Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 805: Kết cục không ai ngờ. (1)

Trong đại điện thấp thoáng ánh lửa, hiển nhiên người của Lý Uyên mai phục bên trong, dù ở ngoài có dùng cung tiễn thủ bắn chết hết người ngoài, những kẻ bên trong thừa sức châm lửa, mà các hoàng tử bị trói vào cột chẳng thể cứu thoát nhanh chóng, một khi châm lửa chết cái chắc.

Lý Uyên chĩa trường mâu quát lớn:" Hoàng nhi, ngươi thấy rồi đấy, trẫm nói một là một, hai là hai, ngươi không thoái vị, cứ cách một bữa cơm, trẫm giết một nhi tử của ngươi! Giờ giết một đứa rồi, còn không mau giao hoàng vị ra.

Lý Thế Dân không nói không rằng, mặt đanh lại đứng đó, quỳ bốn xung quanh là trọng thần, phi tần, công chúa, nhưng không có một binh một tốt nào. Hiển nhiên Lý Thế Dân không định dùng vũ lực giải quyết vấn đề, ít nhất hắn để Lý Uyên có ấn tượng đó.

Tả Thiếu Dương tới nơi, tận mắt chứng kiến cảnh tượng này làm y chấn động, không ngờ cứu sống Lý Uyên lại gây ra hậu quả lớn như thế, nếu hôm nay ông ta thành công thì nhân vật nhỏ bé như y làm thay đổi lịch sử rồi.

Ánh mắt Tả Thiếu Dương quét một vòng xung quanh đánh giá tình hình, ai ngờ thấy Tiêu Vân Phi quỳ ở đó, mặt lập tức sầm xuống, vung tay lên "chát" một phát, tát cho Khúc Minh lảo đảo.

Bây giờ khí lực của Tả Thiếu Dương rất lớn, làm sao một người bình thường chịu nổi, Khúc Minh lảo đảo, màu mồm chảy ra:" Chuyện này ... Tả huynh, xin lỗi, xin lỗi ...."

Từ sau khi trải qua chuyện Đỗ Kính, Tả Thiếu Dương cực kỳ mẫn cảm với chuyện người ta lừa mình, còn đang định cho hắn thêm một đấm rồi rời khỏi chỗ thị phi này thì giọng Lý Thế Dân truyền tới:" Tả thần y, mời lại đây, trẫm có lời muốn nói."

Tả Thiếu Dương trừng mắt với Khúc Minh một cái, xoay người tới chỗ Lý Thế Dân, chắp tay:" Bệ hạ."

" Đừng trách hắn, trẫm bảo hắn nói thế, trẫm muốn ngươi tới xem vấn đề của thái thượng hoàng là gì, ngươi từng nói thái thượng hoàng bị lẫn, nhưng bây giờ xem ra sợ là bị điên rồi." Lý Thế Dân hỏi lớn:

" Chuyện này nếu không được chẩn bệnh, thảo dân không thể nói chắc được." Tả Thiếu Dương hiểu ý Lý Thế Dân, muốn đưa hành động này của Lý Uyên trở về phạm trù bệnh tật, không phải là đấu tranh chinh trị tranh đoạt hoàng quyền:

Hành vi của Lý Uyên nhìn có vẻ giống kẻ điên rồi ngu xuẩn mới làm ra, nhưng y không dám loại trừ khả năng ông ta giả điên giả dại, vì ông ta làm gì có cơ hội đấu với đứa con cường đại của mình.

Lý Thế Dân không cần biết là cái nào, dù là giả điên, hắn phải biến thành điên thật:" Thái thượng hoàng xưa nay khoan dung nhân từ, nếu không bị điên sao có thể làm ra hành vi cầm thú này. Tả thần y, khanh nghĩ cách đi, làm sao chữa trị cho thái thượng hoàng."

Tả Thiếu Dương nhìn Lý Uyên chằm chằm, chuyện này rốt cuộc có một phần do mình mà ra, vậy thì để mình kết thúc, đưa lịch sử về quỹ tích vốn có:" Thảo dân muốn hỏi bệ hạ một câu, hi vọng bệ hạ nói thật."

" Nói."

Tả Thiếu Dương hạ thấp giọng xuống:" Bệ hạ có muốn chuyện quay về như hai tháng trước không?"

Lý Thế Dân hít sâu, hắn đang hối hận chuyện này, sớm biết thế thì đã không dùng phương thuốc kia, suy nghĩ đó chỉ có thể nghĩ trong lòng, không thể nói ra với bất kỳ ai.

Tương tự Tả Thiếu Dương không cần hắn đáp, im lặng là đủ nói lên tất cả rồi:" Chuyện này từ thảo dân mà ra, vậy để thảo dân giải quyết, có điều cần mượn ngọc tỷ của bệ hạ."

Lý Thế Dân là người rất quyết đoán, không hỏi dùng làm gì, mà hỏi:" Hữu dụng chứ?"

" Hữu dụng!" Tả Thiếu Dương khẳng định:

Ngọc tỷ của hoàng đế có quan viên chuyên môn phụ trách, Lý Thế Dân không sợ, dù sao trong hoàng cung, y mang ngọc tỷ đi đâu được, chuyện không thể chậm trễ, bảo La công công đi làm.

Ngọc tỷ chẳng mấy chốc được đưa tới, đặt trong cá hộp gấm, mở ra chỉ thấy nó to bằng nắm đấm trẻ con, chất ngọc như nước, trắng như mỡ đông, nắm trong tay còn âm ấm. Đây là bảo bối của hoàng đế, không ngờ có một ngày nắm trong tay.

Y cho ngọc tỷ vào lòng, giơ cao hai tay, đi về phía đại điện, Lý Uyên điên thật hay giả sẽ thử ra ngay thôi.

Tiêu Vân Phi quỳ trong đám công chúa nhìn thấy hét lên:" Thiếu Dương, ngươi định làm cái gì, may quay lại."

Tả Thiếu Dương làm như không nghe thấy lời của nàng, tiếp tục đi tới, lòng Tiêu Vân Phi nóng như lửa đốt, nhưng từ sau lần y suýt mất mạng vì hành động năm xưa của mình, nàng không dám tùy tiện xen vào việc làm của y nữa.

Lý Uyên bị tiếng quát của nàng thu hút, quay sang nhìn Tả Thiếu Dương:" Trẫm nhận ra ngươi rồi, hôm đó bạch hồng quán nhật, ngươi cũng có mặt, nói đi, có phải dị tượng đó chứng tỏ ông trời muốn trẫm nắm lại hoàng vị không? Ngươi nói đi."

Tả Thiếu Dương từ từ đi tới, đối với người bị bệnh này, phải khéo léo thuận theo ý họ, nói lớn:" Vâng, hoàng vị vốn là của thái thượng hoàng, năm xưa ngài thấy mình tuổi già xuống sức mới nhường vị cho hoàng đế. Nay long thể đã khôi phục, đương nhiên là do ngài làm hoàng đế."

Lời này vừa nói ra, đám lão thần quỳ ở đó xôn xao, Úy Trì Cung là người nóng tính, năm xưa cũng chính ông ta từng bước đi tới ép Lý Uyên nhướng vị, đứng dậy quát:" Thằng nhãi ranh đâu ra nói xằng nói bậy, còn không cút đi, lão tử bổ chết ngươi."

Lý Thế Dân không có phản ứng gì, lặng lẽ chờ đợi. Trình Giảo Kim thấy thế, tóm cổ áo phía sau Úy Trì Cung ấn xuống nói nhỏ:" Bệ hạ tự có an bài."

Bên kia Lý Uyên nghe thế thì thấy như gặp tri âm, mừng rỡ cười to:" Thằng bé này có kiến thức, hiểu chuyện, hoàng nhi của trẫm gọi ngươi là thần y, vậy ngươi là lang trung? Được, đợi trẫm lấy lại hoàng vị, phong cho ngươi làm thượng dược phụng ngự."

Tả Thiếu Dương lúc này có thể khẳng định tám phần là ông ta điên thật rồi, nhưng kẻ điên mà trí óc tỉnh táo thế này mới là khó xơi nhất, quỳ xuống bái ta, hô:" Đa tạ bệ hạ."

Lý Uyên càng hoan hỉ, cao hứng tới chòm râu trắng rung loạn xạ:" Thằng bé, tên ngươi là gì?"

" Thần họ Tả, tên Trung, tự Thiếu Dương."

" Ừm, Tả ái khanh, tốt lắm ... Các ngươi nghe thấy rồi đấy, đám lão già các ngươi năm xưa theo trẫm đánh thiên hạ, bây giờ lại thành chó săn của hoàng nghi trẫm. Trẫm muốn đoạt lại hoàng vị, các ngươi không lập tức quay đầu giúp sức, ngược lại còn hùa theo hắn khuyên y, không bằng thằng bé này. Trẫm cảnh cáo các ngươi, bây giờ lập tức quy thuận trẫm, trẫm sẽ không tính nợ cũ, nếu không đợi trẫm đăng cơ, tính sổ từng kẻ một."

Đám lão thần lại khấu đầu liên hồi, mỗi người một câu khuyên can, loạn hết cả lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận