Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 806 - Đầu tư không phải mời khách

Nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý đến điểm này, quả thật xuất phát điểm là tốt, mục đích cũng chính vì để thay đổi biến quan niệm về thu hút đầu tư, cảnh báo các nhóm lãnh đạo của các đô thị cấp ba trên toàn tỉnh một chút. Cho bọn họ biết rằng đầu tư không phải là quà cáp, là mời khách, là ăn chơi đàng điếm, nhà đầu tư không phải cứ hễ tối lại đi ăn chơi đàng điếm..
Đương nhiên, nhà đầu tư rất muốn chính sách ưu đãi, các loại chính sách giống loại “Ba miễn hai giảm phân nửa” thì bọn họ chắc chắn coi trọng, dù sao đó là lợi ích thật sự, hỗ trợ cho vay và chuyện nhắm mắt mở về việc bảo vệ môi trường, mấy thứ này nhà đầu tư nhất định là mong còn không được, nhưng chuyện như vậy cũng là điều Nhiếp Chấn Bang không muốn.
Chuyện như vậy trong trí nhớ của Nhiếp Chấn Bang có nhiều lắm, có nơi vì một chút đầu tư mà non xanh nước biếc đã không còn, rừng núi vốn dĩ xanh tươi đã thành núi hoang trụi lủi, nước sông đang trong vắt lại hóa đen sì bốc mùi cống rãnh. Ô nhiễm môi trường khiến dân cả một vùng sống cảnh lầm than mà không biết kêu ai, đầu tư như vậy thì Nhiếp Chấn Bang không thèm.
Bắt đầu từ Lê Châu, điều Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay theo đuổi chính là hai bên cùng có lợi, muốn đầu tư thì được nhưng nhất định phải tuân thủ nghiêm khắc trình tự luật pháp, nhất định phải tính toán đầy đủ về tài nguyên thiên nhiên và bảo vệ môi trường của địa phương, đây là thái độ của Nhiếp Chấn Bang nhằm đảm bảo cho chiến lược phát triển không ngừng.
Nhưng chủ ý của Nhiếp Chấn Bang vào lúc này cũng không có mấy người có thể lĩnh hội được, bỗng tiếng điện thoại vang lên, mười hai giờ khuya mà còn gọi đến số văn phòng Nhiếp Chấn Bang thì chắc phải có chuyện quan trọng.
Lát sau từ bên ngoài, Lý Cư Bằng đi vào khẽ báo cáo:
- Chủ tịch tỉnh, bí thư Tăng gọi đến.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt nhưng lập tức hiểu ra, nhìn Hầu Văn Khôi và Hoàng Tiến bên cạnh, cười khổ nói:
- Xem ra giờ thì đúng là gặp phải phiền toái lớn rồi đây.
Hầu Văn Khôi và Hoàng Tiến lúc này cũng đứng lên, Hầu Văn Khôi cười nói:
- Chủ tịch tỉnh, chỉ sợ không riêng gì anh, tối nay tôi với anh Tiến đây cũng khó mà yên tâm nổi.
Hoàng Tiến cười nói:
- Bí thư Hầu, chuyện đã tới nước này, chúng ta cũng không thể đem tất cả trách nhiệm đổ lên người Chủ tịch tỉnh.
Nghe những lời này, Hầu Văn Khôi cười nhạt một tiếng, mối quan hệ giữa ông ta và Nhiếp Chấn Bang cũng không chặt chẽ như Hoàng Tiến nên đôi lúc Hoàng Tiến thì có thể đùa cợt nhưng ông ta thì vẫn phải chú ý một chút.
Dừng một chút Hầu Văn Khôi cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh, anh đang bận, tôi với anh Tiến xin phép!
Ra khỏi văn phòng, Nhiếp Chấn Bang cũng không tiễn Hầu Văn Khôi và Hoàng Tiến mà tới trước bàn sách cầm điện thoại lên, điều chỉnh tâm trạng một chút rồi mới nhấc máy:
- Chào bí thư Tăng, đã trễ thế này anh vẫn chưa đi nghỉ sao?
Đầu dây bên kia, tiếng cười sang sảng của Tăng Thái Bình vang lên:
- Ha ha, Chủ tịch Chấn Bang chẳng phải vẫn đang làm việc ở văn phòng đó sao? Chấn Bang hay thật, kết hợp lao động và nghỉ ngơi luôn thể, nhưng thế không được đâu, phải biết nghỉ ngơi cho phù hợp.
Lời này vốn mang theo hàm ý châm chọc..
Không đợi Nhiếp Chấn Bang đáp lời, Tăng Thái Bình cứ tiếp tục nói:
- Chủ tịch tỉnh Chấn Bang, hành động tối nay là thế nào vậy? Đột nhiên tập kích như vậy khiến các đồng chí dưới đó hoang mang lắm, nhiều người rất có ý kiến đó nha!
Nói tới đây, Tăng Thái Bình trầm giọng xuống:
- Chủ tịch Chấn Bang, hiện đoàn đầu tư đặc khu Đông Cảng đến đây, cán bộ lãnh đạo các đô thị cấp ba trên toàn tỉnh có sự tin tưởng và kỳ vọng rất lớn, làm như vậy rất nhiều người sẽ xem là to chuyện, làm thế chẳng phải là đánh vào lòng tin của các đồng chí ở dưới sao?
Nghe lời của Tăng Thái Bình, Nhiếp Chấn Bang cười lạnh trong lòng một chút, ý tứ của Tăng Thái Bình, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rất rõ, hành động tối nay chắc chắn là đã bắt một số người có quan hệ với Tăng Thái Bình. Hơn nữa, có thể đoán được tiếp theo đây chỉ sợ không riêng gì Tăng Thái Bình mà ở tỉnh thậm chí là từ trung ương cũng đều sẽ có người gọi điện đến.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Bí thư Tăng, hiện mục đích của tôi cũng không phải nhằm vào các đồng chí dưới đó, mà là vấn đề quan niệm và tác phong thu hút đầu tư. Tất cả các cán bộ bị bắt giữ trong đợt hành động tối nay đều sẽ được bỏ qua, ngoài ra tôi cũng đã dặn dò kỹ phía ban Tuyên giáo, hành động này tuyệt đối sẽ không mở rộng phạm vi.
Kế tiếp, Nhiếp Chấn Bang đem tính toán của bản thân nói tỉ mỉ lại, đầu dây bên kia Tăng Thái Bình vẫn im lặng, sau một lúc lâu mới mở miệng nói:
- Chủ tịch tỉnh Chấn Bang, chuyện này tôi sẽ không can dự nữa.
Anh tự xử lý đi, tuy nhiên tôi cảm thấy có một số việc phải thận trọng chút mới được.
Trong phòng họp Ủy ban nhân dân tỉnh.
Lúc này, trong phòng họp lớn rất yên lặng, các cán bộ đêm qua bị bắt đều cúi đầu ngồi trong phòng họp, không ai nói chuyện, hút thuốc hay uống trà.
Cửa phòng họp bỗng mở toang, Nhiếp Chấn Bang từ ngoài cửa đi vào, lúc này thần sắc của Nhiếp Chấn Bang rất nghiêm túc, ánh mắt quét qua tất cả mọi người.
Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang vừa nghiêm túc vừa sắc lẹm đảo qua trên người các cán bộ lãnh đạo liên can, lập tức khiến tất cả mọi người đều cúi đầu xuống.
Ở đây không có ai ngoài cán bộ lãnh đạo các đô thị cấp ba, cơ bản đều là cấp phó phòng trở lên, phó giám đốc sở trở xuống, hơn chín mươi phần trăm những người này đều lớn tuổi hơn so với Nhiếp Chấn Bang, nhưng lúc này dưới ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang, họ như học sinh tiểu học mắc lỗi.
Ngồi ghế chủ tọa, Nhiếp Chấn Bang buông chén trà trong tay xuống, trầm giọng nói:
- Trước khi họp, tôi xin thay mặt Ban Tổ chức Tỉnh ủy, Ủy ban Kỷ luật tỉnh tuyên bố một quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang lấy ra một văn kiện, máy móc nói:
- Phó Chủ tịch thành phố Tây Ba là đồng chí Lâm Dật Bình cầm đầu năm người vi phạm nghiêm trọng vấn đề tác phong sinh hoạt, tình tiết khá nghiêm trọng, ảnh hưởng rất lớn, sau khi Ban Tổ chức Tỉnh ủy nghiên cứu đã quyết định từ ngày hôm nay bãi miễn chức vụ của năm người do đồng chí Lâm Dật Bình cầm đầu, đồng thời, Ủy ban Kỷ luật tỉnh sẽ lập tổ điều tra đến Tây Ba tiến hành điều tra đối với các đồng chí nói trên.
Năm đồng chí trên nói trắng ra là đêm qua đã đi chơi gái, tuy mục đích trong hành động đêm qua của Nhiếp Chấn Bang là chấn chỉnh quan niệm đầu tư, nhưng đã bắt được tại trận như vậy thì Nhiếp Chấn Bang sẽ không bỏ qua, mấy người này đương nhiên là đã trở thành đối tượng để Nhiếp Chấn Bang “Giết gà dọa khỉ”.
Phen này quyết định bổ nhiệm và miễn nhiệm được tuyên bố lập tức khiến tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn hơn, nhìn chung quanh một lượt, Nhiếp Chấn Bang khẽ gật đầu, giờ thì thái độ của những người này khiến cho Nhiếp Chấn Bang hết sức hài lòng, một lát sau, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Tin rằng các đồng chí đều biết vì sao hôm nay tôi lại triệu tập mọi người tới, lần này đại biểu đoàn đầu tư Đông Cảng đến Ba Thục, có không ít nhân vật số một, số hai của hai mươi đô thị cáp ba trên toàn tỉnh cũng dẫn đoàn đến. Mặc dù không phải phần lớn các đồng chí được phân công dẫn đoàn đều là Chủ tịch thành phố nhưng vì sao tôi không triệu tập những người khác mà lại cố tình tìm mọi người, là vì sao?
Lời của Nhiếp Chấn Bang đương nhiên không có người dám đứng ra trả lời, trường hợp như thế này đều chỉ có thể lặng im ứng phó, chẳng lẽ còn có người dám nói nguyên nhân là bởi vì chính đám người bọn họ ngày hôm qua đều bị bắt giam hay sao?
Một lúc sau, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Tin rằng tất cả mọi người đều hiểu, tôi xin đính chính, đầu tư không phải quà cáp mời khách, thu hút đầu tư cũng không phải làm như vậy.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang không tự chủ được to tiếng hẳn lên, trong lúc toàn tỉnh, thậm chí cả nước đều đang dùng chính sách ưu đãi, và đãi ngộ như ông hoàng để thu hút đầu tư bên ngoài thì luận điệu này của Chủ tịch tỉnh không còn nghi ngờ gì là đang công kích tất cả bọn họ.
Dừng một chút, thấy phía dưới có không ít cán bộ lãnh đạo tỏ vẻ coi thường, Nhiếp Chấn Bang cười lạnh một chút, trầm giọng nói:
- Tin rằng khi tôi lời nói này, rất nhiều cán bộ lãnh đạo, rất nhiều các đồng chí cũng không tán thành, đều cảm thấy Chủ tịch Nhiếp sở dĩ có thể thành công, là bởi vì có điều kiện tốt, người khác phải nịnh bợ. Đổi là các vị thì đều cảm thấy không có ưu thế gì, nếu không làm như vậy thì sao có thể thu hút đầu tư, có phải không?
Hiện tại, tôi muốn nói với các đồng chí rằng thu hút đầu tư bất kể là từ nguồn nội tại hay bên ngoài thì đại bộ phận nhà đầu tư đều là doanh nghiệp tư nhân, đặc điểm của họ là gì? Đặc điểm của họ chính là người quyết định đầu tư hay không đa phần đều chính là người sở hữu công ty, là ông chủ, nếu như vậy, mọi người cảm thấy có bắt buộc phải quà cáp mời khách không?
Giọng chùng xuống, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Các đồng chí à, mọi người phải nhìn nhận rõ tình hình, chúng ta ai cũng coi trọng thu hút đầu tư mà tại sao đối phương gióng trống khua chiêng tới đầu tư rồi lại chạy mất, chẳng lẽ chúng ta thật sự không có ưu thế sao? Không phải, Ba Thục phong phú về tài nguyên sức lao động, chi phí sản xuất và giá đất rẻ cùng với tài nguyên thiên nhiên phong phú, đó đều là ưu thế chúng ta không thể bỏ qua, một khi đã như vậy thì vì sao tổ chức hội nghị thu hút đầu tư lại khó như vậy? Vì sao các ông chủ lại không chịu bỏ tiền ra chứ?
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang cố ý hỏi ngược lại một chút, vẫn là không khí yên lặng bao trùm phòng họp, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu, trước cuộc họp hôm nay hắn cũng đã chuẩn bị tốt cho việc độc diễn.
Lại tiếp tục:
- Nói cho cùng vẫn là chuyện chính sách, về việc kinh doanh, các ông chủ cũng chẳng mong ưu đãi chính sách gì lớn, điều bọn họ hy vọng là có thể đảm bảo lâu dài, đây mới là đầu tư căn bản, cũng chỉ có như vậy mới đạt được mục tiêu hai bên cùng có lợi.
- Tôi mong các vị đang ngồi có thể coi chuyện tối hôm qua là bài học, bản thân tự kiểm điểm sâu sắc. Bắt đầu từ bây giờ, tôi cũng hy vọng tỉnh Ba Thục trong quá trình thu hút đầu tư không cần quà cáp biếu xén, về sau, một khi phát hiện ra thì tôi tuyệt đối sẽ không nương tay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận