Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 791: Giở trò sau lưng.

Ba giờ chiều hôm qua Nhiếp Chấn Bang đến thành phố Thường Hồng. Tại lối ra cổng trạm thu phí đường cao tốc thành phố Thường Hồng, toàn bộ bộ máy lãnh đạo thành phố Thường Hồng có mặt để nghênh đón.
Về quy mô đội ngũ, con người Hứa Ái Quốc rất biết điều. Tính cách của Nhiếp Chấn Bang, Hứa Ái Quốc hiểu rất rõ, về mặt gây khó dễ, càng khiến cho Nhiếp Chấn Bang không có nửa lời ý kiến.
Hứa Ái Quốc đang đề phòng cho chính bản thân mình, về vấn đề này, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu rất rõ. Nhưng, lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không quá để ý, chỉ cần Hứa Ái Quốc không gây phiền hà mình, mình cũng không phải không thể khoan dung anh ta.
Buổi chiều, tại phòng hội nghị Thành ủy, chuyên chú lắng nghe báo cáo công tác của thành phố Thường Hồng. Buổi tối, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp từ chối buổi yến tiệc của thành phố Thường Hồng, nghỉ ngơi sớm.
Sáng sớm Nhiếp Chấn Bang rất khoan khoái đi một bài quyền pháp, cảm giác sảng khoái tinh thần. Cảnh quan nhà khách Thành ủy thành phố Thường Hồng cũng không tệ. Nhà cũ mười mấy năm, nhưng cũng không có cảm giác quá cũ kỹ, đã trải qua chỉnh sửa và trang trí lại, ngược lại, mang một màu sắc cổ xưa.
Đứng trong sân, nhìn ra xa, có thể nhìn thấy Tôn Gia Lạc và Phương Viên vẻ mặt trang trọng đang đi tới. Nhiếp Chấn Bang cầm lấy quần áo của mình, sau khi mặc vào, nhìn thấy hai người bước vào sân, hơi ngập ngừng, nói:
- Anh Tôn, anh Phương, bộ dạng sao lại thế này, có phải là chuyện bên thành phố Hưng Châu không?
Lão Tôn gật đầu, nói:
- Chủ tịch, xảy ra chuyện lớn rồi. Tối qua, bên thành phố Thiên Phủ văn phòng chính của tập đoàn Kiệt Thịnh xảy ra hỏa hoạn. Toàn bộ văn phòng làm việc, một nửa số phòng làm việc đều đã bị thiêu hủy, trong đó, phòng Tài vụ là quan trọng nhất, phòng hồ sơ và bộ phận công trình đều đã bị thiêu hủy.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang ngay lập tức nhảy dựng lên, sắc mặt nghiêm trọng, tập đoàn Kiệt Thịnh đã bị thiêu cháy. Những người này hành động nhanh chóng, ra tay quả quyết, vượt xa dự đoán của mình. Cứ thế này, không còn đầu mối nào nữa.
Bên cạnh, Phương Viên cũng nói:
- Mặt khác, thành phố Hưng Châu và thành phố Thiên Phủ đều truyền tin tức đến. Vụ án cũng đã có một kết luận, việc xây dựng đê phòng lũ, Tổng giám chủ đạo hạng mục công trình đê phòng lũ thành phố Hưng Châu của tập đoàn Kiệt Thịnh. Người này, sáng hôm nay đã đầu án tự thú. Ngoài ra, hai trăm triệu tiền đoạt được trái pháp luật toàn bộ đều được trả lại.
Bỏ xe bảo vệ tướng, là từ ngữ duy nhất trong lòng Nhiếp Chấn Bang có thể nghĩ đến lúc này. Chuyện này, rõ ràng, đối phương đã làm tốt tất cả công tác chuẩn bị. Minh đang trong lúc không hay không biết, bị bọn họ ngấm ngầm âm mưu, chính là thế này đây.
Có thể khẳng định, những người này đã làm tốt tất cả công tác chuẩn bị, vài người ở bên dưới, chắc chắn không có chứng cứ và điểm sơ hở nào. Duy nhất có thể tìm đến tập đoàn Kiệt Thịnh chính là vấn đề chất lượng công trình, bây giờ, đối phưong đã đẩy đến một người chịu tội thay. Việc này, nếu mình muốn tiếp tục điều tra, cũng không thể làm lúc này nữa.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang hơi tức giận. Dám giở trò sau lưng mình, thật không biết trời cao đất dày là gì nữa.
Thật nghĩ rằng làm như thế có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao? Đã thế này, các người không tuân quy củ, đến lúc đó, đừng trách mình không phải, ỷ lớn hiếp nhỏ.
Dừng lại một lát, Nhiếp Chấn Bang khoát khoát tay nói:
- Đã thế này, tôi nghĩ, bên chỗ đồng chí Bác Quân nhất định sẽ có tính toán chính xác. Chúng ta sẽ không qua hỏi nữa. Nhưng, anh Tôn, hai trăm triệu tiền mặt này, anh đã đích thân tiếp cận. Cần lập tức chuyển trả cho ngân sách tài vụ thành phố Hưng Châu. Lập tức khẩn trương xây dựng lại đê phòng lũ thành phố Hưng Châu.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, hai người đều có chút ngạc nhiên, Phương Viên càng ngẩn người, sững lại bên cạnh, trong đầu có ý nghĩ mơ hồ, hoài nghi nói:
- Chủ tịch, ý của anh là?
Vẻ mặt này khiến Nhiếp Chấn Bang trừng mắt tức giận nói:
- Sao? Anh Phương, vẻ mặt này của anh là có ý gì? Việc này, đều đã lộ ra manh mối rồi. Hơn nữa, sự thật rõ ràng, lý do đầy đủ, tôi càng không có lý do nắm chặt không buông.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang đứng lên nói:
- Được rồi, đừng làm rối rắm chuyện này nữa, các anh ăn sáng chưa? Nếu chưa, tôi bảo Cư Bằng mang đồ ăn đến cho các anh.
Trong phòng khách, sau khi ăn sáng xong, Hứa Ái Quốc và Hoàng Chấn Cầu đã đến, ở ngoài cửa, đỗ một chiếc xe thương vụ. Đoàn người lên xe, lần này hai chiếc xe thương vụ tổ chức thành đội xe, hướng về phía khu nội thành cũ của thành phố Thường Hồng.
Thành phố Thường Hồng vì là một trong mấy khu tập trung công nghiệp chủ yếu của tỉnh Ba Thục, vốn dĩ là tập hợp bốn năm nhà máy quân sự. Toàn bộ thành phố Thường Hồng, diện tích nội thành cũ so với thành phố Thiên Phủ cũng không lớn hơn.
Đoàn xe dừng lại khu nhà ở của tập đoàn Hồng Phi. Tập đoàn Hồng Phi là xí nghiệp trụ cột của thành phố Thường Hồng, mỗi năm nộp thuế ba tỷ trở lên thuộc xí nghiệp trung ương đặc biệt lớn.
Ti vi, điều hòa, tủ lạnh, máy giặt…vv… các loại sản phẩm điện gia dụng, bán chạy trong cả nước. Tiền thân của tập đoàn Hồng Phi là nhà máy 5137586 của quân đội, trước đây chuyên sản xuất radar và sản phẩm thiết bị điện tử cho quân đội. Sau khi quân đội chuyển thành dân doanh, nhà máy 5137586 liên hiệp với một vài nhà máy công nghiệp quân sự khác của thành phố Thường Hồng, tổ chức thành lập nên tập đoàn Hồng Phi. Trở thành một trong những xí nghiệp lớn chế tạo đồ điện gia dụng trong nước.
Là xí nghiệp trung ương, cấp bậc của Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hồng Phi là cấp Thứ trưởng. Nói ra, so với Bí thư Thành ủy thành phố Thường Hồng vẫn cao hơn nửa bậc.
Lúc này, tại cổng khu vực nhà máy cũ của tập đoàn Hồng Phi, cán bộ lãnh đạo tập đoàn Hồng Phi đều đã đứng đợi sẵn.
Trên khu đất trống ở cổng nhà máy, đã chuẩn bị xong đội múa lân rồng, đội trống cơm lão niên cũng đã chuẩn bị xong.
Đoàn người Nhiếp Chấn Bang vừa xuống xe, lập tức, hiện trường liền sôi nổi hẳn lên, vài cô gái mặc lễ phục sườn xám tặng hoa tươi cho đoàn Nhiếp Chấn Bang.
Hứa Ái Quốc lúc này đứng bên cạnh giới thiệu:
- Chủ tịch, vị này là Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần tập đoàn Hồng Phi, ngài Triệu Bác Bân.
Nhiếp Chấn Bang lúc này, sắc mặt bình thản, mang một nụ cười thản nhiên, con người Hứa Ái Quốc này, không ngờ cũng đang giở trò với mình.
Tập đoàn Hồng Phi, đây là công ty có tính chất gì? Có thể nói, trong toàn tỉnh Ba Thục, ngoài một vài tập đoàn rượu, tập đoàn sắt thép. Chính là thuộc tập đoàn Hồng Phi, trực thuộc trung ương. Toàn thành phố Thường Hồng, một nửa giang sơn nội thành đều là tập đoàn Hồng Phi chèo chống.
Toàn bộ tập đoàn Hồng Phi, chỉ riêng công nhân viên đã không dưới tám mươi ngàn người. Nếu thêm người nhà, trong đó mất đi một nửa là tỉ lệ gia đình vợ chồng công nhân viên. Phía sau tám mươi ngàn công nhân viên này, ít nhất có một trăm ngàn người nhà. Mười tám ngàn người. Nếu đổi thành nơi khác, đây coi như một thành phố nhỏ.
Hơn nữa, tập đoàn Hồng Phi, hiệu quả và lợi ích tốt như vậy. Tuy nói là khu nội thành cũ, nhưng, nếu cải tạo hẳn là lấy tập đoàn Hồng Phi làm chủ đạo. Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Thường Hồng, đi theo bên cạnh hỗ trợ. Đây mới chính là cách chính xác nhất. Hiện nay, Hứa Ái Quốc không đặt sự chú ý lên việc cải taọ khu vực nội thành và khu ổ chuột của thành phố Thường Hồng, ngược lại đem mục tiêu cải tạo chủ yếu đặt ở tập đoàn Hồng Phi. Đây là đầu đuôi lẫn lộn.
Triệu Trác Bân lúc này nét mặt tươi cười bước lên, giơ tay ra nói:
- Chủ tịch, hoan nghênh hoan nghênh, hoan nghênh Chủ tịch đến công ty chúng tôi khảo sát chỉ đạo công tác.
Nhiếp Chấn Bang thản nhiên mỉm cười, khẽ nói:
- Chủ tịch Triệu, quá khách sáo rồi. Tập đoàn Hồng Phi là xí nghiệp trọng điểm của tỉnh chúng ta, là hộ nộp thuế lớn. Nhìn thấy khu nhà ở nhân viên của tập đoàn Hồng Phi, nhà cửa ngay ngắn trật tự, mức độ xanh hóa, vệ sinh và các mặt công tác khác đều xuất sắc như thế, tôi rất vui mừng. Đội múa lân rồng và cuộc sống văn hóa người cao tuổi cũng triển khai rất tốt.
Những lời này, nghe ra có vẻ như khen ngợi. Nhưng lúc này lại khiến không khí tại hiện trường có chút kỳ lạ. Hoàng Chấn Cầu bên cạnh cũng bừng tỉnh hiểu ra, nhìn sang ánh mắt của Hứa Ái Quốc bên cạnh cũng rất thâm thúy.
Trong lúc không hay không biết, mình đã bị Hứa Ái Quốc giở trò, bị Hứa Ái Quốc vẽ ra một khối bánh mì lớn mê hoặc.
Dừng lại một lát, Hoàng Chấn Cầu chuyển tâm, mỉm cười bước lên nói:
- Chủ tịch có tầm nhìn xa, tập đoàn Hồng Phi, luôn luôn là xí nghiệp trụ cột và hộ nộp thuế lớn của thành phố chúng tôi. Công trình Ủy ban nhân dân và xây dựng kiết thiết cơ bản, tập đoàn Hồng Phi cũng có ít nhiều. Chỉ riêng sản xuất công nghiệp, cũng mang đến ảnh hưởng to lớn cho thành phố chúng tôi. Về mặt phúc lợi và đãi ngộ nhân viên, tập đoàn Hồng Phi cũng là xí nghiệp gương mẫu.
Đối với những lời của Hoàng Chấn Cầu, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười gật đầu, Hoàng Chấn Cầu này đến bây giờ, cuối cùng xem như đã hiểu ra, không còn để Hứa Ái Quốc sử dụng làm vũ khí giở trò nữa.
Kẻ xướng người họa, khiến thần sắc Hứa Ái Quốc lập tức trở nên lúng túng. Bên cạnh, Triệu Trác Bân cũng cười nói:
- Chủ tịch, chúng ta đến phòng họp công ty ngồi một lát nhé! Sự phát triển của tập đoàn Hồng Phi, vẫn không thể tách rời sự dìu dắt và giúp đỡ của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh.
Sau khi thị sát tập đoàn Hồng Phi, tiếp theo, đoàn Nhiếp Chấn Bang khước từ lời mời yến tiệc của tập đoàn Hồng Phi, trực tiếp xuống địa phương tiếp theo. Đến quận Tứ Thường thành phố Thường Hồng, khảo sát khu thôn nội thành. Ở đây, vốn là vào thập niên chín mươi, kết hợp với ngoại ô thành phố Thường Hồng, tập trung không ít khu an trí cư dân nông thôn. Theo sự phát triển của thời đại, ở đây, cũng đã bị thành thị bao vây lại, trở thành thôn nội đô.
Dọc đường đi, Nhiếp Chấn Bang không nói gì nhiều, cũng không phát biểu thái độ. Cưỡi ngựa xem hoa một cách bình thường, sau khi nhìn qua thôn nội đô và một vài khu nhà ở nhân viên của mấy xí nghiệp phá sản, đoàn người trở về Thành ủy. Tiêu chuẩn cơm trưa, đây là Nhiếp Chấn Bang tự mình đặt ra. Bữa ăn công tác, nghiêm khắc dựa theo tiêu chuẩn tiếp đãi dùng cơm của Tam công. Sau khi ăn xong, tại phòng họp Thành ủy, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Sau khi xem qua khu nội thành cũ của thành phố Thường Hồng. Tôi cảm thấy, kế hoạch cải tạo khu nội thành cũ hơi có chút vượt quá mức quy định. Toàn bộ kế hoạch, vẫn cần phải nghiên cứu tỉ mỉ và cân nhắc lại một chút. Về mặt này, Chủ tịch Chấn Cầu anh phụ trách điều chỉnh, đến lúc đó, tôi lại xem báo cáo của anh.
Vừa dứt lời, Hoàng Chấn Cầu có vẻ vui mừng gật đầu, Hoàng Chấn Cầu hiểu rõ, đây chính là cơ hội cuối cùng của mình. Có thể khiến Chủ tịch tỉnh vừa ý hay không, phải xem mình làm thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận