Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 623: Đỗ Yêm là người thế nào? (1)

Lãnh đội chính dẫn Tả Thiếu Dương tới hoa sảnh, làm hộ vệ như hắn giỏi nhất là nhìn mặt đoán y, biết Tả Thiếu Dương mệt mỏi, bảo thị nữ mang trà lên rồi lui ra, đóng cửa phòng lại.

Trong phòng có một cái giường thấp, vốn là chỗ để ngồi, Tả Thiếu Dương kệ, nằm xuống, hạnh phúc đôi khi thật giản đơn, chỉ cần được nằm thẳng người ra là vui rồi, mấy hôm nằm co quắp như con tôm.

Đặt lưng xuống đã thiếp đi, chẳng ngủ được mấy đã có người vỗ vỗ vai.

“ Tả đại nhân, lão gia mời ngài tới.”

Tả Thiếu Dương ngồi dậy thấy mép ươn ướt, đưa tay quệt đi, theo thị tòng tới phòng ngủ.

Chỉ thấy Đỗ Yêm mặc chiếc áo bào tím, ngồi sau cái bài, chính là kiểu ngồi quỳ cực kỳ khó chịu thời đó, mặc dù phần đông bách tính đã thay đổi sang kiểu ngồi bàn ghế rồi, nhưng giới sĩ đại phu cho rằng đó là văn hóa thấp kém của người Hồ, cho nên giữ truyền thống cũ.

Thấy Tả Thiếu Dương đi vào, Đỗ Yêm đang phê duyệt công văn nở nụ cười, chòm râu hoa râu rung rung mấy cái, bảo y ngồi phía trước.

Cảm quan của Tả Thiếu Dương về Đỗ Yêm giống như lần đầu, nhìn thế nào cũng chỉ giống ông già ốm yếu, thi lễ cởi giày ngồi xuống.

Đỗ Yêm đưa tay che miệng ho khẽ:” Làm sao đi hái thuốc lại mất tích, Bành đại nhân lo lắng cho ngươi lắm đấy.”

Tả Thiếu Dương có câu trả lời:” Hạ quan hái thuốc không chú ý, ngã xuống một cái hang sâu, nghe thấy mọi người đi tìm, nhưng hét khản cổ mọi người không nghe thấy, mất mấy ngày tìm đủ mọi cách mới leo lên được. Khi xuống núi tìm mọi người lại ngã lần nữa, thành ra chệch hướng, tới giờ đầu vẫn đau ...”

“ Làm quan rồi, cần quan uy, không nên chuyện gì cũng tự mình làm như thế, lần sau cần thuốc gì, vẽ tranh sai người đi kiếm là được. Thôi, bình an về là tốt rồi.” Đỗ Yêm trách vài câu, chuyển đề tài:” Lần này ngươi không những cứu mạng Bành Bính, còn giúp hắn một việc lớn, rất tốt.”

Xem ra Bành Bính thực sự giữ được quan chức rồi, Tả Thiếu Dương không muốn hỏi sâu hơn:” Đó là chức trách của hạ quan, không biết đại nhân gọi hạ quan tới có chuyện gì ạ?”

“ Là bệnh cũ tái phát, ngươi xem cho ta.”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương quan sát sắc mặt Đỗ Yêm, da màu vàng bệch, đã có dấu hiệu phù nhẹ, vừa chẩn mạch lại vừa hỏi tình trạng gần đây, nhíu mày nói:” Đại nhân bị phong hàn, sau đó khiến bệnh phù tái phát. Là hai bệnh một lúc, không phải một.”

“ Lần trước uống thuốc của ngươi đã khỏe lại rồi mà, sao bệnh lại tát phát được?”

“ Loại bệnh này cơ thể không có năng lực miễn dịch, nói cách khác, chỉ cần mang mầm bệnh, dù trị dứt rồi, gặp kiều kiện thích hợp là nó lại tái phát, giống như bệnh ho hay cảm sốt, cứ cảm lạnh lại mắc. Bệnh này của đại nhân tối kỵ thương hàn, không cẩn thận để nhiễm lạnh, hoặc mệt mỏi quá độ, sức khỏe suy giảm, không áp chế được nữa, bệnh sẽ thừa cơ vùng lên.”

Giải thích đơn giản như vậy, Đỗ Yêm hiểu ngay:” Ta cảm thấy vài ngày qua xương cốt không ổn, thi thoảng ho, khớp ngón tay ngón chân đau, lúc nóng lúc lạnh, nhạt miệng, hẳn vì quá bận rộn. Vốn đợi qua thời gian này mới tìm ngươi chữa bệnh, không ngờ gặp chuyện ngươi mất tích liền sai người đi tìm kiếm, may ngươi không sao.”

Tả Thiếu Dương hỏi:” Đại nhân không tìm thái y sao?”

“ Có, kê cho thuốc lợi tiểu, chẳng ích gì.” Đỗ Yêm đặt tấu chương xuống:

Bệnh của Đỗ Yêm do phong hàn gây ra, trước tiên là lạnh chuyển ho, gốc bệnh ở phổi, không trị phổi, thông thủy đạo, nên tiểu tiện khó, nếu chỉ lợi tiểu mà không trị phổi, không thể dứt, Tả Thiếu Dương gật đầu nói:” Đó là họ thấy ngọn không thấy gốc, bệnh này dùng Ma hoàng cam thạch thang với Việt tỳ thang, thêm khương bì là đủ.”

“ Ngươi kê đơn đi, bản quan tin y thuật của ngươi.”

Tả Thiếu Dương cầm bút kê đơn ngay tại chỗ, đều là phương thuốc thông dụng, chỉ gia giảm ít vị thuốc thôi, giao cho thị tòng đi bốc thuốc là được, tới đây là hết việc của mình, chuẩn bị cáo từ, lúc này đoán chừng Kiều Xảo Nhi, Bạch Chỉ Hàn biết tin mình an toàn đã về tới nhà rồi.

Đột nhiên Đỗ Yêm hỏi:” Nghe nói trước kia ngươi làm hai bài thơ dùng để tương thân, khảo vấn tài học nhà nữ đúng không?”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương không hiểu Đỗ Yêm bỗng nhiên hỏi chuyện không liên quan này làm gì:

“ Tuân Phụng Thiến trong Thế thuyết tân ngữ là hảo nam nhi, vốn nên đem tài hoa của mình, báo đáp quốc gia, ghi danh sử sách, nhưng lại vì thê tử mà chết, đó là hành vi ngu xuẩn. Vậy mà ngươi lại tán thưởng, người ta nhìn vào sẽ thấy gì, thấy ngươi mê luyến nữ nhi thường tình, không gánh được trọng trách.” Đỗ Yêm nói có phần nghiêm khắc:

“ Hạ quan thiếu suy xét.” Tả Thiếu Dương không cãi, thơ có phải do y làm đâu, hơn nữa cha y trước kia cũng nói mấy câu tương tự, chỉ là không thẳng thắn bằng, dù sao đó là quan điểm phố biến thời đó:

“ Biết thế là tốt.” Mặt Đỗ Yêm hơi giãn ra:” Lúc đó ngươi chỉ là một thư sinh, viết bài thơ mơ mộng thế cũng đành, ngươi ta cùng lắm cười chỉ chê cười vài câu là hết. Nhưng giờ ngươi là quan, quan viên phải cho ra dáng quan viên, quan lớn hay quan nhỏ cũng là bộ mặt triều đình, cho nên chuyện gì cũng phải cẩn thận, đừng để sơ hở cho người ta nắm, nếu không sau này ngươi làm quan lớn rồi, sẽ có kẻ mang ra nói, ảnh hưởng tới sĩ đồ.”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương đáp đơn giản:

“ Còn một bài thơ ngươi viết trên tường xuân lâu phường Bình Khang, Thập niên nhất giác Trường An mộng, doanh đắc thanh lâu bạc hãnh danh. Ngươi nghe đi, người ta nghĩ sao? Người ta nói ngươi là một lãng tử, chỉ biết vất vưởng thanh lâu.”

Tả Thiếu Dương ngơ ngác, y không nhớ mình viết câu đó khi nào, thế nhưng đó là bài Khiển Hoài của Đỗ Mục, vậy thì chắc chắn là mình viết rồi, có thể lần nào đó đi xuân lâu với Ngũ Thư hoặc khi hôm ăn mừng thi đỗ say rượu viết ra.

“ Xem đó chính bản thân ngươi cũng không nhớ mình làm gì nữa.” Đỗ Yêm nhìn sắc măt Tả Thiếu Dương sao không đoán ra, tới thanh lâu có rượu có mỹ sắc, cao hứng lên làm thơ cũng không nhớ chứ sao, có chút hận sắt chẳng thể rèn thành thép:” Bản quan sai người xóa bài thơ đó rồi, còn cả bài từ về Tuân Phụng Thiến, sau này ai hỏi tới phải phủ nhận, rõ chưa?”

Nếu là hơn một năm trước, Tả Thiếu Dương dứt khoát sẽ tranh luận với Đỗ Yêm một phen, bảo vệ lý tưởng của mình, nhưng bây giờ y trưởng thành rất nhiều, cũng hiểu Đỗ Yêm không cần chỉ bảo mình những điều ông ta cho rằng đó là sai, thân phận hai bên cách nhau quá xa, nếu không quan tâm, ông ta chỉ cười một câu là đủ, nói cách khác ông ta cũng quan tâm tới mình. Y chân thành gật đầu:” Đa tạ đại nhân chỉ bảo.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận