Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 673: Chuẩn bị đi xa.

Hôm sau những nhà quyên tặng đều phái quản sự trong nhà tới tổng bộ của hội cơ kim, gặp Mã Chu làm thủ tục chuyển giao điền sản. Bọn họ không như nhiều công ty đời sau, khi tham gia buổi quyên góp thì nói rất mạnh miệng, nhưng nhiều lúc chỉ là tặng tấm biển có số tiền quyên tặng thôi, đến khi thực hiện thì chây ì, hoặc lờ hẳn đi. Người Đường thì khác, lời hứa rất quan trọng, họ đã nói là làm.

Thế là Mã Chu dẫn theo Hầu Phổ cùng một đám trướng phòng, chạy khắp nơi làm thủ tục, bao gồm bốn vạn mẫu ruộng của hoàng đế, tất nhiên đều đăng ký dưới tên Tả Thiếu Dương.

Sau khi thủ tục xong xuôi Tả Thiếu Dương lần nữa triệu tập hội nghị nghiên cứu công tác tiếp theo. Bây giờ hoàng đế và những người khác quyên tặng hơn mười vạn mẫu ruộng rồi. Đặc biệt là bốn vạn mẫu do hoàng đế quyên tặng ở bốn vùng đông tây nam bắc, ý tứ của hoàng đế rất rõ ràng, là muốn bọn họ đem Y quán Xích Cước mở khắp thiên hạ, cho nên đây là công tác phải bắt đầu sớm.

Đáng lẽ Tả Thiếu Dương muốn triển khai công tác từ từ, lấy ba y quán ở kinh thành làm mẫu, đến khi quen thuộc rồi mới dần triển khai, nhưng bây giờ không cho phép y thong thả làm. Chuyện này giống được nhà đầu tư đổ vốn vào, thì họ muốn nhanh chóng thấy hiệu quả.

Thế nên chuyện hoàng đế quyên tặng và Mã Chu thu về đống ruộng nữa, với Tả Thiếu Dương mà nói thì phiền toái lớn, có điều chuyện đã vậy rồi thì phải giải quyết, y không phải là người than phiền.

Sau khi nghe Mã Chu trình bày tình hình, Chân Quyền đứng dậy:" Để lão phu đi Du Châu, ta muốn kiếm chỗ thanh tĩnh làm chút việc thực tế."

Mặc dù lần này được hoàng đế xá miễn, nhưng Đỗ Yêm chẳng những chữa được bệnh, lại được phong thưởng, thế đang mạnh. Chân Quyền ở lại kinh thành cũng phải nơm nớp lo sợ, e xảy ra chút việc gì bị người ta nắm thóp thì lại rắc rồi. Cho nên Chân Quyền mới muốn tránh tới châu huyện phía tây xa xôi, Đỗ Yêm không vươn tới được, chỉ cần bỏ tiền thuê thêm hộ vệ cao cường, dù ám sát cũng không sợ.

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Làm phiền lão gia tử rồi."

Chuyện này hai huynh đệ Chân thị đã thương lượng trước, Chân Lập Ngôn tiếp lời:" Lão phu tới Vĩnh Châu vậy, nhân lúc còn động đậy được, làm chút việc báo đáp thánh ân."

Tả Thiếu Dương cảm tạ, Đỗ Yêm nghe vậy chỉ ngồi vuốt râu không nói gì.

Viên ngoại lang Hồ Nhân, một quan viên hộ bộ đã nghỉ hưu nói quê ông ta ở U Châu, cho nên cũng muốn tới U Châu quản lý y quán Xích Cước.

Tả Thiếu Dương tất nhiên đồng ý ngay, nói:" Vậy chỉ còn Tô Châu, để ta đi."

Mã Chu ngăn cản:" Hội trưởng nên ở lại tổng y quán là được, để tại hạ đi là được rồi."

Tả Thiếu Dương không muốn ở kinh thành, y phát ngán cái mặt Đỗ Yêm rồi, nhất là nhìn ông ta lúc này cũng mỉm cười như hồ ly, chẳng biết trong bụng có mưu mô gì, tốt nhất cứ tránh xa. Còn nữa, y còn trẻ, rất muốn đi các nơi xem đây đó, nói:" Ngươi là hội phó, chịu trách nhiệm xử lý sự vụ hàng ngày, mới cần ở lại tọa trấn. Ta chưa từng tới Tô Châu nên muốn đến đó chơi, ngươi để ta lười biếng chút đi."

Trước đó khi Tả Thiếu Dương tìm gặp Mã Chu cũng nói rõ rồi, việc quản lý do hắn lo liệu, y không muốn can thiệp, Mã Chu biết chí y đặt cả vào y thuật, nói:" Nếu nội trưởng nói thế, tại hạ đành nghe theo vậy. Không biết khi nào hội trưởng đi?"

" Bệnh của Đỗ tướng còn chưa xử lý, để xem tình hình ra sao rồi ta đi cũng không muộn."

Tả Thiếu Dương về tới nhà thương lượng với đám Kiều Xảo Nhi, bây giờ y là quan ngũ phẩm rồi, có thể ăn nói với cha mẹ rồi, trạch viện cũng rộng rãi, tỷ phu và tỷ tỷ đều đã tới, để lại cha mẹ ở quê không yên tâm. Thời gian tới y lại đi xa, e là mất nửa năm, có chuyện gì xảy ra khó liên lạc kịp, nên muốn đưa cha mẹ tới kinh thành sống.

Chân Quyền đi Du Châu sẽ qua Hợp Châu, Tả Thiếu Dương liền nhờ họ đưa thư tới cho cha mẹ, đồng thời giải thích rõ tình hình hiện nay.

Có Chân lão thần y thuyết phục, tin rằng cha sẽ nghe theo thôi.

Huynh đệ Chân Quyền và Chân Lập Ngôn muốn rời kinh thành gấp nên thu dọn hành trang đơn giản rồi tới Tả gia cáo từ, Tả Thiếu Dương lấy thư ra đưa cho ông, nhờ ông thuyết phục cha mẹ mình lên kinh thành, Chân Quyền biểu thị nhất định sẽ làm được.

Tôn Tư Mạc được hoàng đế triệu vào cung hỏi chuyện bệnh tình Đỗ Như Hối, tuy hoàng đế cũng thấy dùng nhau thai chữa bệnh khó tiếp nhận, song vẫn khuyên nhủ Đỗ Như Hối để Tả Thiếu Dương chữa bệnh. Kết quả không cần nói cũng biết, người đi khuyên còn không thừa nhận làm sao khuyên được người khác.

Thế nên hoàng đế nghe theo kiến nghị của Tôn Tư Mạc, hạ chỉ Đỗ Như Hối về nhà cách ly trị liệu, khi chưa khỏi bệnh không cần lên triều.

Tuy Đỗ Như Hối tuân chỉ về nhà tĩnh dưỡng, nhưng bệnh ông ta không được chữa trị sẽ ngày một nặng, Tả Thiếu Dương thêm một lần tới phủ khuyên giải, ông ta vẫn từ chối, y thở dài. Bệnh nhân không chịu chữa trị, y giả chịu hôi, Tả Thiếu Dương cũng làm hết trách nhiệm.

Mọi chuyện đang hết sức trôi chảy thì hôm đó Kiều Quan đột nhiên tới thăm với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, còn mời Tả Thiếu Dương vào phòng, đóng cửa mật đàm.

Quả nhiên Đỗ gia thừa lúc Chân Quyền, Chân Lập Ngôn rời kinh thành liền ra tay.

Tả Thiếu Dương hỏi vội:” Chân lão gia tử thế nào, có làm sao không?”

“ Nghe ta thong thả nói đã, bị ba người tập kích ám sát, rất may lão gia tử luôn có phòng bị, người bên cạnh đều là cao thủ được bỏ nhiều tiền mời về, đóng giả làm nô bộc, cho nên đối phương tuy võ công cao cường, nhưng cuối cùng vẫn bị bắt. Một tên giết ngay tại chỗ, hai kẻ bị thương bắt sống. Ngươi biết hai kẻ đó là ai không?

Tả Thiếu Dương đoán quái nào được, nhưng có linh cảm rất không lành:” Là ai?”

“ Tên cầm đầu là Lãnh đội chính, đội trưởng thân vệ của Đỗ Yêm Đỗ đại nhân, tên còn lại cũng là hộ vệ Đỗ gia.”

Kiều Quan tiếp tục nói:” Chân lão gia tử biết trong quan trường có rất nhiều nanh vuốt của Đỗ đại nhân, nên không dám giao nộp lên quan, sợ chúng âm thầm thả người hoặc giết người bịt miệng, bí mật giao cho ta để tìm hiểu trước, ta đích thân thẩm vấn trong đêm. Tên Lãnh đội chính đó võ công thì cao, nhưng lại là tên hèn nhát, dùng hình chưa bao lâu đã khai báo rồi. Chân lão gia tử bảo ta nói cả chuyện này với đệ, để đệ hiểu nội tình mà phòng bị.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận