Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 770: Chỉnh đốn toàn tỉnh.

- Bắt lại? Trò cười à! Tôi ngần này tuổi còn chưa bao giờ bị người ta bắt, động vào tôi?
Ninh Bác Quân nổi giận gầm lên một tiếng, lúc này ông lớn của Ủy ban Kỷ luật tỉnh đã không kìm được lửa giận trong lòng rồi. Chuyện gì có thể nhẫn nhịn được chứ cái này thì không thể, những người này quá to gan, quá kiêu ngạo, quá càn rỡ. Không đến không biết, nếu những khu du lịch đều thế này thì ngành du lịch Ba Thục còn có triển vọng phát triển cái gì?
Bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang lại rất thản nhiên, loại chuyện này Nhiếp Chấn Bang thấy cũng nhiều, lập tức nói:
- Lão Ninh, an tâm một chút chớ vội, chỉ là bọn tôm tép nhãi nhép mà thôi, không nhảy qua được sóng lớn.
Những lời này rất khinh bỉ, có ý không coi ai ra gì, thái độ coi thường, lập tức chọc giận lão Trương, trầm giọng nói:
- Nhốt lại, bắt toàn bộ lại cho tôi, tôi muốn xem mấy người tỉnh ngoài này có thể tạo ra bao nhiêu sóng lớn.
Vừa dứt lời thì ngoài cửa truyền đến một tiếng quát lớn:
- Trương Đức Khang anh làm gì thế?
Cửa phòng mở ra, đi trước là Lý Tử Ngưu Chủ nhiệm Ủy ban chính trị pháp luật, kiêm nhiệm Cục trưởng cục Công an khu Định Nam, bên cạnh là Sở trưởng và chính trị viên đồn công an, Tiểu Triệu theo ở phía sau.
Vừa nhìn thấy Tiểu Triệu trong ánh mắt Lão Trương thoáng hiện lên một tia oán hận, tên phản đồ này lại đi tố cáo mình, vẻ mặt bình tĩnh không sợ hãi vì quan hệ này hết sức bí ẩn không có người ngoài biết, nghĩ vậy lão Trương lập tức nói:
- Cục trưởng Lý, Sở trưởng Hồ đến chỉ bảo, báo cáo các vị lãnh đạo hôm nay nhận được báo án của hộ kinh doanh trong khu du lịch, những người này ăn cơm không trả tiền nên bắt về điều tra, đám người này coi trời bằng vung, coi kỷ luật như không, ăn nói ngông cuồng, ăn cơm không trả tiền, cho nên tôi cho người bắt bọn họ ở lại đây chờ người nhà tới trả tiền.
Lý Tử Ngưu toát mồ hôi lạnh, vừa nửa giờ trước, nhận được điện thoại của Hồ Chính ở Sở Vân Sơn gọi tới, dựa vào lời nói của Hồ Chính, Lý Tử Ngưu bật dậy tại chỗ, đây không phải ngày Cá tháng Tư, hơn nữa Lý Tử Ngưu cũng tin là dựa vào thân phận Quận ủy ủy viên thường vụ, Ủy ban Chính trị pháp luật khu Định Nam của mình thì Hồ Chính tuyệt đối không dám đùa, giỏi thật, Chủ tịch tỉnh và Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật cùng đến đây điều tra ngầm, Lý Tử Ngưu có cảm giác sẽ có một “Trận bão” xảy ra
Không dám chậm trễ Lý Tử Ngưu lái xe chạy tới, đúng lúc quan trọng nhất thì đến kịp.
Nhìn lão Trương đứng bên cạnh, Lý Tử Ngưu giận không kìm được, ngu không ai bằng, lợn còn thông minh hơn so với hắn, trong lòng Lý Tử Ngưu, những từ ngữ xấu xa nhất có thể nghĩ ra đều đổ lên đầu lão Trương.
Lý Tử Ngưu nói:
- Trương Đức Khang, tôi chính thức thông báo cho anh, anh bởi vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, cấu kết với hộ kinh doanh trong khu du lịch lừa gạt du khách, sự việc vô cùng nghiêm trọng gây ra tổn thất không thể tính hết được với khu du lịch Kim Đỉnh chúng ta, từ bây giờ anh không xứng đảm nhiệm cảnh sát nhân dân, không xứng đáng vì nhân dân phục vụ, nói cách khác là anh đã bị khai trừ.
Lý Tử Ngưu dừng một chút rồi nói với mấy người khác bên cạnh:
- Mấy người các anh bắt đầu từ ngày mai cũng không cần đi làm, sau khi có kết quả xử lý cụ thể sẽ chính thức thông báo cho các anh, Trương Đức Khang, vấn đề của anh tôi sẽ tiến hành thông báo với Đảng uỷ Cục, anh đi ra ngoài trước đi, trong vòng ba ngày đến phân cục làm thủ tục.
Quyết định Lý Tử Ngưu vừa nói ra lập tức làm bọn Trương Đức Khang ngơ ngác, thế là thế nào? Sao đột nhiên lại đuổi mình?
Đang chuẩn bị thanh minh thì Lý Tử Ngưu đã chuyển hướng về phía đám người Nhiếp Chấn Bang, nét mặt lập tức trở nên vô cùng cung kính, giọng điệu cũng hết sức xun xoe:
- Chủ tịch tỉnh Nhiếp, Bí thư Ninh, tôi là Lý Tử Ngưu, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật khu Định Nam, để hai vị lãnh đạo chịu uất ức là lỗi trong công việc của tôi.
Trong đội ngũ công an có bại hoại như vậy là khuyết điểm của tôi, tôi đề nghị hai vị lãnh đạo phê bình, xử phạt tôi.
Nói được lời này Nhiếp Chấn Bang và Ninh Bác Quân đều liếc mắt nhìn nhau một cái, chuyện tới thế này muốn giấu cũng không giấu được.
Ninh Bác Quân đứng lên, gật đầu nói:
- Đồng chí Tử Ngưu rất tốt, nhưng đối với cái đồng chí Trương... Đức Khang thì ý kiến của tôi là tổ kiểm tra kỷ luật Đảng ủy Cục các anh phải lập tức tham gia điều tra, phải đuổi thì đuổi, phải chuyển giao cơ quan kiểm sát thì chuyển giao.
Suy nghĩ của Ninh Bác Quân, Nhiếp Chấn Bang hiểu, tục ngữ nói: Người đáng thương, tất có chỗ đáng hận, Trương Đức Khang trước mặt này thoạt nhìn thì thấy rất đáng thương, nhưng nếu lúc trước sự việc có thể nghĩ nhiều một chút, không nên lấy thì không lấy, không nên muốn thì không cần, biết kiềm chế bản thân liệu có kết cục hôm nay sao? Có thể nói, tất cả đều là do bản thân ông ta gây lên.
Ninh Bác Quân này, tuy rằng chưa đến mức rắn như sắt thép nhưng, có thể đảm nhiệm nhân vật số một Ủy ban Kỷ luật tỉnh Ba Thục thì phẩm hạnh bản thân đương nhiên vẫn là rất được, về tổng thể vẫn là một người có sự kiên trì.
Người như Trương Đức Khang nhất định là không điều tra nhẹ nhàng, đứng đầu một vùng nên chỗ để có tiền chắc chắn không chỉ chỗ này, Ninh Bác Quân chỉ ra như vậy cũng không đơn thuần là “đập tan bát cơm” đâu.
Nghe bí thư Ninh nói trong lòng Lý Tử Ngưu cả kinh, Trương Đức Khang này đã làm chuyện gì để bí thư Ninh đuổi tận giết tuyệt như thế, nhưng, ngoài miệng cũng nhận lời:
- Vâng, bí thư Ninh, tôi nhất định theo chỉ thị của ngài lập tức thành lập tổ chuyên án tiến hành điều tra đám người Trương Đức Khang.
Nhiếp Chấn Bang cũng nói:
- Bí thư Ninh, tôi thấy không riêng gì Trương Đức Khang này, toàn bộ khu du lịch Kim Đỉnh vấn đề cũng không nhỏ, tình hình đã thế này chúng ta không cần phải điều tra ngầm nữa, tôi thấy gọi điện thoại cho Lưu Hiểu Ba thành phố Kim Đỉnh bảo anh ta đến đây, ở khu Định Nam này chúng ta đem việc khu du lịch Kim Đỉnh giải quyết đi.
Ninh Bác Quân gật đầu, cán bộ lão thành làm công tác kiểm tra kỷ luật thời gian dài nên chút năng lực nhận biết này vẫn phải có, Nhiếp Chấn Bang muốn mượn cơ hội này nghiêm túc chỉnh đốn môi trường du lịch Ba Thục, Ninh Bác Quân rất ủng hộ. Sau khi chứng kiến chuyện sát thân như thế này, Ninh Bác Quân rất đồng tình với cách làm của Nhiếp Chấn Bang, lập tức nói:
- Đúng đấy, thu nhập ngành du lịch là trụ cột của toàn thành phố Kim Đỉnh, thật không biết Lưu Hiểu Ba làm ăn kiểu gì.
Lời nói và việc làm của hai vị lãnh đạo Tỉnh ủy rơi vào tai của Lý Tử Ngưu làm anh ta run như cầy sấy, sự uy nghiêm độ và trình tự của lãnh đạo Tỉnh ủy thật sự không tầm thường. Lưu Hiểu Ba là Bí thư Thành ủy thành phố Kim Đỉnh, là nhân vật số một bản thân mình phải ngưỡng mộ mà có thể ở trong miệng hai vị ông lớn này nói nhẹ như không, thậm chí còn có chút trách cứ, đây chính là trình độ.
Đồng thời, trong lòng Lý Tử Ngưu cũng rất vui, nếu có thể nắm lấy cơ hội, không dám nói đến chút lời nói quan hệ nhờ vả, chỉ cần hai vị ông lớn này tiện mồm ở trước mặt Bí thư Lưu nói tốt vài câu thì tiền đồ của mình cũng không thể tính được rồi.
Lập tức Lý Tử Ngưu nói:
- Chủ tịch Nhiếp, Bí thư Ninh, hay là mời hai vị lãnh đạo dời bước trước, sang nhà khách khu ủy khu Định Nam nghỉ ngơi trước.
Lúc đoàn người Nhiếp Chấn Bang và Ninh Bác Quân được Lý Tử Ngưu hướng dẫn đưa sang khu Định Nam thì toàn bộ bộ máy ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Kim Đỉnh cũng sôi sục.
Lúc nhận được tin tức thì Lưu Hiểu Ba đang ở nhà xem TV, tin tức tiếp sóng trong tỉnh có báo cáo thành tích lưu chuyển đất đai thành phố Quả Nam, báo cáo hướng đi tiến thêm một bước trong cải tạo kỹ thuật công nghiệp xí nghiệp, báo cáo hoạt động của một số lãnh đạo Tỉnh ủy. Lưu Hiểu Ba đang khó chịu vì sao không thấy đưa tin hoạt động của Chủ tịch tỉnh Nhiếp, chẳng lẽ trong tỉnh lại xảy ra vấn đề rồi, mình tại sao không có được thông tin gì?
Nhưng một cuộc điện thoại làm Lưu Hiểu Ba lập tức phát hỏa, Chủ tịch Nhiếp đang ở ngay tại khu Định Nam thành phố Kim Đỉnh, đã sang nhà khách Định Nam, hơn nữa lại vì chuyện hộ kinh doanh của khu du lịch chặt chém khách, bảo mình và Chủ tịch thành phố cùng với các lãnh đạo phân công quản lý liên quan lập tức chạy sang.
Lưu Hiểu Ba lập tức cầm cặp đi ra khỏi nhà, di động vang lên nhì thấy là số của Quách Nghị, Chủ tịch thành phố, Lưu Hiểu Ba nói:
- Lão Quách, nói tóm lại bây giờ nói cái gì cũng bằng không, đi sang chỗ nhà khách Định Nam trước, lần này hai chúng ta phải chuẩn bị làm tốt việc bị phê bình.
Mười mấy cán bộ thành phố Kim Đỉnh vội chạy tới nhà khách Định Nam, là nhân vật số một và số hai nên Lưu Hiểu Ba và Quách Nghị cũng chỉ có thể “Dầy da mặt lên” thôi.
Vừa đi vào phòng, Nhiếp Chấn Bang và Ninh Bác Quân vội ngồi xuống hai bên ghế sôpha, việc vừa rồi khiến hai người bị một trận hết hồn.
Lưu Hiểu Ba bất chấp chuyện vừa rồi, nói:
- Chủ tịch tỉnh, Bí thư Ninh, nhà khách Định Nam điều kiện có hạn một chút, hay là mời hai vị thủ trưởng tới ở nhà khách Thành ủy.
Vừa dứt lời, Ninh Bác Quân liền hừ lạnh một tiếng nói:
- Không cần, đại bí thư Lưu, đại Chủ tịch thành phố Quách, mức độ tiêu dùng của thành phố Kim Đỉnh các anh cao quá tôi sợ tôi chịu không nổi, ở chỗ này là tốt lắm rồi.
Nhiếp Chấn Bang bên cạnh cũng nói:
- Chuyển đi thì không cần, nghỉ ngơi ở đâu chẳng phải là nghỉ, tin là hôm nay phải gọi hai vị đến vì chuyện gì cũng đều biết rồi.
Kế sách này cũng là thống nhất rồi, thông thường là một vai chính diện, một vai phản diện, là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Ninh Bác Quân đương nhiên thích hợp vai phản diện hơn.
Nhìn hai người gật đầu tỏ vẻ đã biết, Nhiếp Chấn Bang nói tiếp:
- Nếu đã biết thì tốt, về chuyện này tôi không nói nhiều, tin là các anh cũng biết, lúc trước mấy đài truyền thông lớn trong nước đều đăng chuyện khu du lịch Kim Đỉnh chặt chém khách, việc này đã tạo ra ảnh hưởng rất lớn đối với cả hình tượng tổng thể du lịch tỉnh Ba Thục. Mang thái độ phụ trách nên hội nghị thường ủy Tỉnh ủy đã ra quyết định để cho tôi và bí thư Ninh đích thân đến kiểm tra, kết quả thế nào thì khỏi cần nói, đây là việc bộ máy công tác Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Kim Đỉnh không làm tròn bổn phận.
Những lời này làm nét mặt của Lưu Hiểu Ba và Quách Nghị đều khó coi, đó cũng là bình thường, thành phố Kim Đỉnh xảy ra vấn đề lớn như vậy mặc dù không đến mức cắch chức hai người bọn họ, nhưng đối với con đường làm quan thì khẳng định sẽ có ảnh hưởng. Nhiếp Chấn Bang cũng chẳng để ý, tiếp tục nói:
- Vừa rồi, tôi và bí thư Ninh cũng thảo luận một chút, chúng tôi cảm thấy cần phải có một hành động chỉnh đốn đối với ngành sản xuất du lịch, khu du lịch, người làm, hộ kinh doanh và các phương diện trong phạm vi toàn tỉnh, đầu tiên sẽ bắt đầu từ thành phố Kim Đỉnh các anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận