Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 963: Thể diện là do tự mình vứt đi

Nhìn dáng vẻ thoải mái của Liễu Dũng trong lòng Hạ Ngọc Sanh vô cùng lo lắng, so với sự lạc quan của Liễu Dũng thì những thứ Hạ Ngọc Sanh suy nghĩ lại tương đối nhiều. Trầm ngâm sắp xếp lại lời nói một lúc, Hạ Ngọc Sanh nhìn Liễu Dũng nói:
- Lãnh đạo, chỉ sợ, lúc này chúng ta vẫn không thể phớt lờ.
Lời nói của Hạ Ngọc Sanh làm Liễu Dũng kinh ngạc, trong khoảnh khắc chân mày cau lại, ý tứ trong lời nói của Hạ Ngọc Sanh Liễu Dũng không phải không hiểu. Dựa theo lệ thường, khi tỉnh Hồng Giang tổ chức đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc thì cấp trên sẽ tiến hành một đợt khảo sát đối với cán bộ Hồng Giang, ngoài ra cũng sẽ trưng cầu ý kiến của nhân vật số một, số hai. Quan trọng nhất là lần đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc này, là thời điểm quan trọng để điều chỉnh bộ máy tỉnh tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang. Lần này mình sẽ về hưu, dựa theo lệ thường thì trước khi tổ chức họp cấp trên sẽ đem ứng cử viên chức Quyền chủ tịch tỉnh tỉnh Hồng Giang định ra. Phần lớn các nhân tố của người được chọn ra này sẽ đem ra hỏi ý kiến của nhân vật số một, số hai đương nhiệm, nhất là ý kiến của Nhiếp Chấn Bang. Dù sao thì người tương lai sẽ vào bộ máy với Nhiếp Chấn Bang, nếu cùng bí thư xử lý quan hệ không tốt thì lại là chuyện rất phiền phức, cấp trên chắc chắn sẽ xem xét đến điều này.
Nhìn Hạ Ngọc Sanh bên cạnh, Liễu Dũng xua tay:
- Ngọc Sanh, tôi thấy cậu nghĩ nhiều quá, cá nhân tôi hiểu về Nhiếp Chấn Bang thấy người này làm việc rất có phong độ của một đại tướng, từ trước đến nay đều xử lý sự việc chứ không xử lý con người, cậu hoàn toàn không cần lo lắng như vậy.
Liễu Dũng đúng là người từng trải, đánh giá về Nhiếp Chấn Bang có thể là “Nói đúng tim đen”, chỉ một câu đã nói đúng bản chất.
Nhưng Hạ Ngọc Sanh lại cười mỉa nói:
- Lãnh đạo, mặc dù là nói như vậy nhưng tục ngữ có câu: Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, hơn nữa nhìn vào tác phong trong tỉnh của đồng chí Chấn Bang quãng thời gian gần đây, tôi cảm thấy lãnh đạo vẫn phòng ngừa “Vạn nhất” thì tốt hơn, cẩn thận mới có thể chạy nhanh được thuyền vạn năm.
Cũng chính là thân phận và địa vị bây giờ của Hạ Ngọc Sanh làm cho ông ta có tư cách ở trước mặt Liễu Dũng nói chuyện bới móc như vậy, nếu người khác thì tuyệt đối không dám nói như thế.
Liễu Dũng nhíu mày, cho dù Liễu Dũng vẫn không tin Nhiếp Chấn Bang sẽ làm chuyện gì khác người, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Thôi được, bộ xương già tôi đây cũng đi theo đến Bắc Kinh xem đặt móng cao ốc Hồng Giang, đây là việc lớn nhất của tỉnh Hồng Giang chúng ta, nên đi tham gia.
Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý đến quyết định đột ngột của Liễu Dũng, là Chủ tịch tỉnh tham dự nghi lễ đặt móng cao ốc Hồng Giang cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Lúc trước Nhiếp Chấn Bang cũng bảo Hứa Hồng Chuyên xin ý kiến Liễu Dũng, nếu đồng chí lão thành muốn đi, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên cũng không nói gì.
Lần này đoàn tới Bắc Kinh cũng không đông, mặc dù là bí thư và chủ tịch tỉnh cùng đi nhưng việc sắp xếp những nhân viên khác ngoại trừ Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, thư ký và cảnh vệ của hai người, thêm đồng chí phụ trách cơ quan sự vụ cục liên quan của tỉnh ủy, khoảng hai mươi người ngồi máy bay về Bắc Kinh.
Vừa xuống máy bay, hai người Lưu Côn, Triệu Tinh Long đã chờ sẵn ở cửa ra trong nước của sân bay Bắc Kinh, đợi đám người Nhiếp Chấn Bang và Liễu Dũng đi ra hai người liền chạy tới đón.
Triệu Tinh Long còn có vẻ rất nghiêm túc nói:
- Bí thư Nhiếp, hoan nghênh hoan nghênh.
Lưu Tam Hải chủ nhiệm văn phòng tại Bắc Kinh ở bên cạnh mỉm cười giới thiệu nói:
- Bí thư Nhiếp, Chủ tịch tỉnh Liễu, tôi xin giới thiệu với các vị lãnh đạo một chút, vị này chính là Triệu Tinh Long Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn khai thác mỏ Long Hoa. Lần này giấy phép và việc liên hệ với các bên của cao ốc Hồng Giang cũng ít nhiều có Chủ tịch Triệu ở bên cạnh giúp đỡ, Chủ tịch Triệu và đồng nghiệp Hồng Giang chúng ta cũng có quan hệ hợp tác, là bạn cũ của Hồng Giang chúng ta.
Quan hệ của hai người Lưu Côn và Triệu Tinh Long với Nhiếp Chấn Bang có thể nói người trong tỉnh Hồng Giang biết không nhiều.
Cho dù là điều tra lý lịch Nhiếp Chấn Bang thì cũng chỉ xem cá nhân Nhiếp Chấn Bang mà thôi, ai đi chú ý xem những người khác có liên lạc gì với Nhiếp Chấn Bang hay không.
Còn lần này, giấy phép cao ốc Hồng Giang mặc dù Nhiếp Chấn Bang biết bên trong nhất định có hai người giúp đỡ, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng không nói ra.
Cho đến lúc này, toàn bộ người của tỉnh Hồng Giang cũng không biết lần này dự án cao ốc Hồng Giang sở dĩ có thể nhanh chóng được phê duyệt xây dựng ở Bắc Kinh như thế thật ra không thể tách rời khỏi sự giúp đỡ của hai người Triệu Tinh Long và Lưu Côn.
Lời của Lưu Tam Hải vừa dứt lấp tức nét mặt của Liễu Dũng trầm ngâm, trong suy nghĩ ông ta thì những thương nhân này đều là: “Không có lợi sẽ không giúp”, làm sao có thể vô duyên vô cớ đi giúp tỉnh Hồng Giang, trong chuyện này nhất định là phải có lợi ích thật lớn đang dụ bọn họ.
Dừng một chút, Liễu Dũng trầm giọng nói:
- Chủ nhiệm Lưu, tôi thấy hay là đi ra hiện trường xem một chút đi.
Lời nói Liễu Dũng mặc dù không rõ ràng nhằm vào Triệu Tinh Long và Lưu Côn, nhưng loại giọng điệu gượng gạo này ai cũng hiểu trong lòng Liễu Dũng lúc này rất là khó chịu, trong lời nói có gai.
Vừa nói vậy khung cảnh lập tức rất lúng túng, Lưu Tam Hải đứng ở bên cạnh phải cũng không được mà trái cũng không xong, giúp đám người Triệu Tinh Long thì rõ ràng lại đắc tội với Liễu Dũng, cho dù đây là một Chủ tịch tỉnh sắp về hưu nhưng cũng không thể khinh địch như vậy, nếu đắc tội thì cho dù Liễu Dũng đã lui xuống rồi mà muốn xử lý anh ta thì vẫn có nhiều cách.
Nhưng dự án cao ốc Hồng Giang này thì sự giúp đỡ của Triệu Tinh Long thực sự rất lớn, là một người quanh năm suốt tháng ở Bắc Kinh mà nói, Lưu Tam Hải khác hẳn Liễu Dũng. Bắc Kinh giá nhà, giá đất thế nào thì Lưu Tam Hải rất rõ ràng, quan trọng nhất chính là đôi khi không phải có tiền là được, chỉ là một thủ tục xin giấp phép xây dựng cũng đủ làm người của tỉnh Hồng Giang chạy gãy chân.
Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Đồng chí Tam Hải, nếu Chủ tịch tỉnh Liễu nói như vậy thì đi hiện trường xem trước đi, Chủ tịch tỉnh Liễu gấp gáp muốn nhìn thấy vị trí của cao ốc Hồng Giang, loại tâm trạng gấp gáp này cũng có thể hiểu.
Sau khi nói xong, Nhiếp Chấn Bang gật đầu với Triệu Tinh Long và Lưu Côn, anh em mấy chục năm, tình cảm quan hệ như anh em một nhà, chuyện hiểu ý vốn không phải nói ra, chỉ một cái gật đầu, một ánh mắt cũng đủ nói lên nhiều điều.
Ý tứ trong ánh mắt này, Nhiếp Chấn Bang rất hiểu, nên thế nào thì như thế.
Lưu Côn bên cạnh hiểu ngay, cũng cười nói:
- Ha ha, cũng tốt, đi khảo sát hiện trường một chút xem có đáng giá hay không, cũng là nên làm.
Đoàn người lên xe Lưu Côn và Triệu Tinh Long đã chuẩn bị, xe khởi động chạy ra khỏi sân bay đi thẳng tới chỗ đất kia.
Xe sau khi đi lên đường Trường An, gần đường Vương Phủ thì rẽ vào một phố ven bê cạnh, đi vào khoảng hơn ba trăm mét thì đến một cái sân.
Phong cách xây dựng điển hình cuối những năm một chín bẩy mươi đầu những năm tám mươi, trên cổng sân còn có một cái giá hình vòm bằng sắt, ở giữa là ngôi sao năm cánh, diện tích sân khoảng bốn mẫu như Lưu Tam Hải đã báo cáo.
Ở giữa có một tòa nhà xưởng, một tòa tòa nhà văn phòng hai tầng, trong sân do đã lâu không sử dụng, xung quanh thấy có cả cỏ dại, trên mặt đất chồng chất không ít phế phẩm.
Lưu Tam Hải giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp, Chủ tịch tỉnh, nơi này trước kia cho một trạm phế phẩm thuê, gần đây mới chuyển đi nên trên mặt đất có không ít phế phẩm còn lưu lại.
Nhất nhìn thấy vậy nét mặt Liễu Dũng đột nhiên trầm xuống, nhìn Lưu Tam Hải nói:
- Chủ nhiệm Lưu, chỗ này trước kia là đất của tập thể hay của nhà nước, ngoài ra trình tự mua đất đều phù hợp hiến pháp, pháp luật chứ? Mặt chứng nhận đất đai có vấn đề gì không? Là treo biển bán lại sao?
Câu hỏi của Liễu Dũng rất khéo léo, rất chính xác, điểm này rất rõ ràng là đất như vậy ở vị trí đắt đỏ này tuyệt đối không có khả năng treo biển nhượng lại với cái giá tiền này.
Triệu Tinh Long và Lưu Côn đương nhiên phải thông qua một số biện pháp khác, sang bộ phận đất công bên khu Đông Thành này để đạt thành hợp đồng chuyển nhượng, chứng nhận đất nhất định sẽ cấp, nhưng không phải trong khoảng thời gian ngắn bây giờ có thể làm xong.
Lập tức, nét mặt Lưu Tam Hải có chút khó coi, ánh mắt nhìn Triệu Tinh Long bên cạnh, có cảm giác muốn nói lại thôi.
Triệu Tinh Long lúc này đã rất khó chịu, Liễu Dũng từ lúc vừa xuống máy bay bắt đầu đã rất không hài lòng, đây không được đó không xong, rõ ràng là đến phá hoại.
Lập tức, Triệu Tinh Long trầm giọng nói:
- Chủ tịch tỉnh Liễu, giá đất Bắc Kinh tôi tin là anh cũng biết, loại giá này còn muốn chạy chứng nhận để treo chắc chắn là không thể, bây giờ chỉ có thể là Hồng Giang và khu Đông Thành bên này tiến hành làm thay đổi quyền sử dụng tài sản bí mật với nhau thôi, giấy chứng nhận đất đợi tỉnh Hồng Giang và khu Đông Thành bên này sau khi đạt thành hợp đồng chuyển nhượng thì tuyệt đối không có vấn đề, còn bây giờ á? Xin lỗi, cái giá tiền này mà lập tức muốn lấy chứng nhận đất thì đó là không thể.
Triệu Tinh Long cũng có chút tức giận, đường đường là Long thiếu gia ở Bắc Kinh, có khi nào thì chịu qua loại giận giữ này. Không nói ở Trung Quốc mà chỉ lấy địa vị Khai thác mỏ Long Hoa bây giờ ở trong giới khoáng sản thế giới, cho dù là đến bất kỳ quốc gia nào thì Triệu Tinh Long đi ra ngoài đều được chào một câu: Long gia, hiện tại bị chế giễu, bị người ta coi rẻ nên giọng điệu này không thể hòa nhã được.
Vừa nói xong, Liễu Dũng cũng thản nhiên nhìn Triệu Tinh Long một cái, lập tức nói:
- Chủ tịch Triệu, tôi nghĩ việc này là vấn đề nội bộ Hồng Giang chúng tôi, còn chưa tới lượt người ngoài như anh nói vào.
Nói xong, Liễu Dũng nhìn Nhiếp Chấn Bang bên cạnh, trầm giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, theo ý kiến của tôi thì dự án cao ốc Hồng Giang bây giờ ngay chỉ là mặt đất đai đã tồn tại vấn đề không nhỏ, tôi đề nghị hay là tạm thời bỏ dở dự án cao ốc Hồng Giang này.
Câu này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức sầm xuống, Liễu Dũng này thật quá đau đầu, ngay cả câu này cũng nói ra được, có điều cái mặt này là do anh tự vứt đi nên đừng trách người khác, Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm giọng nói:
- Đồng chí Liễu Dũng, anh nói gì vậy, dự án cao ốc Hồng Giang là hội nghị thường vụ thảo luận thông qua, là trải qua trình tự tổ chức chính quy, bây giờ anh nói tạm thời bỏ dở là ý gì? Là đem quốc gia đại sự trở thành trò đùa sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận