Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 632: Thay sư phụ nhận đệ tử. (2)

Tôn Tư Mạc vuốt râu nói:“ Ta theo sư phụ quanh năm tu luyện ở Thái Bạch Sơn, sau đó được sư phụ truyền lại cho Phản hư thổ nạp công.”

Tả Thiếu Dương hỏi:“ Tôn sư của lão gia tử còn sống không?”

Tôn Tư Mạc khẽ lắc đầu:” Năm năm trước, khi tôn sư một trăm ba sáu tuổi đã cưỡi hạc phi thăng rồi.”

“ Đáng tiếc.” Tả Thiếu Dương nói mồm vậy thôi, sống tới 136 không khác gì yêu quái có gì mà tiếc, nhớ mang máng kỷ lục guiness thì người thọ nhất thế giới không quá được 120 tuổi, đó gần như là giới hạn của con người:

“ Gia sư sống tới từng đó tuổi, ta rất khao khát, cho nên nhiều năm qua khổ luyện Phản hư thổ nạp công, quả nhiên hiệu quả vô cùng. Đừng thấy bây giờ ta đã ngót nghét tám mươi, lên núi đào thuốc, xuống sông bắt cá, du y tứ phương, dãi nắng dầm mưa, không thua gì người trẻ tuổi, ngươi thấy lợi hại không?”

Tả Thiếu Dương gật đầu như gà mổ thóc, một số lão thọ tinh sống gần trăm tuổi, nhưng đến tuổi giả, ăn không ăn được, cử động không xong, nằm im một chỗ, ý nghĩa trường thọ cũng giảm sút nhiều:” Lão gia tử còn chưa nói, vì sao không truyền ra ngoài?”

Tôn Tư Mạc nghiêm túc nói:” Vì bí pháp này của bản phái, tới giờ đầu đơn truyền, giống như đơn thuốc của ngươi, không truyền ra ngoài vậy.”

Tả Thiếu Dương thất vọng:” Vãn bối hiểu rồi, lão gia tử định truyền cho con cháu.”

“ Không phải thế, tư chất con cháu ta bình bình, đồ tử đồ tôn của ta cũng không ít, song chẳng có kẻ nào đủ tư cách truyền thừa, muốn học được ngoài tư chất thiên bẩm, còn cần nhất là sự kiên trì.” Tôn Tư Mạc xoa xoa tay:” Người học thuật thổ nạp này, mỗi năm ít nhất phải bỏ ra hơn một tháng rời xa chốn hồng trần, tới núi cao rừng sâu, tĩnh tâm tu luyện, thổ cố nạp tân, tinh hợp tinh hoa của nhật nguyệt, nếu không thì công sức luyện tập sẽ phí hoài.”

“ Thật không đơn giản.” Tả Thiếu Dương càng nghe Tôn Tư Mạc nói khó khăn càng tin, nếu dễ dàng sống tám mươi tuổi còn khỏe mạnh mới là hoang đường:

“ Chính thế, với những kẻ si mê phồn hoa nhân gian mà nói, không thể tiếp nhận. Còn nữa bí thuật này không truyền ra ngoài, nếu ngươi muốn học phải gia nhập sư môn của ta.”

Tên tiểu lang trung này nếu chỉ có một phương thuốc chữa trúng phong thôi thì có thể nói là ngẫu nhiên mà có được bí phương. Rất nhiều lang trung giang hồ ít nhiều có bí phương của mình, điều đó không có gì là lạ, nhưng tên tiểu lang trung trừ bí phương chữa trúng phong không cần nhân sâm ra còn biết thuật nối xương bằng gỗ âm trầm, biết thuốc gây tê.

Đây là một y thuật vô cùng cao siêu, trừ thần y cổ xưa Hoa Đà có thể dùng cành liễu nối xương, còn chưa nghe nói có ai có bản lĩnh này, riêng một cái đó thôi đã khiến người ta tặc lưỡi.

Tôn Tư Mạc say mê y học và đạo thuật, đặc biệt thích sưu tầm bí phương dân gian, đối với bí phương bình thường còn nghĩ mọi cách để mua được, huống hồ là những kỹ thuật thần kỳ kia, làm gì có chuyện ông bỏ qua?

Nhưng mà tên tiểu lang trung đó cũng quá khác người, tuổi có chút xíu mà không cần tiền, không cần quan chức, không cần nữ nhân, đến cả phương thuốc của ông cũng không cần ... Thật đau đầu, ông suýt nữa đánh y thằng tiểu tử đó, cái gì cũng không muốn, sao không vào núi rừng đi tu quách. Nghĩ tới đó Tôn Tư Mạc mới chợt nhớ ra phản hư thổ nạp công, ấy vậy mà kỳ cái thằng tiểu tử mới chút xíu tuổi đầu thôi lại mê tít rồi.

Tôn Tư Mạc tính toán trong đầu, nếu thế sao không để y bái sư tiến vào sư môn của mình, như thế chẳng phải có cơ hội rồi sao? Thằng tiểu tử này không chịu dạy thì mình học trộm. Đương nhiên Tôn Tư Mạc học trộm không phải là leo tường rình mò người ta, bằng vào trình độ của ông ở y đạo, chỉ cần thông qua quan sát là học được.

“ Vãn bối sẽ bái lão gia tử làm sư phụ ấy ạ?” Tả Thiếu Dương sáng mắt, ối trời ơi, đệ tử của Tôn Tư Mạc, có cái chiêu bài này tiết kiệm được mấy chục năm phấn đấu, hơn đây là chiêu bài càng để lâu càng lên giá:

Lúc nãy Tôn Tư Mạc đòi bái y làm sư phụ, ai ngờ chỉ lát sau đến y muốn bái người ta làm sư phụ.

Kết quả giống nhau, Tôn Tư Mạc từ chối:” Đừng vội, ta chưa nói hết, cho dù ngươi gia nhập sư môn, ta chỉ thay sư phụ nhận ngươi, không phải nhận ngươi làm đệ tử.”

Tôn Tư Mạc tất nhiên không muốn Tả Thiếu Dương bái mình làm sư phụ, vì ông muốn học từ y, trên đời này làm gì có lý nào sư phụ đi thỉnh giáo đồ đệ, nên chỉ có thể thay sư phụ nhận đồ đệ thôi.

Điều đó có nghĩa là tên tiểu lang trung thành sư đệ của mình, như thế sư huynh đệ giao lưu y thuật với nhau là chuyện bình thường rồi. Nghĩ tới chủ ý này, Tôn Tư Mạc cười tít mắt.

Tả Thiếu Dương thất vọng, sư đệ của Tôn Tư Mạc, làm sao giá trị bằng đệ tử của Tôn Tư Mạc chứ, vì cái sau con y cũng có thể treo biển đồ tôn của Dược vương, cháu chắt đời đời dựa vào đó kiếm sống, hứng chí mất một nửa hỏi:” Lão gia tử, nếu vào sư môn của người, phải làm đạo sĩ à, phải ăn chay, phải giới sắc à?”

Tôn Tư Mạc không hiểu sao thằng nhóc này đang rất háo hức lại trở nên uể oải, lắc đầu:” Không cần.”

" Vậy còn đạo thuật thì sao, vãn bối không học được không, vãn bối không có nhiều thời gian, nếu cái gì cũng phải học thì trở thành chẳng học được cái gì hết."

Hứa Dận Tông cười khùng khục, Tôn Tư Mạc nghiến răng, bí thuật này của ông không biết bao nhiêu người cầu xin học không được, thằng nhóc này còn điều kiện này điều kiện nọ, tức mình nói:” Ta còn chưa nói sẽ thu ngươi vào sư môn, ngươi vội cái gì?”

Tả Thiếu Dương gãi đầu cười.

Tôn Tư Mạc hơi khó xử:" Vừa rồi ta đã nói, phái này của ta một mạch đơn truyền, đệ tử có thể thu nhận rất nhiều, nhưng Phản hư thổ nạp công chỉ có thể truyền cho một người trong đó. Ngươi là sư đệ của ta, nếu như đã truyền cho ngươi, sau khi ta chết, ngươi trở thành truyền nhân duy nhất, tương lai thành chưởng môn nhân, không tu luyện đạo thuật, làm sao chỉ điểm đồ tử đồ tôn?"

Ồ, Tả Thiếu Dương lại hứng thú rồi, có đồ tử đồ tôn hay lắm, hớn hở hỏi:" Lão gia tử có bao nhiêu đồ tử đồ tôn?"

" Không nhiều đâu, ta lười dạy đệ tử, cho nên nhận không nhiều."

Tả Thiếu Dương đồng cảm, y cũng lười khoản này lắm:" Vậy là có bao nhiêu?"

" Đồ đệ của ta chỉ có tám người, nhưng đồ đệ lại thu nhận đồ đệ, đồ tôn cũng thu nhận đồ đệ, nên tính cả đồ tử đồ tôn, tằng đồ tôn, không tính ngươi, tổng cộng có 153 người." Tôn Tư Mạc cố tình nhấn mạnh không tin ngươi để y đừng quá đắc ý:

Thế thì nhiều quá, Tả Thiếu Dương cũng không muốn dạy nhiều thế đâu:" Tất cả bọn họ đều theo lão gia tử học đạo à?"

" Ta học y cũng là vì tu đạo, cho nên theo ta học đạo cũng là theo ta học y, nếu ngươi không học đạo, tương lai làm chưởng môn nhân cũng không ai phục đâu." Tôn Tư Mạc cảnh cáo:

Tả Thiếu Dương lại nản chí, nhưng đảo mắt một cái, nhớ ra Tôn Tư Mạc là lão thọ tinh, còn sống lâu lắm, có khi là mình chết rồi, người ta vẫn còn sống ấy, đâu cần mình phải truyền đạo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận