Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 905: Kết án

Trương Thiên Ân tốt xấu gì cũng là con ông cháu cha, coi như cũng có một chút kiến thức, nhìn thấy hai người trước mặt, cẩn thận tỉ mỉ, khuôn mặt không chút thay đổi, Trương Thiên Ân hiểu rõ, chỉ cần mình nói một câu không muốn, chỉ sợ, tiếp đó, chính là cưỡng chế dẫn đi.
Dừng một chút, Trương Thiên Ân nhìn hai người nói:
- Hai đồng chí, các anh xem như vậy có được không, để tôi thu xếp một chút rồi đi có được không.
Mục đích của Trương Thiên Ân rất đơn giản, chính là muốn mật báo cho cha. Nhưng, không như mong muốn, Trương Thiên Ân vừa dứt lời, một người đàn ông liền nói:
- Trương Thiên Ân, tôi thấy, không cần đâu, đến lúc đó, chúng tôi tự nhiên sẽ thu xếp giúp anh.
Trương Thiên Ân liền bị dẫn đi, hơn nữa, bị giam giữ ngay trong Sở Công an tỉnh Cam Châu. Bên Sở Công an cũng có phòng thẩm vấn.
Vừa vào cửa, Trương Thiên Ân đã bị dọa cho sợ hãi, trong phòng trống trải, một cái bàn làm việc, hai cái ghế, đối diện là một chiếc ghế thẩm vấn.
Trên vách tường là dòng chữ “thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự nghiêm trị” vô cùng bắt mắt. Bình thường, Trương Thiên Ân vẫn hay nói đùa nói, “thẳng thắn sẽ được khoan hồng, vào mặc áo tù, kháng cự nghiêm trị, về nhà lễ mừng năm mới”. Nhưng, khi anh ta thực sự ngồi ở đây, Trương Thiên Ân mới phát hiện, mình cũng không bình tĩnh được như vậy.
...
Chuyện Trương Thiên Ân bị bắt mãi đến giữa trưa ngày thứ hai, Trương Thắng Sơn mới nhận được tin. Bởi vì, hôm nay là sinh nhật mẹ của Trương Thiên Ân. Nếu không có chuyện, Trương Thiên Ân tuyệt đối không dám không trở về nhà.
Vì thế, Trương Thắng Sơn vô cùng tức giận. Mấy cuộc điện thoại gọi đi, cuối cùng, Trương Thắng Sơn vẫn phải đích thân đến Đại Thành Hoa phủ kia, thông qua bảo vệ mới biết được, đêm qua, Trương Thiên Ân đã bị người của Sở Công an tỉnh Cam Châu bắt đi.
Ngồi trên xe, sắc mặt của Trương Thắng Sơn vô cùng âm trầm, ông ta nhạy bén cảm nhận được sự dị thường của chuyện này, Tổ chuyên án tiến vào chiếm giữ tập đoàn Hoa Hạ, từ đầu chí cuối, không có bất kỳ động tĩnh gì. Hiện tại, đột nhiên, con trai mình, Trương Thiên Ân lại bị công an bắt đi, nói bên trong chuyện này không có bất kỳ liên hệ nào, Trương Thắng Sơn tuyệt đối không tin được.
Nói với lái xe một câu:
- Về nhà máy.
Trương Thắng Sơn trầm tư, gió thổi mưa giông trước cơn bão. Hiện tại, đây chính là một điềm báo. Tổ chuyên án tất nhiên là muốn thông qua con mình, tìm ra sơ hở. Trước mắt, điều cần thiết nhất chính là, có thể liên lạc được với Trương Thiên Ân trước đã. Bằng không, với tính nhát chết của tiểu tử này vừa lừa một chút mọi chuyện sẽ bại lộ ngay.
Lúc này, cách duy nhất mà Trương Thắng Sơn có thể nghĩ đến chính là lão lãnh đạo, Tổ chuyên án được điều động từ đó. Nhìn từ điểm này, Nhiếp Chấn Bang hẳn đã có chuẩn bị, luôn luôn đề phòng mình.
Hơn nữa, từ tình hình hiện tại cho thấy, cũng thật sự là như vậy. Bộ phận kiểm tra kỷ luật của tập đoàn Hoa Hạ được thành lập trên cơ sở của ba nhà máy lớn, mình ở nhà máy Số 38 công tác nhiều năm, tất nhiên cũng có một số thuộc hạ trong bộ phận kiểm tra kỷ luật. Đáng tiếc, lần này, Tổ chuyên án lại không sử dụng bộ phận kiểm tra kỷ luật của tập đoàn, lần này, khiến Trương Thắng Sơn biến thành người mù rồi.
Từ Đại Thành Hoa phủ trong nội thành Cam Lam, đến nhà máy Số 38 này, lộ trình không dài, cũng chỉ khoảng ba mươi mấy km, hơn nữa, tốc độ xe cũng không chậm. Nhưng, hiện tại Trương Thắng Sơn cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm chạp, không ngừng thúc giục lái xe tăng tốc.
Xe thắng gấp một tiếng, dừng ở trước sân nhà, Trương Thắng Sơn lúc này sớm đã không còn trầm tĩnh như trước, đích thân mở cửa xe đi xuống.
Giữa trưa, chính là thời gian lão thủ trưởng, lão lãnh đạo nghỉ ngơi. Trương Thắng Sơn hiểu rất rõ về lão lãnh đạo, trong thời gian nghỉ ngơi, Trương Thắng Sơn không dám gọi điện thoại, hiện tại, việc Trương Thắng Sơn phải làm chính là lập tức quay lại, sắp xếp chuẩn bị xem nên nói như thế nào cho hợp lý, đợi lão lãnh đạo thức dậy, mới gọi điện thoại qua.
Vừa vào cửa, Trương Thắng Sơn vừa thay giày, vừa nói:
- Bà xã, chúng ta ăn cơm trước đi, tiểu tử Thiên Ân kia không biết lại đi đâu rồi. Mặc kệ nó đi.
Nhưng, bà xã cũng không trả lời Trương Thắng Sơn, vừa vào phòng khách, Trương Thắng Sơn liền ngây ngẩn cả người, lúc này, trong phòng khách, trên ghế salon có ba người ngồi đó, nhìn thấy Trương Thắng Sơn đi tới, người đàn ông ngồi giữa, đứng lên, trình thẻ công tác nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, xin chào, tôi là người của Phòng giám sát kiểm tra kỷ luật cấp III của Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cam Châu, đây là thẻ công tác của tôi. Tôi là thành viên của Tổ chuyên án điều tra vụ án gói dự thầu số 7 của tập đoàn Hoa Hạ, được Tổ trưởng Tổ chuyên án đồng chí Lưu Uy ra lệnh, lần này qua đây, muốn tìm anh điều tra một số chuyện. Đồng chí Trương Thắng Sơn, anh xem, anh còn có đồ gì đó cần lấy không?
Lời này, hoàn toàn khiến Trương Thắng Sơn rối loạn, Trương Thắng Sơn hiểu rõ, nếu mình đi, với điều kiện không biết thông tin gì, đến lúc đó, không biết sẽ có hậu quả gì đang đợi mình.
Dừng một chút, Trương Thắng Sơn liền tức giận nói:
- Tôi không quan tâm các anh là Tổ chuyên án gì, muốn bắt tôi, được thôi, đưa văn kiện của Tổ chuyên án ra đây, đưa ra lệnh bắt giam của tập đoàn ra đây, những thứ khác, tôi sẽ bỏ qua. Có những thứ này, tôi liền đi với các anh, bằng không, xin lỗi, đây là nơi ở tư nhân, mời các anh lập tức rời khỏi đây.
Sớm biết Trương Thắng Sơn sẽ tìm cách đối phó như vậy. Người tới cũng không bối rối, cười nhạt một tiếng, từ trong cặp công văn lấy ra một phần văn kiện, đưa cho Trương Thắng Sơn nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn. Tổ chuyên án sớm biết anh sẽ không phối hợp, đây là văn kiện của Tổ chuyên án, phía trên này, còn có chữ ký của Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ, đồng chí Nhiếp Chấn Bang. Hiện tại, anh có thể đi cùng chúng tôi một chuyến rồi chứ.
Lúc này Trương Thắng Sơn, không nhanh không chậm, đứng lên, hiện tại, sự thật đã rõ ràng, Tổ chuyên án đã làm rất tốt công tác chuẩn bị. Không đi, một là không phối hợp với công tác của Tổ chuyên án, hơn nữa, Tổ chuyên án phá án, anh không có quỷ, vì sao phải kháng cự như vậy?
Nhìn vợ, Trương Thắng Sơn mỉm cười nói:
- Bà xã, yên tâm đi, đồng chí Tổ chuyên án tìm tôi đi giải quyết một chút chuyện, buổi tối sẽ trở về, trong lúc đợi, bà gọi một chiếc điện thoại cho ba bà, lần này ông ấy đến thủ đô du lịch, quan tâm đến ông ấy nhiều hơn một chút.
Trương Thắng Sơn không dám nói rõ, chỉ có thể dùng cách này nhắc nhở bà xã mình. Cha vợ của Trương Thắng Sơn đã sớm qua đời, nói như vậy, tin rằng bà xã có thể nghe hiểu.
...
Nhà khách Nam Giang, xe của Tổ chuyên án chở Trương Thắng Sơn dừng lại trước cửa nhà khách Nam Giang, điều này làm cho trong lòng Trương Thắng Sơn dâng lên một cỗ dự cảm không lành. Có chút giận dữ nói:
- Các anh có ý gì? Muốn giam lỏng tôi sao?
Nhân viên Tổ chuyên án, một trái một phải, kéo Trương Thắng Sơn dậy, người đàn ông dẫn đầu, sắc mặt nghiêm túc nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, anh có thái độ gì vậy. Địa điểm phá án của Tổ chuyên án đặt ở nhà khách Nam Giang. Không tới nơi này, chẳng lẽ tới nhà máy Số 38 sao?
Phòng khách rất bình thường. Trong phòng, giường, bàn làm việc, các loạ vật phẩm đều có đủ. Lúc này, Tổ chuyên án vẫn chưa có chứng cớ xác thực, đích thật là sẽ không dùng các biện pháp cưỡng chế Trương Thắng Sơn.
Lúc này, từ trong phòng, Lưu Uy đích thân xuất mã, ngồi trên ghế sa lon, nhìn Trương Thắng Sơn đi tới, Lưu Uy sắc mặt nghiêm túc, chỉ vào chỗ bên cạnh:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn đến rồi à, mời ngồi. Lần này gọi anh đến, chủ yếu là có hai chuyện, muốn nhờ anh cố vấn một chút.
Thanh danh của Lưu Uy, trong suy nghĩ của cán bộ cả nước, đó là Thiết Nương Tử nổi danh, ngồi xuống đây, toàn thân trong lúc vô hình, liền phát ra khí thế, khiến Trương Thắng Sơn có chút bối rối.
Đặt mông ngồi xuống ghế salon, Trương Thắng Sơn hết sức cung kính, gật đầu nói:
- Thủ trưởng, ngài cứ việc hỏi, tôi nhất định sẽ tích cực phối hợp với công tác của Tổ chuyên án, biết thì sẽ nói, đã nói là nói hết. Đối với công tác kiểm tra kỷ luật, trước nay tôi vẫn luôn vô cùng coi trọng. Công tác này đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sự trong sạch của đội ngũ cán bộ chúng ta.
Trương Thắng Sơn vẫn đang chậm rãi nói, Lưu Uy liền khoát tay, ngắt lời Trương Thắng Sơn nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, chuyện thứ nhất, chuyện xây dựng cải tạo hàng rào tập đoàn Hoa Hạ, tổng cộng đầu tư gần chục triệu đồng, chuyện này là sao? Căn cứ theo dự toán công trình của bên thứ ba, dựa theo tiêu chuẩn xây dựng con số này, chính xác phải nhỏ hơn thế. Nhiều nhất cũng không quá 7 triệu 2 trăm ngàn. Chuyện khác là, vào ngày đấu thầu, vì sao anh lại đến tìm đồng chí Đinh Vi Quang.
Lưu Uy nói xong, liền nhìn thẳng Trương Thắng Sơn, thường nói ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, Lưu Uy làm công tác kiểm tra kỷ luật nhiều năm như vậy, hiểu rất rõ về ánh mắt. Thiết Nương Tử trong mặt trận kiểm tra kỷ luật, liền giống như một cỗ máy phát hiện nói dối hình người.
Trương Thắng Sơn lúc này, giống như mèo bị tóm đuôi, lập tức, đứng lên, trong mắt Lưu Uy, đây là một cách che dấu, Trương Thắng Sơn liền nói:
- Thủ trưởng, tôi trong sạch, việc xây dựng hàng rào, chúng tôi đều làm theo quy tắc đấu thầu chính thống, tiếp nhận công ty xây dựng Đại Thành. Về việc tại sao kinh phí dùng lại vượt qua dự toán, tôi nghĩ, đây có thể là do vấn đề tiền lương của nhân viên. Về việc tìm đồng chí Đinh Vi Quang, đây hoàn toàn là do yêu cầu của công việc.
Nói xong, Lưu Uy cười nhạt một tiếng, nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, xem ra, anh vẫn không muốn nói thật, theo tôi được biết, con của anh, Trương Thiên Ân lại không nói như vậy.
Trên thực tế Trương Thiên Ân vẫn chưa khai ra cái gì có ý nghĩa, có tính đột phá tính tiến triển gì cả, Lưu Uy làm vậy, chẳng qua chỉ là một thủ đoạn mà trong công tác kiểm tra kỷ luật thường dùng nhất mà thôi.
Lúc này, Trương Thắng Sơn lại có chút bất mãn, trầm giọng nói:
- Thủ trưởng, tôi lấy nguyên tắc Đảng của tôi ra cam đoan, cá nhân tôi, tuyệt đối không vấn đề, đây là do một số người trong tập đoàn có ý đồ muốn gây khó dễ, bài trừ tôi. Đây là muốn vu cáo hãm hại tôi. Tôi nguyện ý nhận bất kỳ điều tra nào của tổ chức.
Trương Thắng Sơn giờ phút này, có vẻ hết sức 'Cao lớn' giống như liệt sĩ sắp hy sinh. Trên mặt Lưu Uy, mang theo nụ cười thản nhiên, đang chuẩn bị nói chuyện. Ngoài cửa, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cam Châu, Chu Bính Lương sắc mặt nghiêm trọng đi tới bên cạnh Lưu Uy, thì thầm nhỏ vào tai bà nói:
- Thủ trưởng, Trương Thiên Ân chịu không được rồi, bên kia, vừa mới để lộ ra tin tức Trương Thắng Sơn bị chúng ta bắt đi, anh ta liền đầu hàng, khai ra toàn bộ rồi.
Nghe đến đó, trên mặt Lưu Uy lộ ra một nụ cười thắng lợi, loại cảm giác này, từ sau khi mình về hưu, đã lâu không có được. Đứng lên, Lưu Uy nói:
- Đồng chí Trương Thắng Sơn, hiện tại, tình hình có chút thay đổi mới. Tôi chính thức thay mặt tổ chức tuyên bố kỷ luật anh, bắt đầu từ bây giờ, anh đã bị bắt giam.
Bạn cần đăng nhập để bình luận