Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 307: Chưa làm ăn đã lỗ vốn.

Lại nói ba người Tả Thiếu Dương từ nhà Triệu Tam Nương ra về, nào hay biết suy nghĩ méo mó của Triệu lão đầu. Tả Quý vẫn thắc mắc về quyết định của nhi tử: “ Trung Nhi, chúng ta nên dùng lương thực đổi lấy bạc thôi, đừng lấy ruộng nữa, bây giờ ruộng không sản xuất được mà thuế vẫn phải nộp, chẳng phải có càng nhiều ruộng càng lỗ sao?”

“ Cha cứ tin con đi, ruộng sớm muộn gì cũng tăng giá.” Tả Thiếu Dương đánh cược một phen, nếu trận chiến này quân Đường thắng lợi, ruộng sẽ có giá, nếu phản quân vào thành, để bạc trong nhà còn nguy hiểm hơn:” Năm nay chắc chắn là lỡ xuân canh rồi, không kịp gieo mầm nữa, với lòng nhân ái của hoàng thượng, sau trận chiến này chắc chắn sẽ miễn thuế cho Hợp Châu, bây giờ mua ruộng tuy lỗ, nhưng tương lai sẽ có lợi.”

“ Tương lai là đến khi nào? Đừng để chưa kiếm được tiền đã lỗ vốn sạch.”

“ Cái đó phải xem vận khí thế nào, nguy hiểm càng cao thì lợi ích càng lớn mà cha.”

Tả Quý vốn còn định nói, nhưng nhìn lại không biết từ lúc nào đứa con đi bên cạnh cao hơn mình rồi, nhìn vào đã khiến người ta có cảm giác vững trái, ông gật gù:” Con lập tự rồi, đã trưởng thành, sớm muộn cũng là trụ cột Tả gia, cho tùy con. Song đừng nói thì hay, làm lại chẳng ra sao, dù phản quân bị đánh bại, nhưng sức lao động không có, để xem con làm thế nào.”

Tả Thiếu Dương khẽ gật đầu, lần này mạo hiểm hơi lớn, tốt nhất là bây giờ nhân lúc đang khó khăn, tìm lấy điền hộ cố định, ký hiệp ước cho thuê, vậy đảm bảo phần nào, y, quay lại hỏi Miêu Bội Lan:” Bội Lan, nhà Lý đại nương bây giờ ra sao, gần đây muội có gặp họ không?”

Miêu Bội Lan nãy giờ đi sau cha con Tả gia, chưa nói đó là phép tắc, nàng cũng hơi sợ Tả Quý, nghe Tả Thiếu Dương hỏi mới đáp:” Sau khi Giả lão gia bán ruộng, nhà họ cũng trả tô vào thành, từ sau lần cứu hỏa đó muội cũng chưa gặp lại. Tả đại ca, có chuyện gì vậy?”

Tả Thiếu Dương lại hỏi: “ Ừm, ta muốn lấy lương thực làm khoản vay nợ cho bọn họ, giúp bọn họ vượt qua giai đoạn khó khăn này, điều kiện là bọn họ phải giúp ta làm ruộng, tương lai trả dần. Muội thấy liệu họ có đồng ý không?”

Miêu Bội Lan đi nhanh tới, rối rít hỏi:” Tả đại ca, huynh nói ... Nói thật chứ?”

“ Hiện ta chỉ tính khả năng như vậy thôi, còn chưa nghĩ thấu đáo, muội xem tình hình bây giờ khó tính xa như vậy được.”

“ Nếu được như thế thì tốt quá, huynh cứu tính mạng của họ, muội nghĩ nếu biết tin này bọn họ sẽ đồng ý lập tức, không chỉ nhà Lý đại nương, những người khác ở Mai thôn cũng thế.” Miêu Bội Lan thông minh nhanh chóng đoán ý Tả Thiếu Dương, Tả gia giờ nhiều ruộng như thế, tất nhiên cần nhiều người làm:

“ Ta không có nhiều lương thực như vậy, nhiều lắm chỉ có thể bỏ chừng hai mươi đấu cho những người sẵn sàng giúp ta làm ruộng thôi, đảm bảo không lỗ vốn là được ..” Tả Thiếu Dương luôn nghĩ tới là muốn làm ngay, lại hỏi:” Muội có thể canh tác được bao nhiêu mẫu ruộng?”

“ Muội à?” Miêu Bội Lan gập từng ngón tay một:” Bảy tới tám mẫu không vấn đề, nếu có trâu cày càng được nhiều hơn.”

Tả Thiếu Dương tính toán:” Muội khỏe hơn người thường, vậy ta đoán người khác tối đa chỉ được ba bốn mẫu phải không?”

Miêu Bội Lan xấu hổ, mặt cúi gằm không dám nhìn ai, Tả Thiếu Dương lại phạm vào bệnh ngốc rồi, có cô gái nào thích được khen là khỏe gấp đôi nam nhân như thế.

Tả Quý ở bên chỉ mỉm cười không xen vào câu chuyện này.

“ Vậy nếu có trâu cày thì sao?” Tả Thiếu Dương lại hỏi:

Miêu Bội Lan rất không muốn trả lời lúc này, nhưng Tả Thiếu Dương tỏ ra nhiệt tình như vậy, hơn nữa có thể ảnh hưởng tới Lý gia, đành đáp:” Nếu có trâu cày, một mình muội tối đa trồng được mười mẫu, nhiều hơn nữa thì không cố nổi rồi. Chủ yếu là xuân canh và thu hoạch, không chiếu cố xuể.”

Tả Thiếu Dương tiếp tục bô bô cái mồm:” Vậy người khác nhiều lắm chỉ được năm mẫu, chỉ là trâu quá đắt.”

Chợt nghĩ tới một vấn đề:” Mà không có trâu thì sao cày được?”

“ Thì tự cày, mẹ muội và Đại Tử ở sau giúp muội giữ cày là được.” Miêu Bội Lan đáp nhỏ xíu:

Nói vậy là muội ấy kéo cày thay trâu luôn, Tả Thiếu Dương phục lắm:” Oa, muội khỏe thật đấy, người khác chắc không làm được vậy đâu nhỉ?”

“ Không phải, không phải, ai cũng thế thôi.” Miêu Bội Lan nói hơi nhanh như để biện minh cho mình:” Trong thôn đa phần không có trâu, mọi người đều tự cày cả, thường thì ba bốn người giúp nhau cũng có thể cày xong, chỉ hơi mệt một chút.”

“ Theo như muội nói thì ta cần mười người, Bội Lan, muội tìm giúp ta được không?” Tả Thiếu Dương nhiệt tình hỏi:

“ Huynh bỏ lương thực ra thì bao nhiêu chẳng tìm được.” Miêu Bội Lan ngần ngừ không biết có nên nói không, sợ Tả Thiếu Dương không hiểu chuyện đồng áng, làm việc thua thiệt:” Muội tất nhiên cũng hi vọng huynh giúp được bọn họ vượt qua khó khăn này, thế nhưng, bây giờ huynh cho họ vay lương thực ... Không có lãi đâu ...”

Tả Thiếu Dương ngẫm nghĩ một chút liền hiểu ra, suy nghĩ của mình quá ngây thơ, trận đánh này phải dăm ba tháng mới kết thúc được. Như vậy xuân canh năm nay đã bỏ lỡ, nông nghiệp thời đó lạc hậu vô cùng, lỡ một vụ là bỏ cả năm, mùa thu không còn hi vọng thu hoạch gì nữa rồi.

Năn nay coi như bỏ, phải đợi tới mùa xuân sang năm mới trồng lương thực được, rồi mùa thu năm sau mới thu hoạch, chẳng lẽ mình phải nuôi không những người này hơn một năm trời? Bọn họ là nông hộ của mình, như vậy phải đảm bảo cho họ sống khỏe mạnh qua tai họa này, nếu không thì vô nghĩa.

Bấm ngón tay mà tính, một người muốn sống qua được bốn tháng, ít nhất phải cần ba đấu lương thực, tính tròn 45 lượng. Một mẫu ruộng lúa thu hoạch hai gánh lúa, làm ra gạo được 24 đấu. Một lao động khỏe mạnh mỗi tháng ăn hết hai đấu lương, một năm ăn hết hai mươi tư đấu, vừa vặn đủ ăn, gặp phải năm mất mùa còn đói, lấy đâu trả nợ? Cứ cho là tính thêm vào rau dại củ quá gì đó thêm vào có thể giảm đi nửa lượng lương thực, một năm mỗi mẫu dư ra mười hai đấu. Đợi phản quân bị đánh bại, giá lương thực giảm xuống, cứ tính với giá trước kia là 360 đồng một đấu, mười năm mới được 43200 đồng ... Chính xác là lỗ dập mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận