Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 730: Im lặng hiệu nghiệm hơn nói.

Bọn côn đồ thái độ vô cùng hung hăng khiến Trương Trung Hùng và Bặc Đức Huy đứng cạnh mặt mày xanh mét. Giữa ban ngày ban mặt, thành phố Dương Đức lại phát sinh chuyện như vậy. Chuyện này đã khiến cho bộ máy lãnh đạo Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Dương Đức có một dấu ấn xấu khó mà xóa được, đang sống động tát một cái lên khuôn mặt của hai người.
Nói đơn giản, đây là trị an không nghiêm. Nói lớn hơn, đây là tội phạm có tổ chức có tính chất xã hội đen. Từ điểm này có thể nhìn thấy sự ác liệt của môi trường đầu tư kinh tế thành phố Dương Đức, sự bất lực của bộ máy lãnh đạo thành phố Dương Đức. Việc này, nếu thật sự tiếp tục truy cứu, bộ máy lãnh đạo Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Dương Đức đều không thoát khỏi liên quan. Trong đó, tất yếu phải chịu trách nhiệm đầu tiên, chính là Phó Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố. Vì lúc này Phó Bí thư Thành ủy đang tạm thời chủ trì mọi mặt công tác của Thành ủy, cũng ôm đồm cả công việc của Đảng.
Trương Trung Hùng lúc này giận dữ không kềm chế được, toàn thân run lên. Thật đúng là sợ gì gặp đó. Ủy ban Kỷ luật tỉnh điều tra mình, vẫn chưa có kết luận rõ ràng. Bây giờ thì hay rồi, trước mặt Chủ tịch tỉnh, mấy tên này lại ăn nói ngông cuồng như vậy. Chủ tịch tỉnh mất thể diện thì cuộc sống của mình có thể tốt đẹp được sao?
Nhưng, bảo Trương Trung Hùng đi lên thì y lại không dám. Mấy tên côn đồ dốt nát này, nếu nói chém người đánh nhau, không có gì đáng bàn. Lúc này, mình đi lên, chắc chắn không thể ngăn cản được, chẳng may làm không tốt, phát sinh việc ẩu đả thì cái mạng nhỏ này không thể giữ được nữa.
Dừng một lát, Trương Trung Hùng nói với đám người Bặc Đức Huy bên cạnh:
- Bí thư, gọi tất cả các đồng chí trong tổ chức đến đây, cần phải ngăn cản đám người gây sự này lại.
Nói xong, Trương Trung Hùng lùi một bước, đi tới bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, nói nhỏ:
- Chủ tịch, ở đây nguy hiểm, ngài nên lùi bước.
Sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lúc này, hết sức bình tĩnh, dường như không hề để ý việc này. Nhưng, càng như vậy lại càng khiến người ta cảm giác bất an. Nhìn đám người ở phía trước đang gào thét, Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói:
- Giữa trời đất bao la, giữa thanh thiên bạch nhật, anh bảo tôi nhường đường cho đám côn đồ này? Cúi đầu trước thế lực đen tối ư?
Âm thanh không lớn nhưng lại sâu sắc từng từ từng chữ khiến trên trán của Trương Trung Hùng đều toát mồ hôi, liên tục gật đầu nói:
- Vâng, vâng. Chủ tịch phê bình rất đúng, là tôi suy nghĩ không chu đáo. Nhưng, thưa Chủ tịch, xin ngài yên tâm, đối với phần tử gây rối bất hợp pháp này, chúng tôi nhất định xử lý nghiêm khắc.
Vừa dứt lời, phía sau, tiếng còi cảnh sát dồn dập nổ vang, hai đầu đường khách sạn Kim Tinh có đến hai ba mươi chiếc xe cảnh sát lao tới.
Rất nhanh, một người đàn ông mặc sắc phục cảnh sát đi tới:
- Chủ tịch, xin lỗi, tôi đến muộn.
Vừa nhìn thấy người này, khí thế của Trương Trung Hùng lại một lần nữa nổi lên, sắc mặt tái xanh, tức giận nói:
- Lưu Toàn Hải, cái chức Cục trưởng công an này của anh làm kiểu gì vậy? Trị an thành phố Dương Đức lại tồn tại kiểu thế lực xã hội đen làm xằng làm bậy. Anh có muốn làm nữa không? Anh tự nhìn thử xem? Đây là khách sạn Kim Tinh, là công ty đầu tiên Đông Cảng đầu tư vào thành phố chúng ta, là công ty trọng điểm mà Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố nâng đỡ, là công ty trọng điểm Cục công an thành phố bảo hộ.
- Hiện tại, là tình huống gì? Xã hội quá nhiều người rảnh rỗi như vậy, ngang nhiên coi thường pháp luật, coi thường nhà nước, tụ tập gây rối, ẩu đả uy hiếp quần chúng nhân dân, gây tổn thất không thể bù đắp cho toàn thành phố. Loại hành vi này tình tiết vô cùng xấu xa, ảnh hưởng cực lớn. Tôi ra lệnh cho anh, bắt toàn bộ đám côn đồ tụ tập gây rối này lại, lập tức lập hồ sơ tiến hành điều tra, thủ phạm chính nhất định phải nghiêm trị không tha!
Vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang bên cạnh cười nhạt, Trương Trung Hùng kiểu này, vừa có ý muốn làm kỹ nữ lại vừa muốn lập miếu thờ sắc phong. Khu vực nội thành thành phố Dương Đức to bao nhiêu, trong thành phố, chiếm cứ một thế lực như vậy. Là Chủ tịch thành phố, anh ta có thể không biết sao. Đây chính là viếng mồ mả đốt vàng mã để lừa gạt ma quỷ.
Nói như thế, chẳng qua là muốn ở trước mặt mình tạo một cảm giác là người bị hại mà thôi. Dừng lại một lát, Nhiếp Chấn Bang lại bình thản nói:
- Đồng chí Trương Trung Hùng. Tôi thấy, không nên sắp xếp bữa trưa này nữa. Buổi chiều, chuyến thị sát Khu Công nghệ cao thành phố Dương Đức cũng hủy bỏ đi. Việc ở đây, anh từ từ giải quyết. Tôi về nhà khách Thành ủy trước.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang rời đi, lúc này, Trương Trung Hùng cũng không dám có bất kỳ cử động mạnh nào. Chỉ có thể là tiễn bằng ánh mắt.
Đợi sau khi xe Nhiếp Chấn Bang rời khỏi tầm mắt của mình, Trương Trung Hùng lại sa sầm nét mặt, quay người sang, tức giận nói:
- Lưu Toàn Hải, anh tại sao lại như thế? Hôm trước sau cuộc họp Đảng ủy, Thành ủy nhiều lần nhấn mạnh, Cục công an thành phố nhất định phải làm tốt công tác bảo vệ an toàn chuyến đi này của Chủ tịch Nhiếp. Nhất định làm tốt công tác duy trì ổn định trị an toàn thành phố. Anh lại làm ngược, xem lời tôi nói như gió thoảng bên tai sao? Chủ tịch Nhiếp vừa đến, liền gây ra việc như thế. Ngô Đức Bảo anh ta có phải cảm thấy, mình ở thành phố Dương Đức này đã đứng đầu thiên hạ rồi không?
Lưu Đức Hải lúc này lộ vẻ hơi bị oan ức, nói nhỏ:
- Chủ tịch, tôi cũng không biết. Việc của Ngô Đức Bảo anh cũng biết, anh ta…
Vừa nói đến điều này, Trương Trung Hùng lập tức khoát tay, tức giận nói:
- Được rồi. Việc này, dừng lại ở đây. Việc đã xảy ra rồi, bàn lại cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Lần này, sự việc của Ngô Đức Bảo, người có quyết tâm, vừa điều tra thì biết ngay. Chỗ Chủ tịch Nhiếp, cũng không thể không có lời giải thích. Việc này, anh tự mình nắm bắt. Hôm nay, hễ là người ở đây tụ tập đám đông gây chuyện, có tiền án, đồng loạt chuyển giao cơ quan điều tra tiến hành khởi tố, không có tiền án, cũng đưa ra xử phạt an ninh tạm giam chờ quyết định. Tóm lại nhất định không giữ bất kỳ rắc rối nào, không cho người ta bất kỳ sơ hở nào. Hiểu chưa?
Dừng lại một lát, Trương Trung Hùng nói lại lần nữa:
- Đúng rồi, việc lớn như vậy, không có sự đồng ý cho phép của Ngô Đức Bảo, chắc chắn là không được. Lần này, anh nói cho Ngô Đức Bảo, cấp dưới Ngô Đức Bảo bất kể như thế nào, cũng cần có một người đứng ra gánh tránh nhiệm. Việc này, không có bất kỳ thương lượng nào, nói là tôi nói. Nếu, Ngô Đức Bảo anh ta vẫn muốn ở thành phố Dương Đức này tiếp tục ung dung tự tại, cứ dựa theo lời tôi nói mà làm, nếu không, Thiên Vương lão tử tôi cũng không nể tình.
Bỏ Trương Trung Hùng xử lý không nói nữa, phíaNhiếp Chấn Bang,, Lý Cư Bằng đang ngồi ở ghế lái phụ trên xe, quay lại:
- Chủ tịch, sao ngài…?
Lời nói của Lý Cư Bằng khiến Nhiếp Chấn Bang và Phương Viên đều mỉm cười, lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đảo mắt qua gương mặt trầm ngâm vừa rồi, vẻ mặt mỉm cười, nói với Phương Viên:
- Lão Phương, anh giải thích cho Cư Bằng đi!
Lúc này, Phương Viên cũng cảm nhận được phần tâm tư mà Nhiếp Chấn Bang muốn bồi dưỡng cho Cư Bằng, trong lòng hơi xúc động. Trong thể chế, lãnh đạo xem thư ký là nô tài đã gặp nhiều. Kiểu người như Nhiếp Chấn Bang, tận tâm tận lực bồi dưỡng, thật sự hiếm thấy. Từ điểm này, cũng thấy được, Chủ tịch Nhiếp là người tình nghĩa, đi theo một lãnh đạo như thế thật tốt phúc.
Lập tức, cười nói:
- Chủ tịch đã nói như vậy, vậy tôi cũng có vài lời.
Nói xong, Phương Viên nhìn Lý Cư Bằng nói:
- Cư Bằng à! Hôm nay trong trường hợp này, Chủ tịch không nói gì lại là tốt nhất. Im lặng có tác dụng hơn nói.
- Nói cho cùng, những tên lưu manh tụ tập gây sự cũng tốt, tổn hại thể diện cũng tốt. Mấy tên lưu manh này là đẳng cấp thân phận gì? Nói một câu khó nghe, đây là mấy kẻ tầm thường ở dưới đáy xã hội. Trong những việc như thế này, nếu Chủ tịch nổi cơn tam bành, chuyện truyền ra bên ngoài, trái lại sẽ khiến người ta chê cười, cho người ta một cảm giác tầm thường. Người ta sẽ cảm thấy, Chủ tịch không có chí khí, đi so đo với mấy kẻ tầm thường dưới đáy xã hội. Như thế, ngược lại sẽ bẽ mặt.
Lời của Phương Viên khiến Lý Cư Bằng bừng tỉnh hiểu ra, đi theo bên cạnh Nhiếp Chấn Bang nhiều năm như vậy, cũng học được không ít. Vốn dĩ, Lý Cư Bằng cũng không phải là đồ ngốc, thậm chí, rất thông minh, vừa nói đã hiểu ngay, liền gật đầu nói: - Trưởng ban Thư ký, tôi hiểu rồi. Lúc nãy Chủ tịch không nói gì khác, chỉ dặn dò Trương Trung Hùng xử lý, cũng không nói cần phải xử lý thế nào. Như vậy, ngược lại có thể khiến Trương Trung Hùng áp lực càng lớn. Phong thái của bản thân cũng giữ được.
Lời của Lý Cư Bằng khiến trong xe cười vang. Nhiếp Chấn Bang hài lòng, đối với việc sắp xếp cho Lý Cư Bằng, mình cũng có dự tính. Bây giờ, mình cũng đã là Chủ tịch tỉnh, sau khi mãn nhiệm kỳ này, Lý Cư Bằng vừa đủ có tư cách đề bạt tiếp điều về cơ sở. Bây giờ, đã là cấp Phó Giám đốc Sở, làm mãn nhiệm kỳ này, vừa hay có thể điều về một một thành phố cấp ba, đảm nhiệm chức Chủ tịch thành phố hoặc chức vụ gì đó. Bắt đầu từ bây giờ, Nhiếp Chấn Bang cũng đang có ý thức bồi năng lực chính trị cho Lý Cư Bằng.
- Trẻ con dễ dạy. Lão Phương, cái gọi là ếch ngồi đáy giếng mà nhìn thấy toàn cảnh. Nhìn biểu hiện bên ngoài, đám côn đồ này không coi trời đất pháp luật ra gì. Nhưng, nếu không có người dung túng, thật có thể to gan như vậy sao, có lẽ không hẳn. Hiện nay, trên Trương Trung Hùng, còn có Ninh Bác Quân bọn họ đang ngó chừng. Tục ngữ nói, không có lửa làm sao có khói. Long Canh Hoa đối với Trương Trung Hùng đã mất lòng tin. Hiện tại, ông ta đang quyết tâm ngăn chặn Phạm Hữu Tài. Lúc này, chúng ta im lặng, không phải là không tốt.
Văn phòng Tỉnh ủy Thành phố Thiên Phủ, trong phòng làm việc của Long Canh Hoa. Long Canh Hoa lúc này vừa gác điện thoại. Ngay lúc nãy, cú điện thoại của Trương Trung Hùng khiến Long Canh Hoa hết sức kinh ngạc.
Nửa nằm nửa ngồi trên ghế trong phòng làm việc, gỡ kính lão trên mũi xuống. Long Canh Hoa lúc này đã không còn lòng dạ mắng người nữa. Trời tạo nghiệp chướng, có thể không tuân; tự tạo nghiệp chướng, không thể sống nổi. Dưới mông của Trương Trung Hùng có sạch sẽ hay không, Long Canh Hoa đã không còn lòng dạ nào đi đoán nữa. Ninh Bác Quân dám đề xuất quả quyết như thế, chỉ dựa vào vu cáo hãm hại, đó là không cách gì nói nổi. Mặc dù là có ủng hộ của Tăng Thái Bình, cũng không thể che được bầu trời Ba Thục.
Nhưng, hiện tại, Nhiếp Chấn Bang đã đi một nước cờ hay. E rằng đi thành phố Dương Đức thì đã động đến tâm tư Trương Trung Hùng. Tiếp cận không đúng dịp, Trương Trung Hùng đã đem chính bản thân mình nằm trên thớt của Nhiếp Chấn Bang. Đây là có đi mà không có về.
Mà hiện nay, tất cả quyền chủ động đều nắm trong tay Nhiếp Chấn Bang, tiến có thể công, lui có thể thủ. Mình ủng hộ, Nhiếp Chấn Bang có thể nhân cơ hội này tạo uy tín trong Tỉnh ủy. Nếu mình không ủng hộ, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn có thể liên kết với Tăng Thái Bình. Đến lúc đó, ngược lại mình sẽ bất lợi. Nghĩ đến đây, Long Canh Hoa lại ngồi ngay ngắn, cầm lấy điện thoại trên bàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận