Khí Vũ Trụ

Chương 170: Xây dựng vách ngăn vũ trụ duy mô

Dù đúng hay không thì Lam Tiểu Bố vẫn bắt tay vào việc khắc toàn bộ số liệu nền văn minh khoa học kỹ thuật có trong chiến hạm Lam Á vào trong Thất âm.
Muốn khắc được lên Thất âm thì cần phải dùng thần niệm của Lam Tiểu Bố mới làm được, nhưng nó không hề thuận lợi như khi Phục Hà của Hầu Dập sao chép dữ liệu.
Cũng may bây giờ thần niệm của Lam Tiểu Bố cũng được coi là cường đại, hắn ra lệnh cho Lam Á chuyển động thanh lăn trên màn hình lớn tất các số liệu khoa học kỹ thuật. Dù là hình thức số học, hình thức hình hay hay là hình thức mô hình hoặc là các dạng hiển thị khác thì chỉ cần từng xuất hiện trên màn hình lớn đều bị thần niệm của Lam Tiểu Bố cảm ứng được.
Cho dù thần niệm của Lam Tiểu Bố có mạnh hơn đi nữa cũng không thể nhớ rõ toàn bộ số liệu vào trí nhớ trong một thời gian ngắn như vậy được. Nhưng chỉ cần là số liệu từng lướt qua màn hình lớn, bị thần niệm của Lam Tiểu Bố ghi nhớ thì đều được khắc không sai một chút nào lên Thất âm.
Đó là một quá trình dài đằng đẵng lại tẻ nhạt, Lam Tiểu Bố không thể chỉ làm một việc này được. Hắn thử tách tâm thần ra, một bên vừa tiếp tục khắc số liệu từ trên màn hình lên Thất âm, một bên bắt đầu tu luyện Kim Ô quyết.
Tảng đá lớn màu trắng cũng bị Lam Tiểu Bố lôi ra từ trong nhẫn trữ vật, để có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện, Lam Tiểu Bố trực tiếp ngồi lên trên tảng đá lớn.
Có tảng đá lớn màu trắng cung cấp linh khí nồng đậm, tu vi của Lam Tiểu Bố đang dùng tốc độ khoa trương tăng lên không ngừng. Mặc dù Lam Tiểu Bố vẫn chưa hiểu rõ cái gì gọi là Tẩy Thai trì, nhưng lúc này biết Tẩy Thai trì đã giúp hắn thay đổi biết bao nhiêu.
Tư chất ban đầu của hắn không tệ, nếu không thì lúc đầu sẽ không vừa tu luyện Dịch Cân Kinh đã cảm ứng được nội khí. Nhưng Dịch Cân Kinh chỉ là phương thức tu luyện khi mới vào võ đạo mà thôi, bây giờ hắn đã thực sự tu luyện công pháp tu tiên Kim Ô quyết rồi, không thể so sánh như bình thường được.
Theo thực lực tăng lên, thần niệm của Lam Tiểu Bố cũng được tăng cường rất nhiều, số liệu lướt qua trên màn hình lớn càng lúc càng nhanh. Thậm chí tốc độ hiện tại ngay cả mắt thường cũng không thể thấy rõ được nữa rồi.
Nháy mắt đã qua một tháng, Lam Á cũng vừa xuyên qua một không gian xếp chồng xong. Lam Tiểu Bố dừng tu luyện lại, không phải do đã tới vách ngăn vũ trụ, mà là tảng đá lớn màu trắng của hắn chỉ còn dài hơn một mét mà thôi.
Bởi vì có tảng đá lớn nồng đậm linh khí chống đỡ, Thất âm đã dựng thành công thuật pháp ngự kiếm. Lấy được thuật ngự kiếm, Lam Tiểu Bố không thể cao hứng nổi.
Tảng đá lớn màu trắng sắp tiêu hao hết rồi, mà hắn vẫn chưa bước vào Ngưng Đan Cảnh nữa, sao này tu luyện bằng cái gì đây? Đúng là có thể dùng linh thạch, nhưng tốc độ của linh thạch thực sự không đủ nhìn. Có thể tưởng tượng được, người sử dụng linh thạch để tu luyện, muốn tăng lên một cảnh giới đã tốn nhiều thời gian tới mức nào.
Hắn có nhiều thời gian lắm sao? Lam Tiểu Bố lắc đầu theo bản năng.
Số liệu trên màn hình lớn vẫn đang trôi nhanh, bây giờ Lam Tiểu Bố đã dừng tu luyện rồi, vì thế dứt khoát để số liệu trôi càng nhanh hơn. Hiện tại hắn chưa hoàn toàn hiểu rõ Thất âm, chờ sau này hắn hiểu rõ rồi thì nhât định phải nghĩ cách để Thất âm trực tiếp nhận số liệu khoa học kỹ thuật từ chỗ Lam Á, chứ không phải dùng thần niệm của hắn để khắc lên nữa.
Ngự kiếm thuật này dùng rất nhiều thời gian mới hoàn thiện được, Lam Tiểu Bố chưa từng thấy thuật ngự kiếm bao giờ, nhưng thuật ngự kiếm mà Thất âm xây dựng rất hợp với ý tưởng của hắn.
Lấy thanh kiếm là pháp bảo, đứng trên thanh kiếm gào thét phi đi, vừa nghĩ đã cảm thấy cực kì ngầu rồi. Nếu không phải Lam Á đang cấp tốc phi hành trong tinh không thì Lam Tiểu Bố thực sự muốn thử xem thuật ngự kiếm của hắn rốt cuộc như thế nào. Ngay cả khi không có kiếm khí làm pháp bảo thì hắn cũng có thể đứng trên chiếc rìu cũng rất thú vị rồi.
Rảnh rỗi không có việc gì, Lam Tiểu Bố khắc tất cả công pháp mà mình biết lên Thất âm, bao gồm cả các công pháp trên địa cầu, Bất Tử quyết, Đoàn Hồn thuật, nền tảng Đạo thuật, nền tảng Trận pháp các thứ.
Sau khi khắc tất cả các công pháp lên Thất âm xong, Lam Tiểu Bố để Thất âm xât dựng công pháp tiếp theo của Đoàn Hồn thuật. Hắn vẫn chưa có được công pháp sau cấp ba của Đoàn Hồn thuật, sau này phải dựa hoàn toàn vào Thất âm rồi.
Lần này Lam Tiểu Bố không lấy tảng đá lớn màu trắng kia ra nữa, hiện tảng đá trong tay hắn chỉ còn hơn một mét, tương lai kết Kim Đan vẫn cần phải dùng tới.
Nhìn Thất âm chuyển động cực kì chậm, gần như không thể cảm giác được, Lam Tiểu Bố chỉ có thể thở dài. Không có linh lực hỗ trợ, để Thất âm luyện chế Đoàn Hồn thuật không biết cần phải có bao nhiêu thơi gian nữa, tốt hơn hết là hắn không nên chờ đợi.
“Chúng ta đã tới vách ngăn vũ trụ, xin chỉ thị!”
Tin tức mà Lam Á thông báo đột ngột khiến Lam Tiểu Bố vui mừng khôn xiết, lập tức đứng dậy nói: “Lam Á, ngươi ở tại chỗ chờ chỉ thị của ta, ta muốn xuống xem thử.”
Để tránh tai nạn bất ngờ, việc truyền dữ liệu khoa học công nghệ kỹ thuật tạm thời dừng lại. Sau khi Lam Tiểu Bố bước ra khỏi chiến hạm liền sử dụng rìu bảo vật.
Sau khi học được thuật ngự kiếm, đây là lần đầu tiên Lam Tiểu Bố được thử sức. Dưới sức mạnh của thần niệm, chiếc rìu rơi xuống chân của hắn. Sau đó vạch ra một vòng cung bay vào trong tinh không bao la.
Đáng tiếc là chiếc rìu này không thể biến lớn được, nhưng chỉ nhiêu đó đã khiến Lam Tiểu Bố rất vui. Cuối cùng cũng hoàn thành được mơ ước, ngự kiếm… không, phải là ngự rìu phi hành.
Suýt chút nữa thì Lam Tiểu Bố quên rằng bản thân ra ngoài là để quan sát vách ngăn vũ trụ, cho tới khi xuất hiện một bóng xám khổng lồ dừng lại trước mặt, hắn mới ngạc nhiên trong lòng.
Đây chính là vách ngăn vũ trụ sao? Đập vào mắt nhìn, không biết vách ngăn vũ trụ này cao bao nhiêu, không thể thấy được đỉnh. Hai bên là khoảng trời mờ mịt, trải dài đến vô tận.
Đứng ở bên ngoài vách ngăn vũ trụ, trong lòng Lam Tiểu Bố chỉ có hai chữ, kiềm nén.
Sự phiền muộn phát ra từ nơi sâu nhất trong nội tâm, khiến hắn cảm thấy một loại bất an và sợ hãi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận