Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1076: Sắp xếp chu đáo

Nhiếp Chấn Bang gọi đương nhiên Tần Quảng Hán sẽ không từ chối, lại nói tiếp thì thật ra Tần Quảng Hán cũng có chút xui xẻo. Trên thực tế từ khi Nhiếp Chấn Bang bắt đầu điều nhiệm về Hồng Giang thì Tần Quảng Hán cũng cũng đã có chút xa cách trong quan hệ với Hạ Ngọc Sanh, trước lúc ấy con trai con gái của hai người gần như cũng đã nói chuyện đến việc hôn nhân.
Nhưng sau khi Nhiếp Chấn Bang nhậm chức thì Tần Quảng Hán bắt đầu làm giảm loại quan hệ này xuống, đương nhiên nhân tố ở bên trong chuyện này là nghe có một số đồn đại không tốt về Hạ Miểu, nhưng đây không phải là điều chủ yếu nhất.
Tới cấp độ của Tần Quảng Hán thì đối với những thứ này đều hiểu rất rõ ràng, con ông cháu cha, có tiền có quyền, lại là tuổi còn rất trẻ, như thế liệu có mấy người, đương nhiên là người như thế cũng có nhưng dù sao chỉ là số ít.
Hiện tại trong cách sống của xã hội loại này thì loại chuyện này là thấy nhưng không thể trách, đây không phải nguyên nhân chủ yếu làm song phương bất hòa.
Nhưng, sau khi Hạ Ngọc Sanh và Nhiếp Chấn Bang đột nhiên gần gũi, rồi sau khi Văn Bảo Quý dời đi, Phương Viễn Sơn đến nhận chức Hồng Giang, trong khoảng thời gian ngắn thì Tần Quảng Hán phán đoán không ra.
Một sai lầm này cũng trực tiếp dẫn đến quan hệ giữa ông ta và Nhiếp Chấn Bang xa cách, giờ phút này nhận được điện thoại của Nhiếp Chấn Bang thì Tần Quảng Hán rất vui mừng, đây là một lần cơ hội khó có được, mượn cơ hội này để hàn gắn vết rách với Bí thư Nhiếp là điều rất tốt.
Từ văn phòng Tần Quảng Hán đến chỗ Nhiếp Chấn Bang chỉ vài bước chân, đều ở cùng một tầng lầu, không đến hai phút Tần Quảng Hán liền từ ngoài cửa đi đến.
Lần này Nhiếp Chấn Bang cũng đích thân rót một chén trà cho Tần Quảng Hán, trà cũng không phải là trà búp Minh Tiền Long Tỉnh mà là Đại Hồng Bào.
Từ điểm liền nhìn ra được sự khác nhau giữa Hoàng Văn Vĩ và Tần Quảng Hán.
Đem chén trà đặt ở trên bàn trà, đẩy đến trước mặt Tần Quảng Hán, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Đồng chí Quảng Hán, mời uống trà.
Tần Quảng Hán thật ra không quá mức câu nệ, thời gian hơn hai năm qua đối với Nhiếp Chấn Bang thì Tần Quảng Hán mặc dù không nói là vô cùng hiểu biết nhưng chín phần vẫn phải có.
Nhiếp Chấn Bang người này, từ trước đến nay là chỉ quan tâm tới công việc, trong công việc nếu có bất đồng thì Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối thuộc loại việc đáng làm thì phải làm và là người cố gắng tới cùng, nhưng ở trong đáy lòng thì Nhiếp Chấn Bang lại rất dễ tiếp xúc.
Nâng chén trà lên, Tần Quảng Hán nghe ngửi chút mùi hương, sau đó nhấp một ngụm, hai mắt khép hờ dường như đang cảm nhận được dư hương trong miệng.
Một loạt động tác trông rất sinh động, lúc này Tần Quảng Hán lúc này mới mở mắt ra, mỉm cười nói:
- Uống đi uống lại vẫn cảm thấy Đại Hồng Bào ở chỗ bí thư có hương vị, đây mới là loại trà hảo hạng, vua của trà, chỉ tiếc nước kém một chút, đồ pha trà cũng kém một chút.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười ha ha:
- Đồng chí Quảng Hán không hổ với thanh danh là: Bí thư thi sĩ. “Dừng ở lưng chừng núi. Một tiếng Hạc kêu. Một ao nước. Một chén trà”. Cảnh này tôi bắt chước không được. Hồng trà cũng được, trà xanh cũng thế, trà ngon hay không ngon ở trong miệng của tôi dường như cũng như nhau. Chỗ Đại Hồng Bào mẫu kết tinh trên cây này để ở chỗ tôi thật ra lại là làm khó rồi. Chút nữa tôi bảo Tiểu Hồng gói cho anh. “Bảo đao đeo anh hùng”, trà ngon cũng cần một người hiểu trà mới đúng.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Năm nay, đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc tỉnh Hồng Giang chúng ta chậm trễ không ít thời gian, năm nay đối với Hồng Giang chúng ta mà nói là cũng rất quan trọng, huyện thị cơ sở và thành phố trực thuộc có không ít cán bộ lãnh đạo phải tiến hành điều chỉnh, lần này công tác của đồng chí Quảng Hán khá nặng.
Nói xong điều này, ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang nhìn chăm chú vào Tần Quảng Hán nói:
- Đồng chí Quảng Hán, anh là Phó bí thư chuyên trách, tổ chức nhân sự là phạm vi phân công quản lý của anh, lại kiêm nhiệm hiệu trưởng trường đảng, trong việc đề bạt cán bộ lãnh đạo và lên chức vẫn là phải nắm chắc đầy đủ tác trường đảng. Theo tôi thấy đoạn thời gian này có thể phải tổ chức một lớp đào tạo ngắn hạn cán bộ thanh niên ở trường đảng tỉnh ủy, như vậy cũng có thể chọn lựa nhân tài tốt hơn cho toàn tỉnh.
Nét mặt của Nhiếp Chấn Bang có vẻ hết sức thản nhiên, nói một loạt rất sơ lược bình thường như vậy, nhưng giờ phút này nghe vào tai Tần Quảng Hán lại là một ý nghĩa khác.
Làm Phó bí thư chuyên trách, quản lý chủ yếu là hình thái ý thức trong đảng và công tác tổ chức nhân sự, bình thường tại địa phương thì Phó bí thư chuyên trách lại có cách gọi khác là: Bí thư nhân sự.
Nhưng, tình hình của tỉnh Hồng Giang thì Tần Quảng Hán hiểu, từ khi ông ta đảm nhiệm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy bắt đầu thì trên cơ bản là công tác tổ chức nhân sự vốn không có việc của Phó bí thư.
Đối với việc này Tần Quảng Hán thật ra lài vô cùng cảm động, năm đó chính mình đảm nhiệm Trưởng ban Tổ chức, gạt Văn Bảo Quý sang một bên, sau đó ông ta đảm nhiệm Phó bí thư, tự nhiên bị Lý Úy Nhiên gạt đi lên.
Từ khi điều chỉnh chức vụ, sau khi chính mình đảm nhiệm Phó bí thư chuyên trách thì công tác tổ chức nhân sự bên trong tỉnh, việc bổ nhiệm hay miễn nhiệm hoặc điều chỉnh thì chưa từng lúc nào có chuyện của mình.
Đây thật đúng là ứng với câu nói: Người khác ngày hôm qua chính là mình hôm nay. Nhưng giờ phút này, nghe lời của Nhiếp Chấn Bang thì Tần Quảng Hán hơi khó có thể tin, ý tứ lời nói này của Bí thư Nhiếp rất rõ ràng là một loại tín hiệu, một loại tín hiệu để cho mình cũng tham dự vào trong công tác điều chỉnh cán bộ toàn tỉnh lần này.
Việc điều chỉnh cấp bậc lãnh đạo thành phố trực thuộc cùng với huyện thị phía dưới từ trước đều là chỗ các lãnh đạo Tỉnh ủy đều đang cạnh tranh giao chiến.
Bất kỳ một cái chức vụ nào cũng đều là tiêu điểm tranh chấp, loại chuyện này cũng là rất bình thường, làm một lãnh đạo thì từ chút phương diện cũng có thể thể hiện giá trị của lãnh đạo, trong chuyện này phương diện quan trọng nhất chính là quyền uy lãnh đạo, nhưng quyền uy không phải mình cho mình, quyền uy là từ chuyện khác thể hiện ra.
Ví dụ như xử lý chuyện gì cho người thân của mình nhưng bình thường chính mình lại không tiện đích thân ra mặt, dù sao làm lãnh đạo đương nhiên phải e dè một chút hình tượng. Lúc này thì một ánh mắt, hoặc là một câu nói là người phía dưới làm được thỏa đáng, đây là một loại thể hiện quyền uy.
Nói trắng ra là: quyền uy là cần phía dưới có người dạ thưa, phía dưới không có ai thì cái gọi là quyền uy kia chẳng qua là một câu nói suông.
Cho nên, điều chỉnh nhân sự từ trước đều là tiêu điểm các lãnh đạo tranh luận, mà nắm giữ quyền lực điều chỉnh nhân sự thì chẳng khác nào là nắm giữ chủ động và tiên cơ. Hiện tại, Bí thư Nhiếp nói như vậy, không thể nghi ngờ là đem mình đặt vào chỗ này.
Đối mặt cơ hội như vậy thì Tần Quảng Hán đương nhiên là không thể nào bỏ qua, trầm ngâm một chút Tần Quảng Hán cũng gật đầu nói:
- Chỉ thị của Bí thư Nhiếp tôi nhất định nghiêm khắc chấp hành, kỳ thật trong phương diện này chỗ trường đảng tỉnh ủy cũng có được suy xét nhất định. Kết hợp với tinh thần văn kiện trung ương, trong phương diện đề bạt cán bộ trẻ tuổi thì trường Đảng bên này cũng phải làm tốt công việc, chọn lựa ra một đội cán bộ trẻ trung khoẻ mạnh, tư tưởng tố chất vượt qua thử thách để tiến hành huấn luyện, đây cũng là phù hợp với tinh thần trung ương.
Nói tới đây Tần Quảng Hán lại nhân cơ hội nói:
- Bí thư Nhiếp, đến lúc mở lớp kính xin Bí thư Nhiếp đến chỉ đạo.
Nhiếp Chấn Bang nghe cũng mỉm cười, Tần Quảng Hán vẫn là rất biết điều đấy, khai giảng lớp huấn luyện mời mình đến nói chuyện thì không thể nghi ngờ đây là đang lấy lòng mình. Lúc khai giảng đến nói chuyện cũng có thể thể hiện ra sự coi trọng của mình đối với cán bộ lãnh đạo trẻ tuổi, mặt khác cũng có thể nói cho những người này là các anh sở dĩ có thể được đề bạt lên là do Bí thư Nhiếp gật đầu đấy.
Trường Đảng đay từ trước tới nay là một nơi có thể gia tăng lực lượng cán bộ dự trữ, mọi người không thấy người nối nghiệp cấp trên bình thường đều kiêm nhiệm hiệu trưởng trường đảng sao?
Gật gật đầu, Nhiếp Chấn Bang vô cùng vui vẻ đồng ý, lập tức nói:
- Trong việc tổ chức nhân sự thì đồng chí Quảng Hán có thể phối hợp kết nối nhiều hơn một chút với đồng chí Úy Nhiên, một người kế ngắn, hai người kế dài, bàn bạc nhiều hơn cũng có thể làm tốt hơn nữa công tác nhân sự.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Tần Quảng Hán cũng gật đầu, có vẻ hết sức thành khẩn, nói:
- Bí thư, xin yên tâm, tôi nhất định liên hệ nhiều hơn với Trưởng ban Úy Nhiên, cùng nhau hợp tác, làm tốt công tác tổ chức nhân sự toàn tỉnh.
Nói nói tới đây Tần Quảng Hán cũng đã hiểu, rất rõ ràng nhiên, đây là một cái cơ hội tốt để quan hệ gần hơn với Lý Úy Nhiên, Vi Lâm cùng với đám người Trần Nhạc, Tần Quảng Hán đương nhiên sẽ không từ bỏ.
Kế tiếp, hai người lại thảo luận một lúc về vấn đề mặt nhân sự tỉnh Hồng Giang, sau đó Tần Quảng Hán liền chủ động đứng lên cáo từ.
Bất cứ chuyện gì đều khó có khả năng một lần là xong, quan hệ dịu đi cũng cần có thời gian, người khác không có chuyện ngay một lúc liền hoàn toàn tín nhiệm anh, những thứ này đều là chuyện cần công việc và thời gian để chứng minh, đây là vội không được.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên tiễn Tần Quảng Hán đến cửa rồi mới xoay người trở lại chỗ ngồi của mình.
Hồng Phong giờ phút này cũng từ ngoài cửa đi đến, hôm nay một loạt hành động này của Bí thư Nhiếp khiến Hồng Phong hơi không hiểu ra sao cả, cẩn thận suy nghĩ thì điều này làm cho Hồng Phong có chút giật mình.
Nhìn từ đủ loại dấu hiệu thì thấy những hành động này của Bí thư Nhiếp dường như có một chút ý tứ trải đường cho tương lai, đầu tiên là Hoàng Văn Vĩ, tiếp theo lại là Tần Quảng Hán, hai người này quan hệ với Bí thư Nhiếp chỉ có thể coi là là lập lờ nước đôi, nhưng chức vụ hai người này lại là hết sức đặc thù, Bí thư Nhiếp làm như vậy rõ ràng là vì tính toán và suy xét về sau.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang ngồi ở trước bàn làm việc, Hồng Phong có chút do dự không biết nên mở miệng như thế nào.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang nhìn bộ dạng Hồng Phong cũng là mỉm cười nói:
- Tiểu Hồng, cậu có tâm sự?
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Hồng Phong hạ quyết tâm, cắn răng một cái, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư, có phải anh phải đi hay không?
Lời nói Hồng Phong ngược lại lại khiến Nhiếp Chấn Bang có chút giật mình, năng lực chính trị nhạy bén của Hồng Phong khiến Nhiếp Chấn Bang cũng có chút không ngờ. Nhìn Hồng Phong Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Cậu thật ra rất nhạy bén, tuy nhiên chuyện này cũng nói không chừng, tôi làm như vậy chẳng qua là phòng ngừa chu đáo mà thôi.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang cũng nhìn Hồng Phong nói:
- Tiểu Hồng, lần này Phó trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Doãn Vệ Hoa chuyển sang Hội đồng nhân dân nhậm chức, chức vụ của ông ta để trống, trong lòng cậu phải có một tư tưởng chuẩn bị.
Trên thực tế, giờ phút này Nhiếp Chấn Bang có cảm giác nhìn Hồng Phong với con mắt khác, hiện nay cấp bậc của Hồng Phong là cấp Cục trưởng. Nếu dùng thân phận đại bí thư Tỉnh ủy đi kiêm nhiệm Phó trưởng ban thư ký Tỉnh ủy thì lúc này đã có thể bước vào cấp Phó giám đốc Sở, điều này không cần nghi ngờ là một chỗ rất tốt đối với Hồng Phong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận