Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1095: Lại đến Lương Khê.

Sau khi Nhiếp Chấn Bang và Trần Nhạc tới thăm Dịch Quân, tâm tính Dịch Quân đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Dịch Quân nhanh chóng đã nói tất cả sự thật với Ủy ban Kỷ luật tỉnh.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang rời khỏi Lương Khê, Dịch Quân vẫn tận chức tận trách. Lúc đó, Ninh Thủ Thường vẫn còn làm, Dịch Quân và một số người mà Nhiếp Chấn Bang để lại tạo thành một đoàn thể nhỏ ở Lương Khê, không sợ bị chèn ép ở Giang Bắc.
Sau đó, Dịch Quân tiến lên từng bước một tới chức Phó Chủ tịch thường trực thành phố. Nhưng sau khi Ninh Thủ Thường xuống, những lực lượng còn lại của Ninh Thủ Thường đều đã đặt ở trên người Ninh Trí Viễn. Ninh Trí Viễn hiện giờ đã là Bí thư Thành ủy của thành phố Bành Thành, tỉnh Giang Bắc. Là thành phố lớn thứ 2 của tỉnh Giang Bắc, vị trí Bí thư Thành ủy của Bành Thành lúc nào cũng có thể tiến thêm bước nữa, vào bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh ủy.
Mà Dịch Quân lúc này thì trì trệ không tiến lên được. Con đường làm quan mù mịt khiến cho tâm tính Dịch Quân đã có ít nhiều thay đổi.
Sau đó thì giống với nhiều những cán bộ bị ngã ngựa khác, Dịch Quân cũng bị rơi xuống vực sâu bởi sự hấp dẫn của tiền vàng và sắc đẹp.
Dựa theo lời giải thích của Dịch Quân, mấy năm nay đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch thường trực thành phố, tổng số tiền hối lộ lên đến hơn ba mươi sáu triệu nhân dân tệ, đã truy hồi hai mươi mốt triệu, còn lại ba tài sản bất động sản ở Lương Khê, Giang Châu và Thượng Hải.
Đồng thời, Dịch Quân cũng nhận tiền hối lộ, không làm tròn trách nhiệm, làm việc thiên tư, khởi tố tội biển thủ tài sản quốc gia. Khả năng cao nhất là phải xử tử hình.
Chiếc xe thương vụ lao nhanh như bay trên cao tốc Hỗ Giang. Ngoài cửa xe, cảnh vật lùi nhanh lại phía sau. Chiếc xe đang trên đường tới thành phố Lương Khê.
Nhiếp Chấn Bang thở dài một tiếng, gấp kẹp tài liệu trong tay lại:
- Anh Trần, anh nói, có phải tôi không quan tâm tới Dịch Quân không?
Dịch Quân lâm vào hoàn cảnh này, Nhiếp Chấn Bang cảm thấy rất thương xót. Con người đâu phải cỏ cây, sao có thể vô tình. Dịch Quân là người đầu tiên đi theo mình, cũng là do mình đưa ra từ Tây bắc, nhưng lại tới bước đường hôm nay. Nhiếp Chấn Bang cảm thấy mình có lỗi.
Trần Nhạc trầm ngâm một chút rồi lắc đầu nói:
- Bí thư, ngài đừng nghĩ nhiều. Mỗi người đều có vận mệnh của mình. Chuyện của Dịch Quân không thể trách được ai hết. Tất cả là do bản thân cậu ta đã bị mất phương hướng.
Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Ôn Ngọc Hòa được Tỉnh ủy Giang Bắc sắp xếp đi cùng với lãnh đạo, đang ngồi phía trước liền quay đầu lại, mỉm cười nói:
- Chủ tịch, tôi cảm thấy anh Trần nói đúng. Chuyện của Dịch Quân là do bản thân cậu ấy. Bốn mươi tuổi là Phó Chủ tịch thường trực thành phố. Mặc dù tôi năm xưa cũng không làm được như vậy. Tóm lại vẫn là do bản thân cậu ấy mà thôi.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu:
- Ha ha, có lẽ vậy. Tôi nghĩ, nếu Dịch Quân còn ở lại Tây bắc thì có lẽ sẽ không có chuyện này.
Lái xe ở phía trước cũng nói:
- Trưởng ban Thư ký, lãnh đạo thành phố Lương Khê đã đợi ở cổng trạm thu phí rồi.
Ôn Ngọc Hòa ừ một tiếng rồi quay đầu lại, cười nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chủ tịch, Bí thư Thành ủy và Chủ tịch thành phố Lương Khê bây giờ cũng đều là người quen cũ, là cấp dưới cũ của ngài.
- Ồ? Bây giờ là hai đồng chí nào chủ quản Lương Khê vậy?
Nhiếp Chấn Bang nghe vậy cũng hiếu kỳ hỏi.
- Đương nhiên Bí thư Thành ủy là đồng chí Diệp Chính Văn, Chủ tịch thành phố là đồng chí Tần Bảo Cường.
Ôn Ngọc Hòa mỉm cười nói.
Nghe tới hai cái tên này, Nhiếp Chấn Bang lại phảng phất nhớ về những năm đó. Diệp Chính Văn là Ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Quận ủy của khu Lương Thành. Lúc đó đã là ủy viên thường vụ Thành ủy, nhiều năm như vậy, lên làm Bí thư Thành ủy cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng Chủ tịch thành phố là Tần Bảo Cường thì lại khiến Nhiếp Chấn Bang có chút không ngờ. Ứng cử viên hợp nhất là Triệu Tân Thiên không ngờ lại không đảm nhiệm chức Chủ tịch thành phố. Đây là điều Nhiếp Chấn Bang thật sự không ngờ tới.
Năm đó, Tần Bảo Cường chỉ là một phó Chủ tịch thành phố bình thường, có lực lượng mới xuất hiện nhất định cũng có chỗ của ông ta. Sau khi xe đi qua trạm thu phí thì dừng lại ở ven đường.
Cửa xe mở ra, Nhiếp Chấn Bang, Trần Nhạc và Ôn Ngọc Hòa cùng đi xuống. Diệp Chính Văn và Tần Bảo Cường đều chạy ra đón.
- Chào mừng lãnh đạo trở lại Lương Khê.
Bí thư Thành ủy Diệp Chính Văn cười nói, giọng điệu rất chân thành.
Tần Bảo Cường cũng mỉm cười nói:
- Chủ tịch, chào mừng ngài.
Dẫu sao cũng không phải đang đón lãnh đạo của tỉnh Giang Bắc. Tỉnh Giang Bắc vốn chỉ là nhờ sự giúp đỡ của Nhiếp Chấn Bang, không cần quá trang nghiêm, cũng không cần đi tới phòng họp Thành ủy thành phố Lương Khê nghe báo cáo gì đó.
Đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang đi tới thành phố điện ảnh của Lương Khê và Đông Cảng. Tại đây, Nhiếp Chấn Bang cũng cẩn thận nghe người phụ trách báo cáo. Dự án này là do Nhiếp Chấn Bang tự mình tiến cử khi còn đương nhiệm. Nhưng sau khi khởi công thì Nhiếp Chấn Bang liền rời khỏi Lương Khê, thậm chí là rời khỏi Giang Bắc. Đến bây giờ mới được nhìn thấy dáng vẻ của thành phố điện ảnh và truyền hình.
Sau đó, Nhiếp Chấn Bang đi thăm nhà máy dệt Lương Khê năm đó, khu ổ chuột và khu lao động nghèo năm đó. Tất cả những nơi này đều đã thay đổi rất nhiều.
Ôn Ngọc Hòa và Diệp Chính Văn đi cùng đều mỉm cười nhớ lại năm đó, Ôn Ngọc Hòa cười nói:
- Lãnh đạo, tôi vẫn nhớ rõ, năm đó khi cải tạo nhà máy dệt Lương Khê, ngài đã có một trận hiềm khích với đồng chí Điền Húc Giang. Bây giờ nhìn lại, tôi cũng cảm thấy thật đáng giá.
Nhiếp Chấn Bang cười ha hả, khoát tay nói:
- Lão Ôn, vậy là anh không đúng rồi. Cẩn thận lão Điền từ bên tỉnh Hắc Thủy lao tới đây tìm anh gây chuyện đấy. Những chuyện đó đều là chuyện đã qua rồi, không nói tới ai đúng ai sai, chỉ là bất đồng ý kiến mà thôi. Khi ở thành phố Vọng Hải, tôi và lão Điền cùng trong bộ máy, năng lực của ông ấy vẫn luôn được khẳng định. Là người đứng đầu tỉnh Hắc Thủy, lão Điền đã khiến cho tỉnh nông nghiệp Đông bắc này tỏa sáng. Điều này cũng đã chứng minh được bản lĩnh của ông ấy. Nếu lời này mà truyền đến tai của lão Điền thì anh sẽ thảm đấy.
Đương nhiên, đây chỉ là những lời nói đùa. Ôn Ngọc Hòa bây giờ cũng đã là lãnh đạo cấp Thứ trưởng, lại không ở cùng trong một tỉnh, không cho chuyện phải sợ Điền Húc Giang.
Nhưng Ôn Ngọc Hòa cũng phối hợp lại, nói:
- Lãnh đạo, nếu lão Điền thật sự muốn tìm tôi gây phiền toái thì tôi cũng chỉ có thể tới Hồng Giang tìm lãnh đạo ra mặt thôi.
Không khí có vẻ hết sức hòa hợp. Khu nhà cũ ngày trước bây giờ đã trở thành một điểm nhấn mới của thành phố Lương Khê, là trung tâm CBD của thành phố.
Nhìn mọi thứ, Nhiếp Chấn Bang rất vui. Những thứ này đều là nền móng từ khi mình còn ở đây đã gây dựng nên. Bây giờ quay lại nhìn, ít nhất sau khi mình đi khỏi, người chấp chính Lương Khê vẫn thực hiện rất tốt.
Chỉ vào một tòa nhà cao tầng ở phía xa, Nhiếp Chấn Bang quay lại nhìn Diệp Chính Văn, cười nói:
- Đồng chí Chính Văn, Lương Khê thật sự là phát triển từng ngày. Kiến thiết thành phố là một môn học. Một người xây dựng và quy hoạch thành phố tốt không phải là kiểu năm nay xây, ba năm sau lại dỡ bỏ. Cái chúng ta cần chính là có thể cam đoan thành phố phát triển một trăm năm thì quy hoạch cũng không bị lạc hậu. Ví dụ như tháp Eiffel, quảng trường Thời Đại. Trong việc kiến thiết thành phố Lương Khê cũng cần suy xét như vậy. Quy hoạch và xây dựng đường cần phải suy xét đến dòng xe cộ trong tương lai, phải có phương án để mở rộng. Thủy lợi, điện lực, thông tín của thành phố, thậm chí là cả đường sắt cũng đều phải chu toàn. Lương Khê có tiềm năng là một đô thị quốc tế hóa. Ở nhà khách Thành ủy Lương Khê, lãnh đạo bốn ban ngành lớn của Thành ủy Lương Khê, các đồng chí lão thành đều đã đến tiệc chào mừng rồi.
Bữa tiệc tối cũng rất đơn giản. Suy xét đến lý lịch của Nhiếp Chấn Bang, cán bộ của Lương Khê hiểu rất rõ tính cách của Nhiếp Chấn Bang. Quy cách đúng theo tiêu chuẩn, không có rượu thuốc, mọi mặt đều phù hợp với tiêu chuẩn tiếp đãi.
Một bữa cơm mà cả chủ và khác đều vui vẻ. Nhiếp Chấn Bang được sắp xếp ở lại nhà khách Thành ủy. Trụ sở Thành ủy của thành phố Lương Khê mặc dù là mới xây dựng nhưng nhà khách thì cũng không thay đổi nhiều. Mấy chục năm tồn tại, bây giờ nhà khách Thành ủy lại mang một dáng vẻ cổ xưa và yên lặng.
Trong phòng khách, Nhiếp Chấn Bang ngồi ở chính giữa. Bên trái Nhiếp Chấn Bang là Trần Nhạc, bên phải là mấy ngườiNinh Trí Viễn, Liễu Thanh Tuyền, Hà Khánh Quân, Đàm Miểu Trăn. Những người này đều là những cấp dưới đáng tin cậy của Nhiếp Chấn Bang ở Lương Khê.
Hiện giờ, Ninh Trí Viễn đã được điều nhiệm tới thành phố Bành Thành. Liễu Thanh Tuyền hiện giờ cũng tới đó, đảm nhiệm vị trí Phó chủ tịch thường trực thành phố. Hà Khánh Quân bây giờ là Phó chủ tịch thành phố Lương Khê kiêm Cục trưởng Cục Công an. Đàm Miểu Trăn hiện giờ cũng là Phó chủ tịch thành phố Lương Khê.
Nhìn mọi người xung quanh, Nhiếp Chấn Bang lại có chút xúc động, cười nói:
- Thật không ngờ đã mười mấy năm không gặp. Mọi người đều mỗi người một đường rồi. Như vậy cũng tốt, đều đã ở vị trí lãnh đạo, sẽ càng có điều kiện để tạo phúc cho nhân dân.
Vì chuyện của Dịch Quân nên chủ đề câu chuyện có vẻ trầm trọng. Mọi người trong phòng cũng không vui vẻ lắm. Đối với Nhiếp Chấn Bang, hiện giờ mọi người vẫn chỉ có thể nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Mọi người lần lượt rời khỏi, cuối cùng trong phòng chỉ còn lại có Nhiếp Chấn Bang và Ninh Trí Viễn và Trần Nhạc ở lại. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, nhìn Ninh Trí Viễn nói:
- Trí Viễn, cậu khá lắm.
Ninh Trí Viễn đương nhiên biết Nhiếp Chấn Bang nói về cái gì, cũng khiêm tốn gật đầu nói:
- Lãnh đạo, ngài quá khen. Trí Viễn không bao giờ dám quên ơn dạy bảo của ngài và cha. Tôi luôn luôn thận trọng trên con đường của mình.
- Trí Viễn, sang năm tới, có thể có cơ hội thăng tiến không.
Nhiếp Chấn Bang điềm đạm nói.
Ninh Trí Viễn nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, trong lòng chợt trở nên kích động. Ý tứ trong lời nói, Ninh Trí Viễn hiểu rõ, nói thẳng ra là ván cờ của Nhiếp Chấn Bang đã bắt đầu rồi. Với thân phận và địa vị hiện tại của Nhiếp Chấn Bang, chỉ dựa vào bản thân mình thì không được. Ít nhất, cần có được sự ủng hộ của các tỉnh, thành phố trong phạm vi cả nước. Quá trình này nhất định là phải có. Nói như vậy cũng có nghĩa là đã phát ra một loại tín hiệu.
Trầm ngâm một chút, Ninh Trí Viễn lại hơi ngượng ngùng nói:
- Trong tỉnh, nghe nói Chủ tịch Hoàng sẽ rời khỏi Giang Bắc. Khả năng lớn nhất là Phó Chủ tịch Trịnh sẽ tiếp nhận chức vụ. Thật ra tôi cũng có một chút ý tưởng với chức Phó Chủ tịch thường trực tỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận