Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa

Thập Niên 90: Trở Thành Thiên Tài Ngoại Khoa - Chương 2396: [2396 ] không đoán ra (length: 4098)

Ngụy đồng học nói là đưa lên quốc trắc, dựa vào việc Ngụy đồng học nói muốn vào khoa ngoại bụng, có khả năng nói không chừng là nghĩ lấy lòng thầy giáo quốc trắc nên mới đưa người b·ị t·h·ư·ơ·n·g lên đó, bởi vì trong lớp rất nhiều đồng học có chí hướng theo chuyên khoa tim đều muốn vào quốc trắc.
Cái tên Tạ đồng học này thật là một cây gân, đáp án hoàn mỹ đến nỗi khiến người không có cách nào phản bác. Nhậm Sùng Đạt dùng đầu ngón tay vuốt vuốt lông mày, nhìn về phía một học sinh khác.
Ngụy Thượng Tuyền đồng học ai da một tiếng, tự biết mình phạm phải ngu xuẩn. Lúc ấy nghe Tạ đồng học nói phải trái theo kiểu rập khuôn, kết quả chép bài tập của học bá mà chỉ chép được cái vỏ, không chép được cái tinh túy.
"Đưa điện thoại cho ta." Trương Hoa Diệu đưa tay.
Đại lão muốn hỏi về vấn đề học thuật.
"Lúc đó ngươi ở hiện trường có phát hiện vấn đề gì không?" Trương Hoa Diệu hỏi nàng.
Nghe Trương đại lão nói vậy, đứa nhỏ này sau khi được mẹ đưa đến quốc trắc, nhất định đã trải qua kiểm tra tim toàn diện. Tạ Uyển Oánh nhớ lại lời thần tiên ca ca hỏi cô lần nữa trong phòng cấp cứu, cô nói: "Không tra ra thì trực tiếp mổ ngực thăm dò."
Trương đại lão: Ngươi là lên chỗ nào mà bị ai kích thích thế? Người kia so với ta độc miệng điên cuồng hơn sao?
(Tào Chiêu: Đừng, đừng dựa vào ta) Cứ ỷ vào nhị thiếu gia nhà họ Tào là được. Trương Hoa Diệu nheo nheo mắt, mọi người đều biết nhị thiếu gia nhà họ Tào thích chơi bời.
Được rồi, xem ra Tạ đồng học cũng giống như mình lúc đó nhất thời không phát hiện ra tình huống. Trương Hoa Diệu thuận miệng hỏi một câu: "Ngươi có biết gia đình bác sĩ họ Tề kia không?"
Trương đại lão đang hỏi Tề tiên sinh sao. Tạ Uyển Oánh hỏi ngược lại một câu: "Trương lão sư, thầy quen biết ông ấy sao?"
"Ngươi không biết sao?"
"Tôi cũng không biết ông ấy là ai." Tạ Uyển Oánh trả lời vô cùng thận trọng. Người ta không tiết lộ thân phận thật cho cô, cô nhìn không thấu, luôn cảm thấy đối phương có chỗ nào đó kỳ kỳ quái quái. Bởi vì mỗi lần đối phương xuất hiện trước mặt cô đều là đang ngồi trên xe, một người làm công bình thường làm sao có thể thường xuyên đi xe. Mỗi lần đối phương xuất hiện ngồi xe theo trí nhớ của cô đều không giống nhau.
Ngụy đồng học nói có vẻ như là đại lão gia thuộc gia đình bác sĩ, có chút căn cứ lô-gíc. Vấn đề là, trong nước rất ít có ai nói là gia đình bác sĩ, người có tiền khi đi khám bệnh thường thích tìm giáo sư tam giáp trong nước. Với lại, gia đình bác sĩ sẽ không ăn mặc như công nhân. Bởi vì đối phương lần đầu tiên gặp cô là đi thăm nhân viên tập đoàn Quốc Năng, có lẽ là bác sĩ của một công ty lớn nào đó đang làm việc ở nhà máy. Chỉ là bác sĩ của nhà máy không thể nào có thể đi đến khu Thiên Phủ Nhất Hào khám bệnh cho đại lão được. Bác sĩ của nhà máy thường có trình độ không cao lắm.
Những người khác nghe xong có thể nhận ra người nọ cố ý che giấu thân phận của mình trước mặt cô và mọi người.
"Vậy cái gã thần bí đó là ai?" Chu Hội Thương đỡ kính mắt, rất tò mò.
Hồ đại ca chắc chắn biết. Tạ Uyển Oánh nghĩ. Cảnh sát phá án từng đến hiện trường, khu chung cư cao cấp thời này hẳn là có gắn camera theo dõi ở bên trong khu. Điều tra camera một chút, rất nhanh có thể nhìn thấy khuôn mặt của người đó, rồi tra thân phận người đó rất dễ dàng.
Tiếp đến ánh mắt của những người khác nhìn qua, Hồ Chí Phàm trong lòng giật mình nhưng không biểu hiện ra trên mặt: Hóa ra những người này đều không biết ba ba kim chủ trông như thế nào.
"Cảnh sát các ngươi phải giữ bí mật đúng không?" Chu Hội Thương dứt khoát hỏi.
"Cái này còn phải nói sao?" Hồ Chí Phàm trực tiếp chặn họng cậu ta.
Trong khi đang nói chuyện, đoàn người không ngừng đi đến trước cửa phòng phẫu thuật. Nghe nói hài tử được đưa vào đã gây mê xong.
Tạ Uyển Oánh muốn vào trước, bị một bàn tay kéo lại.
"Này, uống một ngụm sữa bò đi. Ta biết tối nay ngươi chưa ăn tối." Tào Dũng nói, lấy hộp sữa bò giấu trong túi áo ra, cắm ống hút vào cho cô.
Làm bác sĩ ngoại khoa trước khi lên bàn mổ phải bổ sung năng lượng, đừng để bị đói choáng váng.
Sư huynh đã nói vậy, Tạ Uyển Oánh không từ chối, cầm hộp sữa bò lên một hơi hút hết, sau đó xoay người vào phòng phẫu thuật.
(hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận