Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 786: Rắc rối mới.

Không biết có phải ông trời đã nghe thấy lời than thở của Bạch Chỉ Hàn không, mấy năm liền sống yên ổn, rốt cuộc Tả Thiếu Dương cũng gặp chuyện khó xử rồi, có người mời y lên kinh thành chữa bệnh, một người mà y không thể từ chối, Tiêu Mỹ Nương. Còn người mà y phải chữa trị là thái thượng hoàng Lý Uyên, một người mà y không ưa.

Tả Thiếu Dương không có ý kiến gì với bản thân Lý Uyên, nhưng với Lý Thế Dân, tới giờ trong lòng y vẫn chứa đầy một bụng uất ức, rõ ràng hắn biết mình bị Đỗ Kính hãm hại vẫn ba lần xác nhận tội chết của y, cuối cùng đưa lên pháp trường chịu đựng sự dày vò của tử vong. Mặc dù không giết y, chỉ lấy tóc y, nhưng toàn bộ thiện cảm của Tả Thiếu Dương với hắn đã mất sạch.

Mặc dù bây giờ không ai để ý nữa, nhưng trên lý thuyết, y vẫn là kẻ có tội, chẳng qua được hoàng đế xá miễn, mọi người coi đó là ân sủng, Tả Thiếu Dương coi đó là sỉ nhục, y chịu cái tội mà y không làm, phải nợ cái ơn mà y không cần, phải chịu nhục mà y không có lỗi.

Mấy năm qua Tả Thiếu Dương không chữa bệnh cho người y chướng mắt, không chỉ bản thân người đó, mà với người thân bạn bè của người đó, y cũng không chữa. Y ghét Lý Thế Dân, ghét luôn cả Lý Uyên. Nhưng có vẻ như Lý Thế Dân đã biết tính khí quái dị của y cho nên không trực tiếp hạ chỉ lệnh y vào cung chữa bệnh, mà bảo Tiêu Mỹ Nương ra mặt, viết một phong thư, phái thị nữ thiếp thân tới giao tận tay y.

Tả Thiếu Dương không cách nào từ chối, không phải chỉ vì Tiêu Mỹ Nương là mẹ của Tiêu Vân Phi, mà bà từng cầu xin Lý Thế Dân tha cho y, bất kể là lời cầu xin đó có tác động gì tới Lý Thế Dân không, ân tình này y nhận rồi.

Tới nơi mình không thích, chữa bệnh cho người mình không thích, Tả Thiếu Dương không biết phải làm sao, đành kể với cả nhà.

Đối với Tả Quý mà nói, chữa bệnh cho thái thượng hoàng tất nhiên là chuyện hết sức vinh diệu, thúc giục Tả Thiếu Dương mau lên kinh thành.

Với đám Kiều Xảo Nhi thì các nàng liệt kê ra rất nhiều điều không hay, có điều cuối cùng các nàng vẫn hiểu, đây là chuyện không thể từ chối, vẫn đề không phải nên đi hay không, mà là y không thể không đi.

Có thể y không chữa được, nhưng không thể không đi.

Bạch Chỉ Hàn rất hiểu Tả Thiếu Dương, nàng lấy lý do y dễ chấp nhận hơn:" Lão gia, Minh Nhi bốn năm rồi chưa về thăm người thân, chàng đưa nó đi một chuyến đi."

Sau bốn năm được Tả Thiếu Dương dốc lòng bồi dưỡng, cơ sở tri thức y học của Đỗ Minh đã cực kỳ vững chắc, hơn nữa thằng bé được học lý luận y học hiện đại, lại thông mình hơn người, Tả Thiếu Dương tin, trình độ của thằng bé này trên Nghê đại phu, cái thiếu là kinh nghiệm thực tế thôi.

Vì dù nói giỏi tới thế nào, vấn đề Đỗ Minh gặp phải còn nghiêm trọng hơn Tả Thiếu Dương trước kia, nó mới mười tuổi, chẳng ai dám để nó chữa trị.

Lý do Bạch Chỉ Hàn nói ra đúng là đã thuyết phục được Tả Thiếu Dương, thế là trong nhà bàn xem trong số tỷ muội, ai cùng y tiến kinh, chăm sóc cuộc sống hàng ngày.

Đáng lẽ nên là Kiều Xảo Nhi, đáng tiếc nàng vẫn cho con bú, Tang Tiểu Muội cũng thế, con nàng chưa dứt sữa, hai nàng đều tự mình chăm con không thuê vú nương. Miêu mẫu đang bệnh nặng, Miêu Bội Lan không tiện rời đi. Nhi tử của Bạch Chỉ Hàn là tên tiểu bá vương, phá phách vô cùng, nàng lại quá chiều nó, sợ nhi tử bị ủy khuất, lần này vào kinh không biết mất bao lâu, sao nàng bỏ lại nhi tử được.

Các nàng đều có con rồi, trượng phu không còn ở vị trí đầu tiên nữa, Tả Thiếu Dương bảo các nàng ở nhà, y cùng Đỗ Minh đi là được.

Tả Thiếu Dương thực sự không hề muốn tới Trường An, vì chẳng lần nào tới đó có kết quả tốt đẹp, lần đầu bị lừa đi tương thân, thế là bị ba lần hủy hôn, lần thư hai càng thảm, không chỉ suýt mất đầu, tệ hơn nữa, khiến Tả Thiếu Dương thực sự thấy được lòng người là thế nào.

Lần này đi chắc chẳng có gì hay ho đang đợi đâu, Tả Thiếu Dương đứng dậy, trời xẩm tối, còn mưa lất phất, y chẳng để ý lấy ô ra ngoài.

Lương thị gọi với theo:" Trung Nhi, sắp ăn cơm rồi, con còn đi đâu nữa?"

" Con đi loanh quanh, mọi người đừng đợi." Tả Thiếu Dương chẳng quay đầu lại, cả nhà chỉ biết thở dài, không để ý lắm:

Mưa xuân lành lạnh, năm nay thời tiết có đợt ấm bất thường, xuân mà cứ như hạ vậy, ban ngày thậm chí có chút nóng nực, nhưng chớ vội cất áo ấm đi, thế nào cũng vẫn còn đợt lạnh cắt da cắt thịt nữa.

Tả Thiếu Dương rời đại trạch viện đi lang thang, trời nhá nhem lại mưa, không mấy ai ra đường, y che ô đi trên phố cũ. Ngoại trừ mấy căn nhà đợt phản quân đánh thành đốt mất được xây dựng lại, còn nơi khác chẳng thay đổi gì, thời đó bất kể là giàu hay nghèo, một căn nhà sống mấy đời là chuyện thường, chuyện thay đổi nhà xoành xoạch như Tả gia thì hiếm có vô cùng.

Mọi thứ vẫn thế, không thay đổi nhiều, láng giềng cũng vậy, có người già đi, có thêm trả con sinh ra, không khác biệt là bao, giếng nước kia vẫn vậy ... Nhưng Tả Thiếu Dương là khác rồi, chính bản thân y cũng nhận ra điều ấy, tựa hồ linh hồn của y thiếu đi một mảnh nào đó. Trở về bốn năm rồi, nơi thân thuộc y hằng nhung nhớ, nhưng y không hòa nhập được.

Bất tri bất giác đi tới ngoài quán trà Thanh Hương, vừa đúng lúc Hoàng Cầm đang khép lại miếng ván cuối cùng, nàng chỉ khựng lại chốc lát, tấm ván che đi ánh mắt hai người.

Thiếu đi một cô chủ quán xinh đẹp, nhưng Hoàng Cầm quản lý quán trà ngày một thuần thục, lại thêm trong thành đông đúc hơn thế nên Tang gia sống cũng ổn, Tang Oa Tử được Nghê đại phu chữa trị, đã có thể cử động nửa thân trên, ít nhất ngồi dậy trên giường rồi, không nằm liệt giường nữa. Nhưng tới đây là cực hạn, Nghê đại phu không thể làm gì hơn được, dù sao hắn đã có nhi tử nối dõi, vậy là không tệ.

Trống cầm canh rồi.

Tả Thiếu Dương chẳng bận tâm, với thân phận của y bây giờ, dù có gặp phải vũ hầu thì chỉ bảo là y buồn chán, muốn đi dạo là đủ. Thiên hạ thái bình rồi giới nghiêm không chặt chẽ như trước nữa, nghe nói nhiều nơi đang xin được bỏ giới nghiêm.

Từ quán trà Thanh Hương ra sông cũng gần, vốn quán trà ở sát bên sông rồi, đi hết ngõ Hạnh Tử sẽ có một bãi sông, nơi này vẫn hoang vu như vậy vì chẳng dùng vào được việc gì, đất đai cằn cỗi, đá lởm chởm, đến cả cỏ cây cũng thưa thớt.

Mọi năm giờ nay sông sẽ có băng nhỏ trôi qua, hôm năm nay chẳng còn nữa, nước chảy róc rách vui tai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận