Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 098: Lý do không ai mua ruộng đất.

Tả Thiếu Dương vốn định đổ hết cho vị linh y kia, nhưng mà thường người hành y chỉ chú trọng cách dùng dược liệu, không mấy ai chú ý trồng thuốc thế nào, đặc biệt linh y hành tẩu giang hồ, đi lang thang rồi còn muốn trồng thuốc à? Nghe đã thấy sơ hở trăm bề. Lừa cha y thì dễ chứ Hầu Phổ ở đây không nên nói tùy tiện. Vả lại Tả Thiếu Dương cảm tưởng cha coi thường Miêu Bội Lan, nên nhân cơ hội này đề cao nàng lên:” Bội Lan cô nương ở Mai Thôn từng nói với con, cô ấy biết trồng thuốc.”

“ Thế à?” Quả nhiên Tả Quý cười nhạt, rõ ràng không tin, một nha đầu thôn dã, biết gì về thuốc chứ:

Hồi Hương nói đỡ đệ đệ:” Cô nương này rất giỏi, hơn nữa người trồng hoa màu, chỉ cần là việc trồng cấy đồng ruộng, đều biết một ít.”

Tả Quý cũng không hứng thú truy nguồn gốc chuyện này, chỉ hỏi:” Con muốn trồng chi tử à?”

“ Không phải là nhất định trồng chi tử, mà là trồng thuốc, con chỉ nói tới một khả năng thôi, sẽ trồng thứ đa dụng như tỷ tỷ nói.”

Tả Thiếu Dương lần này khôn rồi, để lại đường lui, nếu không có khi cãi nhau vỡ nhà với cha y mất, lối suy nghĩ của hai người khác nhau, đây không chỉ là cách biệt về tuổi tác, thế hệ còn là chênh lệch về thời đại, không thể san lấp.

Tả Quý hầm hừ một lúc xua tay:” Kệ con muốn trồng gì thì trồng, bây giờ tỷ phu con đã nói giúp rồi, vậy tốt, cho con trồng. Có điều lời không hay ta nói trước, chỉ được dựa vào mình, không được tiêu đồng nào trong nhà.”

Tả Thiếu Dương rất kiêu ngạo, ưỡn ngực nói:” Con kiếm được tiền thì sao?”

“ Kiếm được tiền?” Tả Quý rõ ràng không coi trọng lắm:” Tất nhiên là muốn tiêu thế nào thì tiêu.”

“ Quyết định như thế, đa tạ phụ thân, đa tạ tỷ phu.” Tả Thiếu Dương đứng dậy rót rượu cho cha và Hầu Phổ, tranh thủ xác định chuyện này luôn, cha sĩ diện lắm, sẽ không nuốt lời:

Hầu Phổ còn chút ưu tư:” Ta không biết trồng thuốc, song cây gì thì cũng cần có đất tốt thì mới ra được quả ngon, đất hoang chỉ thấy cỏ dại, có ổn không?”

Tả Thiếu Dương nói không chắc lắm:” Ừm, đương nhiên đất màu tốt hơn đất cằn, sản lượng sẽ cao hơn, nhưng đệ không có tiền, đành tạm như vậy. Đợi có tiền đệ mua ruộng để trồng.”

Hầu Phổ lắc đầu:” Đại lang, đệ không biết đấy thôi, triều đình có quy định, ruộng tốt chỉ được trồng hoa màu, không được trồng thứ khác. Tuy nhiên giờ đất hoang quá nhiều, cho nên quy củ này chấp hành lòng lẻo, có tỷ phu ở đây, dù gì cũng làm chút chuyện nhà quan, đệ mua ruộng tốt trồng thuốc cũng không ai nói gì. Song đại lang, nếu một ngày đệ phất lên, tỷ phu khuyên đệ, vẫn không nên mua ruộng thì hơn.”

“ Vì sao?” Tả Thiếu Dương không hiểu:

Hầu Phổ nhìn quanh với vẻ mặt thần bí, hạ thấp giọng xuống:” Đệ có biết vì sao hiện giờ giá ruộng tốt rẻ như vậy không, vì sao một mẫu ruộng tốt có 2000 đồng mà không ai mua, để hoang cả đống không?”

Lương thị thở dài:” Còn phải nói à, không có tiền chứ sao, sống khổ thế này, làm gì có tiền mua ruộng với đất.”

“ Không phải đâu nhạc mẫu. Người không biết rồi, triều đại nào chẳng thế, có người nghèo, có người giàu, chúng ta vĩnh viễn nghèo, còn những người giàu, trong túi vàng bạc châu báu không kể siết, nhưng họ ôm chặt túi tiền không mua đất là vì đâu?”

Cái này Tả Thiếu Dương tán đồng, như Giả tài chủ ấy, chỉ là địa chủ trong thôn thôi mà nhìn họ sống thế nào, đi ngủ có thiếu nữ xinh tươi ủ chăn cho, xa hoa quá độ.

Tả Quý mân mê chén rượu, giọng xa xôi:” Có gì đâu khó đoán, chưa nói người ít đất nhiều, không ai trồng trọt, thuế thì vẫn cứ bổ ruộng mà tính, càng nhiều đất càng lỗ nhiều. Vả lại, thời buổi chiến loạn liên miên thế này, mua đất làm cái gì?”

Hầu Phổ vỗ đùi, giơ ngón cái lên:” Ánh mắt nhạc trượng lúc nào cũng chuẩn. Chính là thế, bây giờ thuế ruộng là một phần năm, người thì ít, không cày cấy hết ruộng mà thuế thì không được thiếu đồng nào, mua ruộng khác nào ném tiền đi.”

Tả Thiếu Dương tặc lưỡi:” Thuế cao vậy sao?”

“ Ừ, nhưng mà không phải nguyên nhân chủ yếu, mọi người nghĩ xem, bỏ tiền mua đất, mang đi không được, giấu không xong, cả năm vất vả trồng cấy, sắp thu hoạch tới nơi, chiến tranh nổ ra, kẻ cướp kẻ đốt, thế là chưa được miếng nào đã mất sạch. Nên tốn công làm gì, túi cứ trữ đầy bạc, chiến loạn là chạy luôn, thuận tiện. Đợi thiên hạ thái bình mới mua ruộng cho chắc, cùng lắm đắt một chút, nhưng đắt tới đâu không bằng lỗ vốn.”

Lương thị cũng góp lời:“ Mẹ còn nghe nói triều đình chuẩn bị cấp ruộng, tất nhiên không ai mua.”

Hầu Phổ giải thích:” Nhạc mẫu, ruộng cấp hạn chế lắm, cái được cấp gọi là ruộng vĩnh nghiệp và ruộng khẩu phần, không thể mua bán, đất này khi chết rồi phải trả lại cho triều đình, không được truyền cho con cháu. Thuế phải nộp cũng cao hơn bình thường, rốt cuộc không phải ruộng nhà mình, làm sao mà bằng ruộng mua.”

Lương thị hiểu ra:” Con nói phải.”

Tả Thiếu Dương không hiểu bọn họ đang nói cái gì:” Tỷ phu, cấp ruộng gì thế?”

“ Ài, cái này đang đồn thổi khắp nơi, nhưng mà đúng là triều đình có ý này, đem ruộng vô chủ và đất hoang dựa vào nhân đinh phân phối, bách tính có đất trồng trọt, triều đình có thêm thuế thu. Phương bắc đã có nơi thực hiện rồi đấy, nhưng Hợp Châu chúng ta chỉ e trong vài năm nữa cũng không làm đâu.”

“ Vì sao?”

“ Vì sao à? Ít người chứ sao, người chỉ có chừng đó, cho thêm bao nhiêu đất cũng chẳng trồng trọt hết, vả lại chúng ta bận dẹp loạn không xuể, ai đâu rảnh mà đi làm mấy thứ vớ vẩn.”

“ Dẹp loạn?” Tả Thiếu Dương thất kinh:” Hiện giờ là năm Trinh Quan rồi, là thời thái bình thịnh thế, sao còn có phản loạn à?”

“ Đệ không biết rồi, thế cục bây giờ không nói được cái gì hết ...” Hầu Phổ quay đầu nhìn ra cửa, trời đã tối hẳn, hai đứa bé cũng ăn xong, đặt bát một bên chơi đùa, gọi: “ Đại Đậu, dẫn muội muội con vào, đóng cửa lại chơi trong nhà.”

“ Dạ.” Đại Đậu rất ra dáng đại ca, kéo Đậu Hoa dậy, hai đứa bé cật lực đóng hai cánh cửa vào, nhón chân cái then cửa, làm xong thích thú hét ầm lên, chạy vào khoe với mẹ:

Cửa đã đóng, Hầu Phổ vẫn rất cẩn thận:” Con nói chuyện này, mọi người giữ kín đấy.”

Cả nhà gật đầu, Hồi Hương nói nhỏ dặn Đại Đậu và Đậu Hoa đi sang bên chơi.
Cửa đã đóng rồi, Hầu Phổ vẫn cẩn thận hạ thấp giọng xuống, nói vừa đủ cho mọi người ở gần nghe:” Ba tháng trước, bộ tộc Tiết Duyên Đà xâm phạm biên cảnh, dọc đường cướp bóc đốt phá, đánh nhau hai tháng mới đuổi được bọn chúng đi. Chưa hết, hôm qua nha môn thu được chiến báo, Thổ Cốc Hồn phía tây bắc đánh Dân Châu, huyết chiến mấy tháng trời mới đánh bại được, có điều bách tính biên cương tử thương vô số, triều đình đã ra lệnh chẩn tai ...”

Cái này Tả Thiếu Dương có thể hiểu:” Thời nào cũng thế, mới lập nước còn chưa vững chắc, ngoại định luôn xâm phạm, chỉ cần trong nước yên bình là được.”

“ Trong nước yên bình, ai bảo đệ thế?” Hầu Phổ nó câu này hơi to, vội vàng bịt miệng, hạ thật thấp giọng:” Hôm nay toàn là người nhà con mới nói, mọi người dứt khoát không được đem truyền ra nửa câu, nếu không bát cơm này của con cũng xong.”

Tất nhiên mọi người gật đầu, Hầu Phổ ngần ngừ, có vẻ nghĩ xem nên nói tới đâu:” Mùa xuân năm nay, à không, bây giờ là mùng 2 Tết rồi, phải nói là mùa xuân năm ngoài, Yến quận vương Lý Nghệ ở Kính Châu tạo phản, đô đốc Lương Châu, Ấu Lương Trường Lạc Vương cũng dấy binh hưởng ứng.”

“ Chưa hết còn cuối năm vừa rồi, tức là chỉ mấy tháng trước thôi, bộ tướng Phùng Lập, Tiết Vạn Thế của tiền thái tử Lý Kiến Thành sau binh biến Huyền Vũ Môn chạy tới một dải Long Châu, thu thập tàn binh, cùng Phạm thứ sử Long Châu liên hợp khởi binh. Bọn họ chẳng mấy chốc có mấy vạn người hưởng ứng, công thành cướp trại, ý đồ đánh thẳng tới Hợp Châu chúng ta, làm trong thành lòng người hoảng loạn, nhiều người biết tin chạy mất rồi. May quân triều đình đến kịp, bọn chúng mới chuyển hướng sang Toại Châu, tới giờ còn chưa dẹp yên được.”

Tả Quý sắc mặt nghiêm trọng:” Cha cũng nghe phong phanh, khi đó phản quân chưa đánh tới mà có huyện đã chạy mất nửa số người rồi. Cha cũng nghĩ chuẩn bị chạy loạn, nhưng nghe nói phản quân là quân nhân nghĩa, muốn mua chuộc lòng người chống triều đình, cho nên phá thành cũng không giết chóc cướp bóc của dân, nên mới ở lại.”

Hầu Phổ nói thêm:” Đúng thế ạ, dù sao thì Phùng Lập, Tiết Vạn Thế trước kia đều là đại tướng triều đình, lần này bọn họ dấy bính với danh nghĩa ...”

Câu này hắn không dám nói, kỵ húy, dù hoàng đế không nghe được thì hắn cũng không dám nói:” Bọn họ muốn đoạt thiên hạ, nên đối đãi với bách tính rất nhân nghĩa, có điều chiến loạn, ai nói trước được, tên bay đạn lạc ...”

Tả Thiếu Dương mất một lúc mới định thần được:” Phản quân ở châu huyện gần đây sao?”

“ Chính thế, nhóm phản quân gần nhất cách huyện Thạch Kính chúng ta chỉ có trăm dặm thôi. Đang đánh nhau dữ dội với quân triều đình, thắng thua không ai dám nói trước ...”

Tả Thiếu Dương nghe mà há hốc mồm, cho dù y hiểu mới đầu kiến quốc chiến loạn khó tránh, như Trung Quốc thành lập cũng phải tốn chục năm tiễu phỉ. Vốn nghĩ tình hình ở đây cũng giống thế, chỉ là đánh nhóm quân lẻ tẻ chiếm núi xưng vương thôi, không ngờ có đại chiến ngay sát nách.

Hầu Phổ thấy Tả Thiếu Dương mặt mày kinh hãi thì đôi phần đắc ý vì mình nắm được tin mật. Tin này thực ra muốn phong tỏa cũng khó, sớm muộn mọi người cũng biết, nhưng ăn thua nhau chính là ở sự sớm muộn này, hiện giờ phong tỏa được vẫn phong tỏa, nếu không chẳng may phản quân tới thật mà người chạy sạch rồi thì làm sao kháng địch.

“ Nguyên thái tử Lý Kiến Thành và Tề vương Lý Nguyên Cát, chính là huynh đệ của hoàng thượng, tuy bị hoàng thượng giết, nhưng vây cánh bọn họ vẫn phân bố khắp nơi, đều đang mưu đồ tạo phản đấy. Nghĩ xem, thiên hạ như vậy, ai dại gì mua ruộng. Ban đầu triều đình bán một mẫu ruộng thượng đẳng giá 3 lượng, nhưng không ai mua, thế là giảm dần, giảm dần tới giờ chỉ còn 2 lượng mà chẳng mấy ai mua hết, triều đình cũng đang lo thối ruột. Không chỉ điền sản đâu, mà giá nhà cũng rẻ lắm, đại trạch viện to mà chẳng ai mua.”

Trải qua sợ hãi ban đầu, Tả Thiếu Dương càng nghe càng kích động, y không biết rõ chi tiết lịch sử thời Đường ngoài tên tuổi vài vị danh nhân lừng lẫy, nhưng một điểm y có thể khẳng định không thể sai, trong suốt mấy nghìn năm lịch sử Trung Quốc, triều Trinh Quan là thời thái bình nổi danh nhất, hơn nữa cả trăm năm sau đó cũng thái bình, không lo binh loạn.

Thế nhưng người dân bây giờ không biết điều đó, suốt từ thời Tùy mạt tới giờ chém giết liên miên khiến không ai dám tin triều đình có thể giữ được khi nào, cho nên không ai dám mua ruộng, cho nên nếu bây giờ mua đất mua ruộng, sau này chắc chắn vớ bẫm rồi, có khi mình còn giàu hơn cả Giả tài chủ.

Cứ nhớ chuyện đêm hôm đó ở nhà Giả tài chủ là Tả Thiếu Dương hưng phấn không thôi, quả thực mộng tưởng của toàn bộ trạch nam trên đời này mà.

Có điều nhà mình nghèo rớt mùng tơi, ăn bánh bột mỳ đen, ngủ trên cỏ khô, dưới đít còn cả đống nợ, dù giá đất rẻ thối ra cũng chẳng có tiền mà mua, mà dù mua rồi cũng chẳng đợi nổi tới khi nó tăng giá.

Đầu thì nghĩ miệng y bất giác nói ra:” Ôi, nếu mình có tiền mua hết nhà, đem cho thuê thôi cũng đủ sướng rồi.”

Hầu Phổ lắc đầu:” Đại lang, ta nói rồi, dù đệ có tiền cũng nên giắt kỹ trong người, đừng có suy nghĩ này. Ý tưởng phát tài đệ nghĩ tới, đệ nghĩ người khác không biết à, người ta không làm là có lý do cả đấy.”

Cái này nói không ai tin, Tả Thiếu Dương không nói nữa.

Lương thị giục:” Thôi, tán gẫu vậy thôi, mau ăn đi, không thức ăn lạnh hết rồi.”

Tả Quý già rồi, rượu uống vui vẻ vậy thôi không nhiều, Tả Thiếu Dương nghĩ tới rượu là chép miệng, thực chất tửu lượng không cao, y cũng biết giữ mình không để rượu hại thân, nhưng phu thê Hầu Phổ thì uống rượu ghê người, Tả Thiếu Dương để ý tỷ tỷ mình mấy lần nhân lúc mọi người nghe trượng phu nói chuyện lấy rượu của hắn uống, Hầu Phổ quen rồi nên chỉ cười khổ rót rượu tiếp, vì thế chẳng bao lâu rượu hết. Nhà không có than sưởi ấm, lạnh tới đông cứng người, bên ngoài chiêng báo canh đã gõ, nhà Hầu Phổ cáo từ về nhà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận