Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 686: Bí mật nhỏ.

Không biết qua bao lâu trong đầu đang suy nghĩ miên man, đột nhiên Tả Thiếu Dương nghe thấy thứ gì đó chạm vào bình phong, y mở choàng mắt ra, nhìn thấy ngay cái đầu thò vào, trong đêm tối nhìn không rõ, cảnh tượng hết sức ghê rợn, chưa kịp quát lên thì có giọng nói nho nhỏ truyền tới:" Thái sư thúc tổ, người đã ngủ chưa?"

Nghe giọng một cái Tả Thiếu Dương nhận ra ngay là Thanh Mị Tử, nàng tới tìm mình làm cái gì? Đúng lúc tối lửa tắt đèn thế này, ngay bên cạnh mình là Bạch Chỉ Hàn, lại còn đám đồ tử đồ tôn khác nữa chứ, chẳng may có ai nghe thấy thì mình dù có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa hết oan khuất ... Thế nên Tả Thiếu Dương chỉ còn cách nhắm mắt lại, cố tình phát ra tiếng ngáy khe khẽ vờ ngủ.

Tưởng cứ như thế là xong rồi, nha đầu đó sẽ rút lui, nào ngờ Tả Thiếu Dương lại cảm thấy bình phong bị va chạm, sau đó một hơi thở như lan phả vào má y, làm tâm linh lay động. Tả Thiếu Dương thầm hô không xong, nha đầu này rõ ràng là quyết không đạt được mục đích không thôi, đành phải làm rõ mục đích của nàng, xem rốt cuộc là nàng muốn cái gì, tránh làm người khác cũng thức dậy.

Cho nên Tả Thiếu Dương dùng giọng nói gần như không thể nghe thấy hỏi:" Ngươi làm cái gì thế?"

Giọng nói của y làm Thanh Mị Tử giật này mình, thiếu chút nữa sợ kêu thành tiếng, vội vàng bịt chặt miệng, mất một lúc mới thở đều trở lại, ghé tới gần hơn một chút nói nhỏ:" Đệ tử có một mình không ngủ được, thái sư thúc tổ, có thể kéo bình phong ra một chút được không? Nhìn thấy người, đệ tử mới không sợ ..."

Tả Thiếu Dương muốn hỏi vì sao ngươi không kéo bình phong phía Thanh Diệu Tử, chỉ là hỏi câu này sợ chuyện nọ sang chuyện kia, cho nha đầu này cơ hội, không muốn lằng nhằng nhiều, chỉ "ừ" một tiếng rồi không nói nữa, vừa ngủ tiếp.

Tiếp đó trong tiếng mưa liên miên đập lên mái ngói, thi thoảng lại có tiếng bình phong ma sát với mặt đất, không lâu sau bình phong ngăn cách hai người đã gấp lại một nửa, hai gian liền nối với nhau.

Thanh Mị Tử bò dậy, trải chăn ngang ra, kết hợp với chăn của Tả Thiếu Dương thành chữ T, đầu vừa vặn kề gần đầu Tả Thiếu Dương, sau đó thỏa mãn nằm xuống.

Tả Thiếu Dương nín thở đợi thêm một lúc nhưng không thấy gì nữa, quay sang thì nha đầu đó ngủ thật thoái mái, làm y nghiến răng ken két. Hóa ra do nha đầu này sợ thật, đúng là dở khóc dở cười mà, thôi coi như cũng yên tâm, y khép mắt lại ngủ. Nhưng chuyện đâu đơn giản thế, mùi thơm đặc biệt trên thân thể thiếu nữ cứ luồn vào mũi, thêm vào Thanh Mị Tử lại tu luyện Mị công, hương thơm này càng khiến người ta sinh lòng hươu dạ vượn. Tả Thiếu Dương đành xoay người sang phía khác, nhưng chỉ thế thôi không đủ át mùi thơm từ Thanh Mị Tử, y kéo luôn chăn lên che mặt.

Cái chăn này lại ẩm mốc, đúng là che được mùi, nhưng mà nguy cơ chết ngạt rất cao, chùm đầu một lúc Tả Thiếu Dương không chịu nổi, nhô đầu lên thở như cá.

Bên tai đột nhiên có tiếng cười khẽ, không biết có phải mình lục sục nãy giờ đánh thức nha đầu đó không, Tả Thiếu Dương chỉ thấy má nóng ran. Tả Thiếu Dương " hừ" khẽ một tiếng, dần dần ổn định lại tinh thần, vận Phản hư thổ nạp công, môn công pháp này có thể giúp người ta loại bỏ tác động từ bên ngoài, dùng đối phó với Mị công của Thanh Mị Tử rất thích hợp.

Trải qua mấy tháng chăm chỉ rèn luyện dưới sự giám sát nghiêm khắc của Tôn Tư Mạc, y đã có thành tựu, dần dần điều động nội tức lan tỏa khắp toàn thân, liền như có gió mát thổi qua núi, khiến mọi mây mù tan biến, tinh thần trở nên sáng suốt, dù vẫn ngửi thấy mùi thơm trên thân thể Thanh Mị Tử, nhưng không khiến y mê loạn nữa.

Thanh Mị Tử cảm nhận được hơi thở đều và dài của Tả Thiếu Dương, rất ngạc nhiên, nàng mới đầu thực sự không có ý đồ gì, tính nàng hơi nhát, nãy nghe chuyện không chừng có phạm nhân bị đánh chết ở đây không khỏi sợ hãi. Nàng và Thanh Diệu Tử tuy là sư tỷ muội thân thiết, nghịch phá gì cũng có nhau, nhưng đồng thời cũng là đối thủ cạnh tranh gay gắt, không muốn tỏ ra thua kém, thế nên mới đi quấy rầy thái sư thúc tổ luôn hiền hòa.

Vừa nãy rõ ràng Tả Thiếu Dương không chịu nổi hương vị từ người nàng nên phải trốn vào chăn, không khỏi đắc ý. Vậy mà trong chốc lát thôi, Tả Thiếu Dương đã trấn định tự nhiên, mới nhớ vị tiểu thái sư thúc tổ này nội công ghê gớm, lòng càng thêm khao khát. Mình mà học được yếu quyết từ thái sư thúc tổ, nha đầu Diệu Tử đó không lên mặt với mình được nữa.

Mục tiêu thay đổi, Thanh Mị Tử mắt mở to đảo qua đảo lại, xoay người ghé môi tới gần tai Tả Thiếu Dương, nói nhỏ:" Thái sư thúc tổ, đệ tử có nhiều vấn đề về đạo thuật, muốn xin người chỉ điểm."

" Muộn rồi, mai hẵng nói."

" Mai chúng ta không phải còn đi tìm phòng mở y quán sao ạ?"

" Vậy thì để ngày kia nói."

" Chuyện này đâu phải ngày một ngày hai mà làm xong ạ?"

" Vậy thì đợi làm xong hẵng nói."

" Làm xong thì phải về rồi ạ." Thanh Mị Tử hậm hực tiểu sư thúc tổ hoàn toàn bình tĩnh lại rồi, không dùng biện pháp mạnh không ăn thua. Nàng khẽ cắn môi, má nóng ran, giọng hơi run:" Thái sư thúc tổ, đệ tử có một bí mật nhỏ muốn nói vời người. Đây là bí mật liên quan tới thái sư thúc tổ đấy, người muốn nghe không?"

Tả Thiếu Dương nhận ra giọng của nàng không bình thường, không khỏi ngớ người:" Bí mật gì liên quan tới ta?"

" Thái sư thúc tổ theo đệ tử ra ngoài, đệ tử sẽ nói."

" Bên ngoài đang mưa, ra làm gì, nói sau đi."

Thanh Mị Tử nắm lấy cánh tay Tả Thiếu Dương, khẽ áp người tới:" Kiếm chỗ tránh mưa nói chuyện cũng được mà, thái sư thúc tổ, chẳng lẽ sợ đệ tử, không dám sao?

"Xuỵt!" Giọng nha đầu đó bất giác lớn hơn, Tả Thiếu Dương hết hồn vội ra hiệu im lặng:

Hai người đều không nói gì nữa, xung quanh chỉ còn tiếng mưa, chẳng bao lâu giọng Thanh Mị Tử lại truyền tới:" Hi hi, thái sư thúc tổ, ra ngoài đi, như thế không sợ bị ai nghe thấy nữa rồi."

" Thôi được, đi!" Tả Thiếu Dương hết cách, nha đầu này cứ dây dưa như vậy thế nào cũng bị người khác nghe thấy, đành bỏ dậy, nhón chân bước ra ngoài:

Thanh Mị Tử lập tức hì hửng đi theo, tiếng mưa rất lớn, có chút động tĩnh gì cũng không ai nhận ra được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận