Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1159: Thương hiệu ô tô lâu đời.

Tỉnh Lũng Tây mở cuộc họp báo, thông báo cuộc điều tra nguyên nhân cái chết của Lý Hoằng Nghị, cũng công bố lời khai của người duy nhất còn sống sót. Đồng thời, quan trọng hơn là công bố vụ án mỏ than Lăng Tiêu. Điều này khiến cho truyền thông trong nước nhất loạt đều hướng về phía mỏ than Lăng Tiêu. Không cần đoán cũng biết, liên kết mọi chuyện lại với nhau, Lý Hoằng Nghị gặp chuyện khi đi thị sát ở mỏ than Lăng Tiêu và kiên quyết kiểm tra nghiêm túc. Vì để tránh cho sự việc bại lộ, ông chủ mỏ than Lăng Tiêu đã bố trí làm giả một vụ tai nạn giao thông để giết người diệt khẩu.
Tất cả mọi chuyện ngày càng trở nên nghiêm trọng. Đồng thời, tirh Lũng Tây cũng làm một bản báo cáo, sau khi Nhiếp Chấn Bang ký tên liền gửi lên nội các Chính phủ.
Ngày mồng một tháng chín là ngày khai giảng của hầu hết các trường học. Nhưng ngày này cũng là ngày tổ điều tra của Ủy ban Kỷ luật Trung ương đến tỉnh Lũng Tây.
Vụ án cái chết của Lý Hoằng Nghị đến giờ chính thức do trung ương tiếp nhận. Còn lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đang ở trong phòng làm việc của mình tiếp Trần Khải Thuận của Sở Thương mại.
Trần Khải Thuận khoảng chừng năm mươi tuổi, đầu hơi hói. Nhìn tổng thể thì có một dáng vẻ thành thật, trung hậu. Nhiếp Chấn Bang cũng tương đối hài lòng về năng lực làm việc của Trần Khải Thuận.
Về mặt sáng tạo thì Trần Khải Thuận không được tốt cho lắm. Nhưng Trần Khải Thuận lại là một người chấp hành tốt. Đây chính là ưu điểm của ông ta.
Người như vậy không quá thích hợp để đứng đầu cai quản một địa phương. Hiện tượng như Trần Khải Thuận, ở Trung Quốc, thậm chí ở các triều đại đều có xuất hiện.
Người như Trần Khải Thuận, có lẽ năng lực làm chủ vẫn còn khiếm khuyết nhưng ở một mặt nào đó cũng tương đối xuất sắc.
Vì người đứng đầu phải là người có khả năng cân nhắc toàn diện. Có người có lẽ tổng thể không được tốt lắm nhưng năng lực cá nhân ở một mặt nào đó lại vô cùng xuất sắc.
Lúc này, vẻ mặt Trần Khải Thuận có chút hung phấn. Lần này tỉnh Lũng Tây đạt được kết quả to lớn trên diễn đàn Tây Bộ nên Trần Khải Thuận vô cùng vui vẻ. Là Giám đốc sở, thành công này chính là chiến tích
Hôm nay sở dĩ tới đây báo cáo không chỉ vì thành tích trước đó mà là hiện giờ, dự án thành phố ô tô đã có khởi sắc.
Trần Khải Thuận điều chỉnh lại tâm trạng một chút, đè nén sự hưng phấn ở trong lòng xuống. Tính cách của Nhiếp Chấn Bang hiện giờ cả tỉnh Lũng Tây đều hiểu. Đây là một vị lãnh đạo không ưu a dua nịnh nọt.
- Đồng chí Khải Thuận, không cần phải câu nệ. Năng lực làm việc của đồng chí tổ chức rất hiểu. Công tác của Sở Thương mại luôn làm rất thấu đáo.
Nhiếp Chấn Bang cười nói. Lời nói rất hòa nhã. Chỉ một câu nói ngắn ngủn đã khiến cho Trần Khải Thuận cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Bây giờ, về mặt này, có thể nói là Nhiếp Chấn Bang đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
Nếu như cần, Nhiếp Chấn Bang có thể thể hiện ra xuân phong ấm áp của một lãnh đạo. Đương nhiên, cũng có thể thể hiện sự uy nghiêm lạnh lẽo của người lãnh đạo.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang nhìn Trần Khải Thuận đang ngồi ngay ngắn đối diện mình, nói tiếp:
- Đồng chí Khải Thuận, có chuyện gì sao?
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, Trần Khải Thuận liền chuyển mình, ngồi thẳng người hơn. Trong thể chế, các nói chuyện là một môn học, cách báo cáo cũng là một môn học.
Giả sử như, kiểu báo cáo thường gặp nhất là kiểu mời uống trà. Kiểu báo cáo này, thông thường, trong cả quá trình gặp, ngoài lúc bắt đầu, lãnh đạo chỉ nói một câu là mời uống trà thì sẽ không nói gì nữa. Nếu như đã nói nghĩa là lãnh đạo muốn dừng cuộc nói chuyện. Như vậy, là cấp dưới sẽ phải tự hiểu, chủ động đứng lên xin phép về.
Tình huống bây giờ cũng như vậy. Lãnh đạo đã nói vậy nghĩa là lãnh đạo muốn anh đi và vấn đề chính rồi.
Mở cuốn sổ đặt trước mặt, sắp xếp lại ngôn ngữ trong đầu một chút, Trần Khải Thuận nói:
- Bí thư, về dự án thành phố ô tổ, về cơ bản đã có tiến triển. Trước đó, Sở Thương mại đã gửi thư mời tới tất cả các doanh nghiệp ô tô nổi tiếng thế giới, giới thiệu cụ thể tình hình dự án thành phố ô tô. Chúng ta đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt của phía công ty sản xuất máy móc Bavaria, tập đoàn ô tô thông dụng lớn của Mỹ cùng với Toyota của Nhật.
Công ty sản xuất máy móc Bavaria? Nhiếp Chấn Bang cũng khá hiểu về công ty này. Đây thật ra chính là công ty của BMW.
Nhưng, Nhiếp Chấn Bang lại liền nhíu mày lại.nói thật, những doanh nghiệp này đều là những công ty lớn nổi tiếng thế giới. Nhưng đối với Lũng Tây mà nói lại không phù hợp.
Theo tình hình ngành công nghiệp ô tô Trung Quốc, cơ bản, hiện giờ, những thương hiệu ô tô top 10 thế giới cũng đều đã tới. Những hãng ô tô đó cũng đều đã thành lập công ty liên doanh và sẽ đều để ý tới dự án thành phố ô tô. Đồng thời, những công ty liên doanh đó là một loại khiêu khích đối với chính quyền. Vốn dĩ Lũng Tây tham gia nhắm vào dư án thành phố ô tô đã khiến cho mọi người bất mãn. Lần này, hợp tác với họ nữa không phải sẽ đổ thêm dầu vào lửa sao?
Hơn nữa, những công ty đó đều đã có công ty liên doanh ở trong nước. Lại tham gia và dự án thành phố ô tô nữa, khó tránh khỏi sẽ có hiềm nghi. Kỹ thuật và sản phẩm cũng khó có thể đầu tư một trăm phần trăm.
Có hai khuyết điểm đó, Nhiếp Chấn Bang không thể xem trọng những công ty này. Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang liền ngắt lời báo cáo của Trần Khải Thuận:
- Đồng chí Khải Thuận, đã phản hồi cho những công ty đó chưa?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang lập tức khiến cho Trần Khải Thuận hơi sửng sốt. Nghe trong lời nói của Bí thư Nhiếp có thể nghe ra một chút bất mãn.
Vốn dĩ, Trần Khải Thuận đang vô cùng hưng phấn.dự án thành phố ô tô của Lũng Tây có thể giành được sự hứng thú của nhiều doanh nghiệp có tiếng, đây là một sự thành công. Có hứng thú nghĩa là có khả năng hợp tác. Nhưng thái độ của Bí thư Nhiếp lúc này lại giống như dội một gáo nước lạnh lên đầu Trần Khải Thuận.
Tuy không nghĩ ra lý do tại sao Bí thư Nhiếp lại như vậy nhưng Trần Khải Thuận hiểu rất rõ. Khả năng hợp tác với những công ty này đã trở nên cực kỳ bé nhỏ.
Trầm ngâm một chút, Trần Khải Thuận cũng gật đầu nói:
- Bí thư, còn một doanh nghiệp nữa. Tuy nhiên, theo như tư liệu của họ thì đây chỉ là một công ty mới của Mỹ, có tên gọi là tập đoàn LT. Bọn họ có hai thương hiệu ô tô, đó là ô tô Hummer và Oldsmobile. Nghe nói là thương hiệu ô tô đã hàng trăm năm.
LT?
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang liền giật mình. LT Long Đằng? Tập đoàn tài chính Đằng Long? Chẳng lẽ đây là sắp đặt của Lệ Tuyết và Uyển Nhi sao?
Ô tô Hummer trước kia đã ngừng sản xuất. Trước đó còn có tin đồn một doanh nghiệp của Trung Quốc muốn mua lại nhưng không thành công. Thật không ngờ, bây giờ đã bị Lệ Tuyết và Uyển Nhi mua lại rồi.
LT, vừa nghe cái tên này, Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười. Hummer thật đúng là có duyên với hai chữ này. Trước kia hãng ô tô này từng được một công ty tên là LTV mua lại, bây giờ lại đến LT.
Về Oldsmobile thì Nhiếp Chấn Bang không hiểu lắm.
Đúng lúc này, Trần Khải Thuận cũng liền nói:
- Bí thư, đối với Hummer và Oldsmobile, tôi cũng đã cho nhân viên tiến hành điều tra và tìm hiểu. Hummer thì không cần nói nữa, đầu tiên là một hãng ô tô quân dụng cung ứng cho quân đội Mỹ. Sau đó, sau khi bị thu mua lại liền đi theo hướng sản phẩm dân dụng. Còn Oldsmobile, cũng không tồi. Đây là một công ty thành lập năm 1897. Năm 1908 liền đi theo con đường sản xuất ô tô thông dụng. Trong hàng hơn trăm năm lịch sử, Oldsmobile đạt đươc rất nhiều vinh dự. Đây là công ty đạt doanh thu cao nhất của Mỹ, cũng là một nhà máy sản xuất xe khách loại nhỏ lâu đời nhất, chủ yếu là các sản phẩm tầm trung.
Trần Khải Thuận từ từ nói. Nhiếp Chấn Bang cũng xem xét tỉ mỉ tài liệu ở trong tay. Nhiếp Chấn Bang cũng rất nghiêm túc đối với thương hiệu ô tô hàng trăm năm tuổi này.
Tổng thể mà nói, độ nhận thức của thương hiệu Oldsmobile này ở nước ngoài vẫn rất cao. Nguyên nhân thất bại chủ yếu vẫn là vì vấn đề định vị và truyền thông.
Xem đến đây, Nhiếp Chấn Bang cơ bản đã hiểu. Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển không hổ là hiểu mình nhất, không hổ là người một nhà. Quả nhiên đã tìm được đối tượng đáp ứng đúng nhu cầu của mình.
Quả thực, điều Nhiếp Chấn Bang muốn không phải là một thương hiệu nổi tiếng. Xây dựng thành phố ô tô cũng không phải mục đích phát triển công ty nước ngoài, mục đích chính vẫn là xây dựng thương hiệu của dân tộc. Mà ở đó, những doanh nghiệp sản xuất ô tô độc quyền là không thể thiếu.
LT thu mua lại hai thương hiệu lớn, tất nhiên có thể giành được nhiều độc quyền. Bất kể nói thế nào cũng là thương hiệu đã trải qua hàng trăm năm. Hơn nữa, thời gian ngưng sản xuất cũng chưa lâu. Hummer ngừng sản xuất chín năm, còn Oldsmobile thì sớm hơn một chút, bốn năm.
Điều này cũng có nghĩa là hai công ty này đều đã có được kiến thức và kỹ thuật sản xuất của ô tô hiện đại. Hơn nữa, nếu như Hummer có thể vận tác tốt thì hoàn toàn có thể trở thành xí nghiệp cung ứng xe cho quân đội Trung Quốc.
Xem xong tài liệu, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút rồi nhìn Trần Khải Thuận nói:
- Đồng chí Khải Thuận, ý kiến của tôi là, tỉnh ta hãy suy xét và tiếp xúc với công ty LT này một chút, xem thành ý của đối phương như thế nào. Kế hoạch cụ thể lúc đó đồng chí có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.
Trần Khải Thuận gật đầu, đứng lên. Nói đến đây, Trần Khải Thuận đã hiểu rõ ý của Nhiếp Chấn Bang. Có thể tìm tôi bất cứ lúc nào có nghĩa là đã muốn chấm dứt cuộc nói chuyện. Trần Khải Thuận liền nói:
- Vâng, Bí thư. Tôi xin phép ra ngoài trước.
Sau khi tiễn Trần Khải Thuận ra ngoài, Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống bàn làm việc, suy nghĩ một chút rồi cầm điện thoại lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận