòng thư ký Tỉnh ủy, trước kia vẫn đảm nhiệm công tác thư ký đánh máy, về mặt dùng câu thì không thể chê, điều kiện các mặt đều rất tốt.
Người thứ hai Nhiếp Chấn Bang nhìn một chút lại có chút bất ngờ, chỉ hai mươi ba tuổi. Nhiếp Chấn Bang lập tức nhíu mày, Hứa Hồng Chuyên làm sao vậy, có tắc trách quá hay không, ai cũng biết đại thư ký của Tỉnh ủy đại diện cho cái gì, chọn một người tuổi còn trẻ như vậy liệu đủ điềm tĩnh không?
Lắc lắc đầu, Nhiếp Chấn Bang đặt tài liệu xuống, bộ thứ ba lại làm Nhiếp Chấn Bang chú ý, người này tên là Hồng Phong cái tên rất có ý nghĩa, nghe cứ cảm giác như lúc đang phòng chống bão lụt thì đỉnh triều dâng lên. Điều làm Nhiếp Chấn Bang thấy hứng thú chính là sự từng trải của Hồng Phong, anh ta năm nay hai mươi tám tuổi, cái tuổi không nhỏ quá cũng không lớn quá, vừa vặn thích hợp. Về bằng cấp thì Hồng Phong tốt nghiệp thạc sĩ, dựa vào đây suy ra thấy cậu ta học đại học tương đối sớm, bình thường cho dù là mười tám tuổi học đại học, với bốn năm chính quy thêm ba năm thạc sĩ thì cũng phải hai mươi năm tuổi mới tốt nghiệp.
Nhiếp Chấn Bang nhìn qua xuống chỗ giai đoạn Hồng Phong đi học rồi cười thầm, quả nhiên là đoán không sai, Hồng Phong tốt nghiệp năm hai mươi năm tuổi.
Kinh nghiệm làm việc của Hồng Phong lại làm cho Nhiếp Chấn Bang trầm tư, người này lại đã từng làm thư ký cho cấp lãnh đạo, hơn nữa còn là cho đồng chí Trương Thiên Việt tiền nhiệm của mình. Việc này làm cho Nhiếp Chấn Bang hết sức tò mò, chẳng lẽ vì Trương Thiên Việt đột nhiên bị trúng gió nên chưa sắp xếp công việc cho Hồng Phong sao? Nếu nói như vậy nói thì Hồng Phong này sẽ thiệt thòi lớn, tuy nói là làm thư ký là được nhấc lên, nhưng nếu ở chỗ văn phòng Tỉnh ủy được làm một cái chức Phó phòng căn bản cũng không phải là chuyện gì. Trên thực tế thì chức vụ Hồng Phong bây giờ vẫn là một thư ký nhỏ.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang nhấc chiếc điện thoại nội bộ trên bàn lên, đối với việc này Nhiếp Chấn Bang muốn nghe cách nghĩ của Hứa Hồng Chuyên.
Chuyện này có chút lạ, Hồng Phong này đã từng đảm nhiệm thư ký lãnh đạo, ở trong thể chế bình thường người như vậy đều không thích hợp để đề cử cho lãnh đạo vừa tiếp nhận chức vụ, Hứa Hồng Chuyên là Trưởng ban thư ký tỉnh ủy không thể không biết gì về chuyện này.
Thoáng một cái trong điện thoại vang lên tiếng nói rất cung kính của Hứa Hồng Chuyên:
- Bí thư, anh tìm tôi?
- Ừ, Trưởng ban thư ký Hứa, tôi có chút việc muốn tìm anh hỏi một chút, anh đến luôn phòng làm việc của tôi nhé.
Giọng của Nhiếp Chấn Bang rất uy nghiêm.
Trong việc bắt bí mức độ nhỏ này, Nhiếp Chấn Bang nắm rất chắc, phải tỏ ra phong cách bình dị gần gũi nhưng không thể không có ranh giới, nên có phong thái, nên có uy nghiêm, những thứ này đều không thể thiếu.
Giữa lãnh đạo và cấp dưới ngoài việc thân thiết vừa phải thì còn phải có khoảng cách, đó mới là đạo làm quan
Úp điện thoại xong Hứa Hồng Chuyên cũng trở nên nghiêm túc, cuộc điện thoại này của Bí thư Nhiếp khiến Hứa Hồng Chuyên hơi lo lắng, vừa rồi trong điện thoại, Bí thư Nhiếp gọi là Trưởng ban thư ký Hứa, sự thay đổi cách gọi này khiến Hứa Hồng Chuyên giật mình, chẳng lẽ việc đề cử ứng cử viên thư ký làm Bí thư Nhiếp không hài lòng lắm?
Nghĩ vậy, Hứa Hồng Chuyên không dám chậm trễ.
Phòng làm việc của Hứa Hồng Chuyên không ở tầng bẩy mà ở tầng ba - tầng văn phòng Tỉnh ủy, bình thường Hứa Hồng Chuyên đều thích đi thang bộ, bởi vì ông ta cảm thấy đi thang bộ có thể quan sát tình hình các tầng, nắm rất rõ trạng thái và tình thế công tác lãnh đạo, nhưng bây giờ Hứa Hồng Chuyên phá lệ ra thang máy đi thẳng lên tầng bẩy.
Vừa vào văn phòng, Hứa Hồng Chuyên liền nói:
- Bí thư, anh tìm tôi ạ.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, ra hiệu cho Hứa Hồng Chuyên ngồi xuống trên ghế trước mặt, tựa cả người vào ghế nhìn chăm chú vào Hứa Hồng Chuyên nói:
- Trưởng ban thư ký, việc đồng chí Hồng Phong anh nói với tôi một chút đi.
Nghe đến đó, Hứa Hồng Chuyên hơi sửng sốt có chút thấp thỏm, đưa tài liệu của Hồng Phong vào trong danh sách đề cử cũng đã trải qua suy xét thận trọng và đấu tranh mãi. Hứa Hồng Chuyên cũng không phải không biết sự kiêng kị bên trong này, nhưng lúc này Hứa Hồng Chuyên cũng có điều khó nói, lập tức gật đầu nói:
- Bí thư, không biết anh muốn biết điều gì?
- Những thứ khác, không cần nói, tôi thấy anh bắt đầu nói từ lúc đồng chí Hồng Phong đảm nhiệm chức thư ký cho đồng chí Thiên Việt đi.
Nhiếp Chấn Bang nói thẳng vào chủ đề, loại chuyện này cũng chẳng có gì phải ngại vì vốn là mình muốn hướng vào chuyện này.
Hứa Hồng Chuyên sắp xếp dòng suy nghĩ một chút, lập tức nói:
- Vâng, thật ra nói đến việc đồng chí Hồng Phong làm thư kí cho đồng chí bí thư Thiên Việt thì phải nói về nửa năm trước, trước đó sau khi thư ký của đồng chí Thiên Việt trao quyền lại để đi đảm nhiệm Cục trưởng cục Viên Đông thành phố Viên Châu nên đồng chí Trương Thiên Việt muốn tìm thư ký, tôi cũng đề cử vài ứng cử viên, không biết tại sao lần đó đồng chí Hồng Phong viết ra một bộ tài liệu làm đồng chí Thiên Việt rất hài lòng, sau đó đồng chí Thiên Việt liền điều đích danh đồng chí Hồng Phong tới đảm nhiệm thư ký, đến lúc đồng chí Thiên Việt ốm thì được hơn bốn tháng.
Nghe đến đó Nhiếp Chấn Bang trong lòng khẽ động, xem ra Hồng Phong này gặp phải tai bay vạ gió Trương Thiên Việt, thế này cũng là nói tại sao Trương Thiên Việt không sắp xếp việc của anh ta.
Nhiếp Chấn Bang đang trầm tư đột nhiên ngẩng đầu lên nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, chuyện đồng chí Trương Thiên Việt phát bệnh là cách đây hai tháng nhỉ.
Nói đến việc Trương Thiên Việt phát bệnh rõ ràng Hứa Hồng Chuyên cũng hơi ngượng ngùng, nói:
- Bí thư nói không sai, hai tháng trước cơ thể đồng chí Trương Thiên Việt có chút không tốt rồi, lúc đó ở trong tỉnh có một số đồng chí có chút ý kiến nên cũng rất ồn ào, tình cảm của mọi người đều không tốt lắm, đồng chí Trương Thiên Việt có chút ý kiến rồi tức mà ngã bệnh. Thời gian sau đều phải nghỉ ngơi hoàn toàn, mãi cho đến sau khi đồng chí Thiên Việt trúng gió thì đồng chí Hồng Phong cũng trở lại ban thư ký, bây giờ vẫn ở đó đảm nhiệm công việc thư ký đánh máy.
Nhiếp Chấn Bang lúc này có chút suy nghĩ, Hồng Phong này theo người khác nhìn thì có lẽ không thích hợp, nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang chuyện này cũng không có quá nhiều băn khoăn, hồi trước trọng dụng Dịch Sướng ở Vọng Hải cũng chính là một ví dụ rõ ràng.
Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ kiêng kị mấy thứ này, đảm nhiệm trước sau mà thôi, đây cũng không phải cái gì khác, nếu là lãnh đạo mà người này đi theo bây giờ vẫn còn nhậm chức ở nơi này thì Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không dùng, người đó không ở đây nữa thì dùng một thư ký như vậy và dùng người khác cũng chẳng khác gì một thư ký mới tinh.
Hơn nữa, làm Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ đó là lý lịch của Hồng Phong. Một là bằng cấp cao, tầm mắt nhìn xa. Hai là đã từng đảm nhiệm đại thư ký của Tỉnh ủy, có thể bắt đầu công việc rất nhanh, mình mới đến nếu lại dùng một người mới còn phải đợi anh ta thích ứng với công tác thư ký thì chính mình cũng không có hơi sức đó. Thứ ba là Hồng Phong đã trải qua ở đỉnh cao và cũng đã rơi xuống đáy, đường đường là đại thư ký của Tỉnh ủy, trong một đêm lãnh đạo ngã bệnh nên địa vị chắc chắn có thay đổi, hơn nữa sau khi trúng gió thì sự thay đổi của Hồng Phong lại càng lớn, đây là một loại trải nghiệm khó được trải qua, có thể thúc đẩy người ta đạt tới mức độ thắng không kiêu, bại không nản. Thường thì rất nhiều thư ký lúc vừa mới đảm nhiệm chức vụ sẽ không đạt được tới mức độ này.
Nghĩ đến đây thật ra trong lòng Nhiếp Chấn Bang đã ra quyết định, mỉm cười nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, tôi thấy thế này, anh gọi Hồng Phong đến đây để tôi tự mình gặp đồng chí này
Bạn cần đăng nhập để bình luận