Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 581: Chức quan nhỏ tẹo.

Lịch sinh hoạt gần đây của Tả Thiếu Dương lên xuống như đồ thị hình sin vậy, lần đầu tới Trường An, rất háo hức, hôm nào cũng dậy sớm chạy khắp nơi trong thành, sau đó chán dần, rồi vụ kiện mệt mỏi kia, thế là cứ ngủ tới khi nào tự nhiên tỉnh thì thôi. Cứu Đỗ Yêm, lấy chứng nhận khảo thi ra để cha chấm dứt vụ kiện về nhà, từ đó lại bị bắt dậy sớm, còn là rất sớm. Thi xong, tung hê hết tất cả, quay trở lại cuộc sống chỉ ăn với ngủ như lợn, biết kết quả cùng đám Khúc Minh đi chơi hai ngày, cuộc sống sung sướng kết thúc, hôm nay lại bị Bạch Chỉ Hàn gọi dậy từ sớm.

Tả Thiếu Dương ngồi dậy ngáp dài, làu bàu:” Thức khuya dậy sớm làm gì, có việc gì để làm đâu.”

Bạch Chỉ Hàn sán tới hôn Tả Thiếu Dương một cái dỗ dành:” Bây giờ phải tạo thành thói quen dậy sớm, sau này làm quan, canh năm phải lên triều.”

“ Quan ngũ phẩm mới phải lên triều, cả đời này ta không có hi vọng lên tới ngũ phẩm đâu, mà dù có thì cũng phải vài chục năm nữa, bây giờ tập làm cái gì? Nha đầu mê quan …”

Tả Thiếu Dương nói thế, song vẫn ngồi dậy để nàng mặc quần áo, lấy nước súc miệng, ngồi cho Bạch Chỉ Hàn chải tóc cho, không phải mó tay vào việc gì.

Bạch Chỉ Hàn dọn bữa sáng ra, cả nhà quây quần ngồi ăn sáng, chỉ có cháo với dưa, không có trứng muối, ở Trường An trứng thịt rất đắt đỏ, không miễn phí như ở nhà, nên phải tiết kiệm.

Ăn xong, Tả Thiếu Dương mở cửa sổ, ngồi trên đó, cầm một cuốn y thư, dùng giọng điệu cổ quái dài giọng ngâm nga, bị Tả Quý trừng mắt lên mới im.

Bạch Chỉ Hàn cùng Cù lão thái gia ở trong phòng may vá, Cù lão thái gia đã đi làm sớm.

Sắp tới trưa thì có người tới gõ cửa, giọng hớn hở của Ngũ Thư truyền vào:” Sư phu, đại sư huynh, báo hỉ, báo hỉ đây.”

Đinh Tiểu Tam vội chạy ra mở cửa, Ngũ Thư và nô phó gồng gánh sải đi vào, chắp tay với Tả Quý:” Sư phụ, đệ tử tới báo hỉ đây.”

Tả Thiếu Dương nhảy từ bệ cửa sổ xuống:” Báo hỉ gì thế?”

“ Bổ nhiệm làm quan, đại sư huynh, đoán xem huynh được làm quan gì?”

Có tên sư đệ thật tốt, khỏi phải mất công chạy quanh nghe ngóng, Tả Thiếu Dương cười:” Không đoán được, nhưng trông mặt ngươi hẳn không tệ, nói nhanh, đừng để sư phụ ngươi nóng ruột.”

“ Hì hì, sư phụ, đại sư huynh được làm y chính thái y thự. Mặc dù quan phẩm không cao, chỉ có tòng cửu phẩm, nhưng thế là khá rồi, y chính là phó lãnh đạo y quán đấy, chỉ huy mấy chục người. Mấy người khác chỉ làm tán quan tương sĩ lang gì đó, ngay cả bảng nhãn cũng là tương sĩ lang, vậy mà đại sư huynh đứng thứ ba lại được làm chức sự quan. “ Ngũ Thư cười toe toét:” Đại sư huynh vì thế đừng buồn nhé, đáng mừng đáng mừng.”

Tả Thiếu Dương nhún vai, sao cũng được, quan thấp thì ít người thèm muốn, càng nhàn.

Tả Quý mới đầu có hơi thất vọng, nhưng nghe Ngũ Thư liếng thoắng một hồi, vuốt râu cười hài lòng:” Ừm, không tệ rồi, khoa cử hay làm quan, đều nên đi từ dưới đi lên, như thế mới vững chắc. Ngũ Thư, con thì sao?”

Ngũ Thư gãi đầu gãi tai, ngượng nghịu nói:” Con không bằng được Đại sư huynh, không thể ở lại kinh thành làm quan ...”

Tả Thiếu Dương sầm mặt, chẳng lẽ tên này đỗ đạt rồi, tham vọng bành trướng muốn làm quan sao:” Rốt cuộc là chức gì?”

Ngũ Thư ngượng ngùng gãi đầu gãi tai:“ Đại sư huynh, chỉ là chức huyện úy nhỏ của Trịnh huyện Hoa Châu thôi ...”

Cái gì, huyện úy, tên này rốt cuộc tốn bao nhiêu tiền chạy được chức vụ đó, đó đâu phải là y quan, chắc chắn hắn có đường trước rồi, nên mới liều mạng thi đỗ. Nhưng dù sao không phải y quan, tảng đá trong lòng Tả Thiếu Dương cũng bỏ xuống rồi, hắn làm quan hành chính, có khi lại tốt, có điều vẫn không thoải mái lắm, tên này đỗ bét lại leo lên đầu mình ngồi, cười gằn:” Tốn kém bao nhiêu thế?”

Tả Quý xua tay:” Chi tiết nhỏ, không cần hỏi, Ngũ Thư, làm cho tốt, đừng để bách tính chửi sau lưng đấy.”

“ Vâng thưa sư phụ, đệ tử nhất định làm tốt, rạng danh tông phái nhà ta. Sư phụ lần đầu xuất quân, đã có hai đồ đệ đỗ đạt, hai người cùng làm quan, sau này người tới bái sư phụ xin làm môn hạ chắc chắn đầy nhà, đệ tử người sẽ làm quan khắp thiên hạ. Hôm nay đệ tử tới đây một là để báo hỉ cho đại sư huynh, hai nữa báo đáp công ơn sự phụ …” Ngũ Thư ra hiệu cho phó dịch mang gánh tới:” Chỉ có ít rượu thịt thôi ạ.”

Đỗ đạt bái tạ sư phụ là truyền thống, Tả Quý không từ chối, quan trọng là những lời êm tai của Ngũ Thư làm ông vuốt râu cười lớn, dù hai đứa đệ tử này ông chẳng dạy được gì nhiều, nhưng nói cho cùng vẫn là đệ tử mình, về quê đủ ưỡn ngực đi khắp huyện rồi.

Tả Thiếu Dương rất muốn đá đít Ngũ Thư thích nịnh bờ này một phát:” À phải Trạng nguyên lang chức vụ gì?”

Thông tin này Ngũ Thư đương nhiên biết:” Làm dược tàng thừa chính bát phẩm cục dược tàng, đông cung.”

Tả Quý có chút hâm mộ, người bên cạnh thái tử, sau này thái tử đăng cơ, chó gà cũng được thăng thiên rồi, nhưng đó là phúc của người ta, không liên quan gì:” Ngũ Thư, trưa nay ở lại làm chén rượu chúc mừng.”

“ Cái này, sư phụ, con cũng muốn thế lắm, hôm nay mang tới nhiều rượu ngon, nguyên liệu nấu ăn, là có lòng riêng muốn được ăn những món tuyệt vời do sư tẩu làm, nhưng để tới chiều được không ạ, đệ tử phải đi tạ ơn vài nhà ... Hì hì, hơi nhiều một chút.” Khúc Minh được chức quan hành chính này tất nhiên đi rất nhiều cửa, tiền mở đường tiêu rồi, tiền đáp tạ cũng không thể thiếu, nếu không dễ gây ấn tượng ăn cháo đái bát, hắn sao có thể mắc sai lầm sơ cấp đo, quay sang Tả Thiếu Dương:” Đại sư huynh hôm này cũng tới lại bộ nhận lệnh bổ nhiệm đi, còn cả gặp lại bộ thị lang Bành Bình Bành đại nhân để cảm tạ nữa.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, phương diện này y phải nghe tên sư đề chết bầm, chợt nhớ tới một người:” À phải, tiện thể nghe ngóng hộ ta người tên Mã Chu, thám hoa khoa tú tài được làm quan gì nhé?”

Ngũ Thu luôn mồm hứa hẹn, lại bảo ngày khác tới hầu rượu sư phụ, hôm nay bận quá, nói chuyện thêm vài câu rồi đi mất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận