Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1056: Về Bắc Kinh báo cáo.

- Cung Chính?
Nhiếp Chấn Bang hỏi lại.
Ánh mắt nhìn về phía Trần Nhạc ở bên cạnh, lúc này Trần Nhạc cũng nghi ngờ, trầm ngâm một chút rồi nói:
- Cung Chính không phải đang ở thành phố Mi Bình sao? Sao tự dưng lại gọi tới thế này?
Là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh, biểu hiện của Cung Chính lúc này đã không thể dùng từ tận lực để hình dung nữa. Nếu muốn hình dung thì phải dùng từ liều mạng mới phù hợp.
Là một người đã gần sáu mươi tuổi còn bôn ba giữa các thành phố, thái độ của Cung Chính đại diện cho tính cách của ông ta. Đây là một cán bộ kiểm tra kỷ luật chân chính, là một người mà nhìn thấy một hạt sạn cũng không chịu được.
Nhận điện thoại, Cung Chính nói:
- A lô!
Giọng nói của Cung Chính ở bên kia có vẻ rất nghiêm trọng:
- Bí thư Nhiếp, vừa rồi khi thẩm vấn trưởng phòng Đất đai và Xây dựng và Phó Chủ tịch thành phố Mi Bình – Lâm Lực Phàm, Lâm Lực Phàm đã khai ra một tin tức quan trọng, liên lụy quá lớn. Bây giờ tôi đang trên đường trở về Hồng Thành rồi.
Nghe Cung Chính nói, Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ một chút rồi liền nói:
- Được, tôi đang ở phòng làm việc đợi anh, muộn cũng được. Hơn nữa, cũng muộn rồi, chúng ta sẽ cùng ăn tối.
Cúp máy, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Trần Nhạc, chủ động nói:
- Lão Trần, xem ra chuyện càng ngày càng lớn rồi đấy. Theo giọng điệu của Cung chính, chuyện rất có thể liên quan đến Hạ Ngọc Sanh. Trong lòng anh phải chuẩn bị tốt tư tưởng, phải bảo đảm việc bảo vệ nhân chứng vật chứng, không để có gì sơ suất.
Hơn bảy giờ tối, Nhiếp Chấn Bang đã ăn một tô mì ở trong phòng. Phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang có một lò vi sóng nên có thể nấu một số thứ đơn giản.
Bát mì nóng hổi đặt trên bàn tiếp khách. Nhiếp Chấn Bang nhìn nhìn đồng hồ, Cung Chính có lẽ là đã sắp tới rồi.
Vừa mới ngồi xuống, châm một điếu thuốc, ngoài cửa liền truyền tới giọng nói của Hồng Phong:
- Bí thư Cung, mau vào đi.
Nhiếp Chấn Bang đứng lên. Cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Cung Chính đi vào dưới sự chỉ dẫn của Hồng Phong. Trong mắt của Cung Chính có thể nhìn thấy rõ không ít tơ máu. Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang có chút chấn động.
Phất tay ra hiệu cho Cung Chính ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Lão Cung, tuổi anh cũng không nhỏ rồi, đừng liều mạng như vậy, hãy chú ý sức khỏe một chút. Vụ án có anh chỉ đạo chung là được rồi, còn những việc cụ thể thì hãy buông ra, để cấp dưới làm.
Loại quan tâm này khiến cho Cung Chính mỉm cười nói:
- Ha ha, vẫn chịu được. Làm nghề kiểm tra kỷ luật nhiều năm như vậy thành ra quen rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Ngồi xuống ăn mì trước đi, nếu không thì cạn hết cả nước rồi.
Hai người sau đó liền không nói gì nữa. Đợi Cung Chính ăn mì xong, Hồng Phong từ ngoài vào đem cho Cung chính một tách trà.
Khẽ chuyển động, Cung Chính cười nói:
- Để Bí thư chê cười rồi. Trưa nay không được ăn cơm, chiều lại nghe được tin Lâm Lực Phàm khai ra thông tin này khiến cho tôi liền đứng ngồi không yên nên đến thẳng đây.
Nhìn Cung Chính, Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Bí thư Cung, nghiêm túc như vậy hay là chuyện đã liên lụy đến Hạ Ngọc Sanh, hay là liên lụy đến lãnh đạo khác ở trong tỉnh?
Cung Chính lúc này cũng gật đầu nói:
- Bí thư, Bí thư đoán không sai. Chuyện có chút phức tạp, không chỉ liên quan đến Hạ Ngọc Sanh mà đồng chí Lý Dịch Hồng của Mặt trận Tổ quốc và Phó Chủ tịch Tạ Quảng Thông cũng có dính líu. Không ít chuyện nhưng chủ yếu là ở ba phương diện.
Thứ nhất, đó là hối lộ. Căn cứ vào lời khai của Lâm Lực Phàm, Hạ Ngọc Sanh từng nhận của ông ta hơn một triệu tiền hối lộ. Nghe nói, trong vấn đề bổ nhiệm và miễn nhiệm lãnh đạo ở trong tỉnh, Hạ Ngọc Sanh đa nhận được không ít tiền tài.
Thứ hai, trước khi xây dựng cao tốc Hồng Ôn, lúc đó, công ty Đại Địa là phía nhận hỗ trợ cho bên xây dựng. Mặt này còn liên quan đến lãnh đạo chịu trách nhiệm là Tạ Quảng Thông và Lý Dịch Hồng. Nghe nói, trong quá trình tỉnh nhận thầu, hai người đó đã có hành vi lợi dụng chức quyền, thiên vị và không làm tròn trách nhiệm.
Thứ ba, mức độ của ba người là khác nhau nhưng đều là lợi dụng chức quyền, cung cấp chính sách ưu đãi và hợp tác với công ty Đại Địa cùng với các côn ty bất động sản khác.
Ở phương diện thứ ba, hiện giờ đang tăng cường thẩm vấn Lâm Lực Phàm. Trước khi tôi đến, Lâm Lực Phàm đã khai nhận tất cả hành vi phạm tội của mình. Xét thấy đây là lần đầu tiên phạm tội, nên tôi đã đồng ý với ông ta rằng tổ chức sẽ suy xét.
Nói xong, Cung chính lấy ra một cuốn sổ màu đỏ từ trong cặp, bổ sung:
- Bí thư Nhiếp, đây là biên bản ghi lời khai nhận hối lộ của Lâm Lực Phàm. Căn cứ theo lời khai của ông ta, chúng tôi đã điều tra hai bất động sản bí mật của ông ta ở thành phố My Bình. Ở đó đã thu được sáu triệu nhân dân tệ, ba trăm bảy mươi nghìn đô la Mỹ. Ngoài ra còn có vàng bạc, châu báu, đồ cổ, sổ tiết kiệm và sáu tờ chi phiếu. Tổng giá trị lên tới ba mươi triệu nhân dân tệ. Có thể nói là vụ án tham nhũng lớn nhất trong lịch sử của tỉnh Hồng Giang.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang lập cuốn sổ màu đỏ ra.
Nét chữ vô cùng phóng khoáng ở trong đó khiến cho Nhiếp Chấn Bang cũng hơi ngạc nhiên. Không nói đến phẩm chất của Lâm Lực Phàm này, chữ của của ông ta cũng rất được.
Năm 1995, nhận của Diêu Khánh Phàm năm nghìn tệ tiền mặt, hai cây thuốc và một đôi Mao Đài.
Xem đến đây, Nhiếp Chấn Bang cười cười. Chuyện của mười lăm năm trước rồi, có lẽ đây là lần đầu tiên Lâm Lực Phàm nhận hối lộ.
Cuốn sổ rất dày, ghi cũng rất nhiều. Từng hàng từng hàng rất rõ ràng. Từ lúc bắt đầu, nhiều là hơn mười nghìn tệ, ít là khoảng một hai nghìn. Đặc biệt là hai năm vừa rồi, có những khoản thu được cả mấy chục nghìn, thậm chí là mấy trăm nghìn tệ.
Ngoài ra, không chỉ có nhận, cả việc ngày tháng năm nào, tặng lãnh đạo nào ở đâu, tặng thứ gì cũng được ghi lại tỉ mỉ.
Có thể nói, cuốn sổ này chính là con đường cả đời này của Lâm Lực Phàm, ghi lại cả quá trình nhận hối lộ của ông ta, ghi lại quá trình đi vào hủ hóa, sa đọa của một cán bộ.
Đơn thuần chỉ là bản thân ông ta thì cũng thôi, nhưng cuốn sổ này còn ghi chép rõ ràng lại sự trao đổi giữa một vài vị lãnh đạo của tỉnh nữa. Đây mới chính là nguyên nhân khiến cho Cung Chính nghiêm trọng như thế. Dính đến cán bộ cấp tỉnh thì vô cùng nghiêm trọng. Đây cũng không phải chuyện mà Ủy ban Kỷ luật có thể tùy ý xử lý và quyết định nữa. Rốt cuộc sau này phát triển như thế nào, dừng lại hay tiếp tục điều tra, tất cả phải chờ ý kiến của cấp trên.
Có lẽ đây chính là nguyên nhân mà Cung Chính phải chạy ngay về đây để báo cáo với mình. Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang đứng lên nói:
- Lão cung, chuyện này rất quan trọng. Tôi thấy hay là như vậy đi. Hôm nay tôi sẽ đi về thủ đô trong đêm, báo cáo chuyện này với Bí thư Chân Quân của Ủy ban kỷ luật và Chủ tịch Kiều. Cụ thể như thế nào hãy nghe chỉ thị từ phía trên.
Cung Chính gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Chuyện như thế này, điều tra ra càng nhiều thứ thì càng giống như cầm củ khoai lang bị bỏng tay.
Điều tra tiếp hay dừng lại, đây cũng không phải chuyện ông ta có thể quyết định được. Bất kể làm thế nào cũng có thể tự làm hại mình. Nếu ở trên có ý kiến gì thì con đường phía trước còn có thể đi tiếp được sao?
Không cần suy nghĩ gì nhiều, Cung Chính nghĩ đến đầu tiên chính là Nhiếp Chấn Bang. Lúc này cũng chỉ có Nhiếp Chấn Bang mới có tư cách quyết định chuyện này. Hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang có chỗ dựa vững chắc, Cung Chính không thể bằng được. Báo chuyện này lại là làm khó Bí thư Nhiếp nhưng lại khiến Cung Chính rảnh rỗi hơn.
Cung Chính đứng lến nói:
- Bí thư, tôi nghe lời Bí thư. Tôi sẽ đi đến nhà khách quân khu. Căn cứ vào những thông tin này, tôi thấy còn có thể điều tra sâu nữa. Đến lúc đó bất kể thế nào cũng đều có đường đi.
Tính cách của Nhiếp Chấn Bang từ trước tới giờ đều vô cùng quyết đoán. Sau khi đưa ra quyết định này liền lấy điện thoại ra, bấm một dãy số, hai chữ Phương Lê hiện lên.
Bên kia rất nhanh liền có người nghe máy. Tiếng của Chủ nhiệm Văn phòng trung ương Phương Lê vang lên:
- Chấn Bang à, cũng lâu rồi không thấy gọi điện, có chuyện gì sao?
Lời của Phương Lên khiến Nhiếp Chấn Bang hơi ngượng ngùng. Có cảm giác kiểu như bình thường thì không đốt hương, cuống lên mới ôm chân Phật. Nhưng với mối quan hệ của hai bên, Nhiếp Chấn Bang cũng tỏ ra mặt dày, cười nói:
- Chủ nhiệm Phương, như thế này là tạt cho tôi gáo nước lạnh rồi đấy. Nhưng thật sự là có chuyện tìm ngài đây. Thủ trưởng hiện giờ có rảnh không?
Thủ trưởng ở đây đương nhiên là Kiều Dịch Nhân. Nhiếp Chấn Bang đương nhiên biết lúc này nhất định là Kiều Dịch Nhân ở thủ đô nên mới nói như vậy.
Phương Lê trầm ngâm một chút rồi đáp:
- Thủ trường ở nhà. Nhưng có rảnh hay không tôi cũng không rõ, cậu muốn đến à?
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Hồng Giang xảy ra một chuyện, tôi muốn báo cáo gấp với Thủ trưởng. Ngoài ra, Chủ nhiệm Phương, phía Bí thư Chân Quân, phiền Chủ nhiệm hỏi cho tôi xem có thể hẹn được không, tối nay tôi sẽ bay tới.
Sau khi nói chuyện với Phương Lê xong, Nhiếp Chấn Bang lại gọi cho Lương Viễn. Sau khi nói chuyện và câu, Nhiếp Chấn Bang cũng báo cáo qua tình hình với Lương Viễn.
Làm thư ký riêng của thủ trưởng, quyền lực của Lương Viễn cũng rất lớn. Chức vụ không cao nhưng vị trí lại rất quan trọng, không phải ai cũng có thể ở bên cạnh thủ trưởng bất cứ lúc nào.
Sau khi định thời gian với Lương Viễn nghĩa là việc gặp thủ trưởng sẽ không còn vấn đề gì nữa rồi. Nhiếp Chấn Bang gác máy rồi gọi tiếp cho phía sân bay một cú điện thoại để đặt ba vé máy bay đến thủ đô. Sau đó, Nhiếp Chấn Bang nói với Cung Chính:
- Đồng chí Cung Chính, sau khi tôi đi, Hồng Giang liền nhờ vào đồng chí.
Nhiếp Chấn Bang chỉ đưa theo Hồng Phong và Đới Phi, lập tức đi ra sân bay. Trên đường, Nhiếp Chấn Bang gọi điện cho An Na dặn dò một chút rồi gác máy.
9h tối, chuyến bay từ Hồng Thành tới thủ đô cất cánh.
Gần sáng, sân bay ở thủ đô cũng đèn đuốc sáng trưng. Mấy người Nhiếp Chấn Bang đi ra sân bay. Nhiếp Chấn Bang đang định bảo Hồng Phong tìm một chiếc xe đi nội thành thì chợt nhìn thấy Lương Viễn đã tới đón.
Hai người gặp mặt, ôm nhau thân thiết. Nhiếp Chấn Bang cũng có chút bất ngờ:
- Anh Lương, sao anh lại tới vậy?
Nhìn hai cấp dưới của Nhiếp Chấn Bang, thần sắc của Lương Viễn cũng trở nên nghiêm túc nói:
- Đi thôi, Thủ trưởng đang đợi cậu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận