Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 135: Chủ nợ kéo tới nhà. (2)

Triệu Tam Nương căm ghét nhìn đám người ngu xuẩn này, nàng biết chuyện hôm nay do ai gây ra, nói cho cùng nàng cũng có một phần trách nhiệm, ai bảo chính nàng xúi biểu ca của mình đem chuyện Nghê Nhị bị đánh thêm dầu thêm mỡ kể khắp nơi, khiến hắn thù hận Quý Chi Đường. Lúc này nàng chỉ có thể kiên quyết không nhún nhường, nếu không mọi người đều mất hết:” Bà muốn treo cổ kệ bà, nhưng Tả gia thuê căn nhà này của ta, trước khi trả được tiền nhà thì toàn bộ đồ trong nhà là của ta, từ thuốc men tới số vải kia, không ai được đem đi một cái gì hết.”

Đám chủ nợ nhỏ nhìn nhau trao đổi ánh mắt, sau đó đồng loạt nhao nhao lên.

“ Mọi người cứ lấy, xem ả làm được gì?”

“ Chả lẽ hắn còn ăn thịt được chúng ta sao.”

“ Không nói nhiều, lên nha môn cho đại nhân xét xử.”

Trong nhà náo loạn.

Đồ Thiết Đầu xoa cái đầu trọc lốc, đối diện với đám đông chẳng sợ, siết chặt nắm đấm:" Sao nào, muốn đánh nhau à? Lên từng người hay tất cả cùng lên đi."

Lão phụ bị còng kia tậm tễnh đi tới, la hét:" Ngươi đánh lão bà tử đi, dù sao không có tiền thì ta cũng không sống được nữa. Đánh đi, đánh đi, ngươi có giỏi thì ... Á!"

Chưa dứt lời bà ta bị Đồ Thiết Đầu dùng đầu húc cho một phát, miệng phun máu ngã ra đất la hét.

Đồ Thiết Đầu hơi cúi đầu xuống như trâu điên sẵn sàng húc vào bất kỳ ai, gằn giọng:" Sao nào? Ta cho các ngươi biết Đồ Thiết Đầu ta ai cũng dám đánh, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ, kẻ nào xông lên đừng trách ta không khách khí!"

Đám chủ nợ tuy mục tiêu giống nhau, nhưng làm sao đoàn kết nổi, nhất là mấy người chỉ cho vay một hai trăm đồng, không đáng vì số tiền ít ỏi đó mà đi đánh nhau với loại vong mạng này, nên lập tức nhảy ra sau.

Có người lui trước thế là đám đông hung hăng trước mặt Triệu Tam Nương vắng hẳn, mà buồn cười là toàn là nam nhân lui, chỉ còn lại mấy phụ nhân chỉ lợi hại ở cái mồm, gặp phải kẻ hung hãn sợ lắm, giờ còn thấy Đồ Thiết đầu đánh cả bà già, nào còn dám ho he gì?

Bọn họ dìu lão phụ lên, rúm rõ phía sau không dám la lối nữa.

Lúc này trong đám đông bên ngoài, Triệu Tam Nương đang sắp khống chế được tình hình rồi, hiệu thuốc yên ắng hẳn thì đột nhiên có người làm bộ công tâm nói:” Ài, ra là nợ tiền không trả, bao nhiêu chủ nợ tới nhà như vậy, xem ra là hạng lợi dụng lòng tin của người ta mà lừa lọc đây. Người như vậy mà cũng mở hiệu thuốc, chậc chậc, ai mà dám xem bệnh nữa.”

Kẻ đó không phải ai khác chính là Huệ Dân Đường được lệnh Nghê Nhị trà trộn trong đám đông kích động, tức thì có kẻ hùa theo:” Đúng vậy, loại người quịt nợ còn đòi làm lang trung, có mà lang trung giết người.”

Xung quanh càng chửi bới hăng, hàng xóm đa phần không đành lòng nhìn tản đi, thế nên không ai bênh vực Tả gia, chi có những tiếng chửi bới.

Nghê Nhị đội cái mũ lông lớn che hết mặt, đứng bên đường, miệng cười âm hiểm khoái trá.

Tất cả chuyện này đúng là do Nghê Nhị gây ra, lần trước bị Hồi Hương cầm chổi đuổi đánh khỏi nhà, suốt mấy ngày Tết ông ta không dám thò mặt ra ngoài, nhưng cũng biết chuyện mình bị một ả phụ nhân xỉ nhục lan đi khắp nơi rồi. Bên ngoài kia lại còn đồn thổi vô cùng khó nghe, cái gì mà mình quỳ gối van xin Quý Chi Đường bán phương thuốc cho,nghe được những lời đó ông ta ở trong phòng mắng to một câu sau đó lăn ra ngất xỉu. Trong mắt ông ta, hiển nhiên chuyện này do người nhà Tả gia cố ý truyền đi, nên hận Quý Chi Đường tận xương.

Sau đó Nghê Nhị sai tiểu nhị đi nghe ngóng điều tra, biết Quý Chi Đường nợ tiền nhiều người, liền xủi bẩy họ tới đòi nợ, mục đích đợi tới lúc Quý Chi Đường cùng đường hết cách sẽ tới ép bán với giá rẻ. Lúc đó nếu Tả Quý còn không chịu bán, rõ ràng có ý quịt nợ, không cần ông ta làm gì, xung quanh cho Quý Chi Đường này chết chìm trong nước bọt.

Kết quả ngày hôm nay thế nào, mối hận của ông ta coi như được trả, vốn lúc này có thể vào mua phương thuốc rồi, nhưng ông ta muốn đứng ngoài xem thêm cho hả hê.

Lại nói Tả Thiếu Dương từ quán trà Thanh Hương trở về, lòng rất vui vẻ, chuyến này kiếm được 2.500 đồng, thêm vào 300 đồng tiền thuốc, cùng với 300 đồng mà lão giả bị thương kia để lại, vậy là 3.100 đồng, trong nhà còn số tơ lụa mà Giả tài chủ tặng, thời gian qua đi hành y cũng kiếm được vài trăm đồng, cộng toàn bộ lại đủ tiền trả Triệu Tam Nương rồi.

Mặc dù bỏ ra ít tiền trả nợ và mua trà cho cha, nhưng hôm nay mới là mùng 9, còn tận 6 ngày nữa mới hết hạn trả nợ, hẳn không phải lo gì nữa.

Có điều tính cha tiết kiệm có lẽ không nên nói trà này đắt như vậy, nếu không cha bắt đem trả thì sao? Có lẽ nên chia ra một ít, cũng không nên nói đúng giá, dù sao đây là chút đau đầu hạnh phúc.

Hưng phấn về nhà, nhưng vừa tới đầu đường đã thấy rất đông người vây quanh Quý Chi Đường, chật nửa con phố, mới đầu còn nghĩ chẳng lẽ có bệnh nhân nào đó, nhưng nghe tiếng huyên náo thì biết không phải.

Có chuyện rồi, Tả Thiếu Dương thất kinh vội chạy thật nhanh về nhà, rẽ đám đông tới cửa, chỉ thấy ngoài cha mẹ thì tỷ tỷ và tỷ phu cũng có mặt, Triệu Tam Nương và biểu ca cơ bắp kia đứng dựa bên quầy, còn có hơn chục người có nam có nữ, hùng hổ quát tháo, có cả mấy người mặc công phục nha môn. Cha y cho tay trong túi đầu cúi gằm, mẹ và tỷ tỷ y ra sức thuyết phục những người kia, Hầu Phổ đứng dựa vào tường, mặt đầy vẻ bất lực. Trên cái bàn dài đặt xếp vài và bông tơ, tỷ tỷ Hồi Hương đã cắt một ít về làm áo chẽn cho con, ở đó là số còn lại.

Thoáng nghe xung quanh bàn tán là biết xảy ra chuyện gì, Tả Thiếu Dương cũng biết nhà mình nợ tiền không chỉ của Triệu Tam Nương mà còn người khác nữa, nhưng không nghĩ lại tới mức này, vội đi nhanh vào hỏi:” Mẹ, chúng ta nợ bao nhiêu tiền?”

Lương thị nước mắt ngắn nước mắt dài:” Tất cả là ba nghìn tám trăm đồng, còn, còn chưa tính của Tam Nương.”

Ba nghìn tám trăm, Tả Thiếu Dương hơi run, cũng biết cha mẹ vay tiền ở ngoài nữa, nhưng không ngờ nhiều như thế, thoáng sững người đã nhanh chóng ổn định lại. Y đứng giữa đại sảnh giơ hai tay lên nói lớn:” Các vị, các vị, xin nghe ta nói một câu.”

Không ai thèm chú ý tới y, trong mắt họ Tả Thiếu Dương chỉ là lang trung học việc, không có khả năng giải quyết chuyện này, chỉ tên tráng hán cho vay tiền đứng tương đối gần bực mình hừ một tiếng:” Tả đại lang, ngươi làm loạn cái gì, có tiền thì trả, không tiền thì xéo.”

Tả Thiếu Dương chỉ còn cách lấy túi tiền ra, giơ lên cao, nổi nóng quát:” Muốn có tiền thì câm mồm hết cho ta.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận