Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1026: Tự gây nghiệt không thể sống

Trưởng phòng Uông biến sắc, nhưng lại không nói gì, trưởng phòng Uông đã có kinh nghiệm “Không có ba phần ba, sao dám lên Lương Sơn” những người trước mắt này vừa nhìn cũng không phải là nhân vật dễ dàng đẩy ra chỗ khác. Lúc trước bản thân mình nên có cảnh giác, không phải là người nào khi đối mặt với chủ quản bộ môn đều có thể bình tĩnh như vậy. Bây giờ đối mặt với giọng điệu và thái độ kiêu ngạo như thế, trưởng phòng Uông cũng mất đi dũng khí phản kháng.
Nhưng còn Ngô Đức biến sắc, nhìn Triệu Tinh Long nói:
- Ông chủ Triệu, “Rồng mạnh không đè được Rắn địa phương”, làm người lưu lại một đường để ngày sau dễ gặp mặt. Để tôi chính thức giới thiệu một chút, tôi tên là Ngô Đức, anh rể của tôi là Tiền Lăng Vân ở Sở Giáo dục, lần này lại đây chính là do anh rể của tôi kính nhờ mà tới.
Lời nói của Ngô Đức có chứa thái độ uy hiếp nhất định, lúc trước các người không biết chỗ dựa của tôi thì cho qua, tin là sau khi tiếp quản trường học Tây Úc, mấy ngày này hoặc ít hoặc nhiều cũng biết một chút chuyện của chủ quản bộ môn. Bây giờ bản thân tôi tạo quan hệ mà các người lại kiêu ngạo như vậy thì cũng đừng trách về sau gây khó dễ cho các người.
Triệu Tinh Long là ai, nói khó nghe một chút thì bọn họ những người trong bộ máy này là trong Tứ Cửu, một đường lăn lộn tới được con cháu nhà thế gia, đường đi trong phương diện này bọn họ mới là ông tổ.
Lời nói Ngô Đức Triệu Tinh Long tự nhiên nghe là hiểu, trong lòng cười lạnh một chút, thật đúng là: Trời tạo nghiệp chướng còn có thể nấp, tự gây nghiệt thì không thể sống.
Bây giờ là lúc nào mà còn đem Tiền Lăng Vân gì gì ra, đây không phải rõ ràng là để cho người ta trừng trị sao?
Cười nhạt một tiếng, Triệu Tinh Long nhìn Ngô Đức nói:
- Ôi chao, giáo sư “Vô” Đức, gọi anh là thầy giáo thật đúng là coi trọng anh quá, theo tôi thấy anh có làm một bảo vệ trường học sợ cũng không đủ tư cách. Làm sao, nhìn bộ dạng anh như vậy dường như cảm thấy khá tốt bụng đấy, chậc chậc “Rồng mạnh không đè được rắn địa phương”, “Rồng mạnh” này tôi thật ra cũng nhận, nhưng anh cảm thấy anh cũng coi là “Rắn địa phương” sao? Anh xem như cái rễ Hành ý, còn nói “Rắn địa phương”, đầu con Sâu cũng là coi trọng anh rồi, ngoài ra: Tiền Lăng Vân. Ai hả? Nên làm gì thì làm đi, có khả năng này tôi xem các anh vẫn là suy nghĩ thêm một chút xem ứng phó với việc kiện cáo thế nào đi.
Bên này Ngô Đức nét mặt sa sầm, vừa rồi lời của Triệu Tinh Long, Ngô Đức cũng hiểu, chửi mình thiếu đạo đức rồi ngay tiếp theo làm nhục mình một phen, còn đem anh rể ra miệt thị, điều này làm cho Ngô Đức tức điên, nhìn tòa nhà văn phòng trường học nổi giận đùng đùng nói:
- Được, được, tôi muốn xem mấy người là nhóm thần tiên nào.
Nhìn trưởng phòng Uông và Ngô Đức đi ra, Lưu Côn cũng cười nói:
- Thật đúng là “Buồn ngủ có người đưa gối đầu”.
Triệu Tinh Long cũng cười nói:
- Chậc chậc, không hổ là ông chủ Mẫn Nông, thật đúng là “Chí lớn gặp nhau”, nếu là bản thân mình chủ động đưa tới cửa, cậu xem, tôi không để cho anh Ba thêm đống lửa, có phải có chút băn khoăn hay không.
Bên Nhiếp Chấn Bang thì đối với việc trường học Tây Úc cũng biết rất rõ, loại chuyện này giấu không được, mấy người An Na và Đổng Uyển cũng không muốn giấu. Vừa về nhà liền kể từ đầu chí cuối cho Nhiếp Chấn Bang nghe, nghe được ba người trong cơn giận đã mua luôn trường học Tây Úc cấp thì Nhiếp Chấn Bang cũng cười khổ một hồi, chuyện tới thế này cũng chỉ có thể theo các cô mà đến, mấy người phụ nữ của mình nên Nhiếp Chấn Bang rất hiểu họ tuyệt đối sẽ không gây bất cứ phiền toái gì cho mình.
Tiếp theo không vượt ra ngoài dự tính của Nhiếp Chấn Bang, mấy người Đổng Uyển đem việc đó giao cho Triệu Tinh Long và Lưu Côn, đối với hai người này mà nói thì Nhiếp Chấn Bang lại hiểu rõ, Mẫn Nông và khai thác mỏ Long Hoa đều đi vào quỹ đạo công ty tập đoàn, hai người này thuộc loại điển hình “Rảnh rỗi thì lên mốc” này. Lúc này có được trò hay như vậy nhất định là làm không biết chán rồi. Sau khi chuyện xảy ra, Lưu Côn khởi tố Sở Giáo dục thì điều này cũng ở trong dự liệu của Nhiếp Chấn Bang.
Di động đặt ở trên bàn trước mặt vang lên, vừa nhìn dãy số là điện thoại của Triệu Tinh Long, Nhiếp Chấn Bang lập tức nhấn nút trả lời, nói:
- Tinh Long, quá đáng nhé, đây không phải là bôi nhọ tỉnh Hồng Giang chúng tôi sao?
Lời của Nhiếp Chấn Bang có mang theo một chút nhắc nhở, tuy rằng chuyện xảy ra có nguyên nhân, nhưng mình công tác ở bên này thì vẫn là không nên ầm ỹ quá lớn, tranh giành một trận vậy là được rồi, cố nắm không buông đương nhiên là tốt nhưng đối với Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang cũng là một ảnh hưởng tiêu cực.
Triệu Tinh Long cười nói:
- Anh Ba, anh thật đúng là không thể trách tôi, chuyện này mấy chị dâu tức giận khá lớn, đã trao quyền cho tôi và Côn Tử, chuyện lúc trước đều là Côn Tử làm, không liên quan tới tôi.
Bên này, Triệu Tinh Long nói phét đổ hết sang cho mình được sạch sẽ, việc này làm cho Lưu Côn ngồi nghe bên cạnh lập tức đứng lên, giương nanh múa vuốt, tạo nét mặt dọa Triệu Tinh Long.
Triệu Tinh Long cười nói:
- Anh Ba, lần này là tôi tặng quà đến cho anh đây, tin tức mới lấy được thì Ngô Đức là em vợ Phó giám đốc Sở Giáo dục tỉnh Tiền Lăng Vân, theo tôi thấy chuyện này sợ là không đơn giản.
Nghe được câu này nét mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức trở nên nghiêm túc, nếu tin tức này là thật thì Tiền Lăng Vân này tuyệt đối không thoát khỏi liên quan.
Phải biết rằng, mấy ngày nay thông qua điều tra của bọn Triệu Tinh Long, Ngô Đức này trước lúc đến trường học Tây Úc đã làm việc tại mấy trường dân lập khác trong tỉnh, sau khi tra rõ ngầm hỏi cũng có không ít cha mẹ đều phản ứng vấn đề của mặt này, cũng vì vấn đề đó mà gây ra không ít chuyện, thậm chí vì chuyện đó còn có người đã viết thư tố cáo lên tỉnh, chỉ có điều không biết là nguyên nhân gì ở trên tỉnh cũng không để ý tới.
Nhiếp Chấn Bang lại hiểu rõ Ngô Đức không phải là nhân viên nhà nước, cũng không phải cán bộ lãnh đạo gì, loại thư báo cáo này cho dù là đưa đến Ủy ban Kỷ luật cũng sẽ không xử lý, cách thường thấy nhất là chuyển cho bên cấp sở Giáo dục để bọn họ đi xử lý, cứ như vậy có Tiền Lăng Vân thì thành chuyện quá dễ dàng.
Cái gọi là trên làm dưới theo, nếu Ngô Đức nay “Thất đức” như thế thì Nhiếp Chấn Bang cũng rất khó tin là Tiền Lăng Vân này là một người trong sạch.
Đối với việc này Nhiếp Chấn Bang không thể dễ dàng tha thứ, cái gọi là “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người” đủ để chứng minh giáo dục có ảnh hưởng to lớn, ý nghĩa sâu sắc đối với đời sau thế nào.
Năm xưa Nam lão từng nói qua: kế hoạch trăm năm, giáo dục làm gốc, lại còn cách nói: Dù nghèo cũng không thể để giáo dục nghèo, dù khổ cũng không thể để trẻ em khổ. Trẻ em là tương lai tổ quốc, là tương lai một dân tộc, những nghành khác xảy ra một vài vấn đề thì Nhiếp Chấn Bang có thể dễ dàng tha thứ, nhưng ngành giáo dục xảy ra vấn đề thì Nhiếp Chấn Bang sẽ không nhịn.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Tinh Long, cậu cảm thấy Tiền Lăng Vân này đáng nghi thế nào?
Bên này, nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, Triệu Tinh Long trầm ngâm một chút rồi rất nghiêm túc nói:
- Anh Ba, theo tôi thấy thì khả năng rất lớn, rõ ràng là hôm nay trưởng phòng Uông gì đó và Ngô Đức đến đây là tới giảng hòa, việc này bên trong chắc chắn có Tiền Lăng Vân bày mưu đặt kế. Điều này nói rõ, Tiền Lăng Vân cũng biết rõ chuyện của Ngô Đức, nếu nói không có bất kỳ liên quan gì thì tôi tuyệt đối không tin, tôi còn nghe nói vợ của Ngô Đức là kinh doanh sách học, tỉnh Hồng Giang cũng không nhỏ đâu.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu, Triệu Tinh Long phỏng đoán chắc không sai, rất rõ ràng là Tiền Lăng Vân để em gái và em rể ra mặt kiếm tiền.
- Được, tôi biết rồi, chuyện các cậu khởi tố cậu nói với Côn Tử cho tôi là tạm được rồi.
Nhiếp Chấn Bang dặn dò Triệu Tinh Long.
Úp điện thoại, Nhiếp Chấn Bang dựa cả người vào ghế, trầm ngâm một chút rồi lập tức cầm điện thoại nội bộ lên nói:
- Tiểu Hồng, cậu thông báo cho Chủ tịch tỉnh Bảo Quý và Bí thư Cung Chính một chút, mời hai vị tới phòng làm việc của tôi một chuyến.
Giờ này khắc này, Nhiếp Chấn Bang đã quyết định, vấn đề giáo dục là chuyện không thể bỏ qua, bởi vì nhìn theo hướng lớn thì việc này liên quan đến tương lai và nền móng của một quốc gia, một dân tộc, nhìn theo hướng nhỏ thì việc này quan hệ đến tương lai của tỉnh Hồng Giang.
Cung Chính bởi vì làm việc ngay tại bên tòa nhà Tỉnh ủy này nên tốc độ đến nhanh một chút so với Văn Bảo Quý, chỉ sau hai ba phút Cung Chính đã ngồi ở trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang rồi, khoảng chừng năm phút sau Văn Bảo Quý cũng đến.
Nhìn thấy Cung Chính, sắc mặt của Văn Bảo Quý rõ ràng chững lại một chút, là Bí thư Ủy ban Kỷ luật tỉnh nên sự xuất hiện của Cung Chính từ trước đến nay đều là không có chuyện tốt lành gì, dừng một chút Văn Bảo Quý mỉm cười nói:
- Bí thư Cung đã tới.
Bên này, Nhiếp Chấn Bang rót cho Văn Bảo Quý một cốc nước lạnh rồi cũng ngồi xuống, nhìn Văn Bảo Quý nói:
- Đồng chí Bảo Quý đến rồi, vậy thì bắt đầu đi, hôm nay mời hai vị đến đây chủ yếu là muốn nói một chút chuyện của Sở Giáo dục.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đem những tin tức hiện nay mình biết kể lại cho hai người nghe, nhìn hai người nói:
- Chuyện này tôi cũng không giấu gì, chuyện là do con tôi đưa tới, Nhiếp Phán Phán chính là một đương sự trong chuyện này. Lúc ấy vợ tôi Dương An Na cũng chạy sang, nhưng tôi muốn nói việc này không phải tôi đang lợi dụng việc công để trả thù cá nhân. Nhìn từ tình hình trước mắt, quan hệ giữa Ngô Đức và Tiền Lăng Vân và tổng hợp những chuyện khác, tôi nghĩ việc Tiền Lăng Vân cũng là một trong những người tham dự là có khả năng rất lớn. Mời hai vị tới đây, ý kiến của tôi là mượn cơ hội này tiến hành một lần điều tra toàn diện nhằm vào trên dưới Sở Giáo dục. Sở Giáo dục là chỗ đồng chí Bảo Quý đang quản lý, anh là nhân vật chủ quản số một. Đồng chí Cung Chính là chủ lực điều tra lần này, cho nên cùng gọi mọi người đến để thống nhất và nghe một chút suy nghĩ của hai vị.
Lời của Nhiếp Chấn Bang làm cho Văn Bảo Quý và Cung Chính đều gật đầu, là nhân vật số một Tỉnh ủy, nếu Bí thư Nhiếp thật sự muốn lợi dụng việc công để trả thù cá nhân thì việc đối phó một cán bộ cấp Phó giám đốc sở hoàn toàn không cần làm như thế. Sau này bất cứ lúc nào cũng có thể tìm một chút cơ hội, thậm chí cũng không phải tìm cơ hội, chỉ cần bày mưu đặt kế cũng đủ để khiến cho con đường làm quan của Tiền Lăng Vân dừng hẳn như vậy, căn bản không cần đến như thế, nếu Bí thư Nhiếp nói như vậy thì nhất định là đã nắm giữ những thứ xác thực.
Nghĩ vậy Văn Bảo Quý gật đầu nói:
- Bí thư, tôi không có ý kiến.
Cung Chính giờ phút này cũng trầm giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, xin anh yên tâm, bên Ủy ban Kỷ luật nhất định tổ chức lực lượng có khả năng cao tham gia điều tra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận