Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 359: Lá cờ này không thể đổ. (2)

Tả Thiếu Dương gắng gượng đứng dậy mà không chống nạng, chắp tay nói:” Tướng quân, chuyện có đầu đuôi, vốn là ...”

Phó Cung xua tay:” Tả công tử, ta không quan tâm, Đại tướng quân không thể tự tát vào mặt mình, cho nên như ta đã nói, bây giờ nộp lương thực ra, nhà các ngươi cũng không bị làm sao. Lão tử cũng không thích Đại tướng quân bị người ta bịt tai che mắt, nói thật đi, ta cho gọi đội tìm kiếm đến rồi, đứng để tới lúc một chút tình nghĩa cũng không còn.”

Tả Quý đứa tay ngăn nhi tử chuẩn bị nói tiếp, giọng chính nghĩa lẫm liệt:” Đại nhân, khuyển tử tắm máu sa trường cứu chữa thương binh, tới mạng mình cũng chẳng nề hà, lẽ nào nó lại đi tham chút tiền tài để rước họa vào thân? Trong nhà quả thực không còn lương thực dư thừa nữa, nếu Đại tướng quân đã điều tra Quý Chi Đường ắt cũng biết nhà lão hủ trước đây không lâu còn phải thuê nhà của Triệu Tam Nương, nợ tiền nhà tới mấy năm trời.”

“ Ông già các vị bắt được đó là công công của Triệu Tam Nương, nghe nói nhà họ cạn lương, lão hủ nhớ ơn cũ, bảo nhi tử đem lương thực bán cho họ giải nguy cấp trước mắt, không ngờ ông ta lợi dụng để phát tài. Trong nhà lão hủ hiện giờ chỉ còn ba đấu lương, là nhờ tiểu tế làm việc ở nha môn mang cho, cũng tiếc không dám ăn, đợi tới lúc gian nan nhất mới dùng.”

Tả Thiếu Dương suýt nữa không nhận ra cha mình, chỉ có thể nói một chữ phục, trước nay y vốn biết bản lĩnh nói dối ăn tiền dựa vào cái mặt thật thà của cha mình rồi, lần này có lẽ là lần nói dối hoành tráng nhất trong đời ông, đến y nghe còn thấy tin nữa là.

Phó Cung thấy Tả Quý nói hợp tình hợp lý, nhìn thẳng vào mắt cũng không hề thấy chột dạ, ngẫm lại thì tuy cái Ủng quân giai mô kia có thành phần thổi phồng, nhưng Tả Thiếu Dương xung phong lên chiến trường cứu chữa thương binh thì tuyệt không phải là giả. Tả gia là nhà thế nào họ cũng điều tra trước, nếu không phải thanh bạch, tiếng tăm tốt mà dựng điển hình thì chẳng hóa trò cười sao? Cho nên hắn thành khẩn nói:” Mạt tướng thiếu suy xét rồi, tạ lỗi với lão lang trung, Tả công tử.”

Tả Thiếu Dương vội nói không dám, cũng không buông lỏng.

Lúc này viên giáo úy kia dẫn đội tìm kiếm lương thực tới, xếp hàng đợi lệnh ngoài cửa.

Phó Cung phất tay:” Lui, không cần nữa.”

Viên giáo úy chưng hửng, thế là thế quái nào? Lấy lão tử ra làm trò vui hả?

“ Hãy khoan.” Nhưng Tả Quý lại nói:” Tướng quân, xin đúng phép công mà làm, cũng để chứng minh Quý Chi Đường trong sạch.”

Danh tiếng của nhi tử giờ là danh tiếng của Tả gia, là tương lai của Tả gia, ông không muốn nó có chút hoen ố nào, nhi tử nói đã mang hết lương thực đi, vậy không cần lo lắng gì.

Viên giáo úy hết nhìn người này lại nhìn người kia, các ngươi ai ra lệnh cũng được, chỉ một thôi, mỗi người một phách thế này, ta phải nghe ai?

“ Được, nếu lão lang trung đã nói thế, thì các ngươi tìm đi, cẩn thận chút, nếu đánh vỡ hỏng đồ đạc thì bỏ tiền túi ra mà đền.”

Đám binh sĩ sợ hãi vâng dạ, trước khi tới đây bọn họ được giáo uy dặn rồi, điều gì nên nói nên nói điều gì không nên phải cân nhắc kỹ càng.

Lương thực không phải như vàng bạc châu báu mà có thể cất được vào hộp, hiệu thuốc lại nhỏ, trừ dược liệu ra thì chẳng có gì, tường gỗ mỏng manh, chẳng dấu gì được trong đó, chẳng mấy chốc đã tìm xong.

Mấy binh sĩ khiêng vào một cái cọc gỗ lớn dùng để đầm đất được móc với xích sắt, lần lượt đập xuống đất, trong khi hai binh sĩ râu trắng áp tai lắng nghe.

Thấy toàn bộ Tả gia tò mò nhìn, Phó Cung giải thích:” Bọn họ dùng cọc đầm đất để xác định xem dưới đất có khoảng trống không, chỉ cần nghe tiếng động vọng lại là có thể xác định được. “

Tiếp đó chỉ vào hai binh sĩ già:” Hắc hắc, hai vị kia nói thật cho mọi người biết, không phải là quan binh, mà là đạo mộ được chúng ta mời tới, có lỗ tai rất đặc biệt, đừng mong có thể dấu diếm cái gì mà qua mắt của bọn họ.”

Tả Thiếu Dương lạnh người, quan binh đúng là không dọa dẫm, cũng may là mình mang hết lương thực đi rồi, chứ nghĩ dấu dưới đất mà an toàn thì chỉ có chết.

Khi vào tới phòng báo chế thuốc, binh sĩ rất nhanh tìm được hầm, cẩn thận báo với giáo úy trước, viên giáo úy mới ghé tai thì thầm với Phó Cung.

Phó Cung gật đầu nói:” Tả lang trung, bọn họ đã tìm thấy hầm trong nhà các vị rồi.”

Tả Quý mặt bình thản như không nói:” Tướng quân, căn hầm đó là để đề phòng quân địch vào thành, lạm sát bách tính, trước kia thiên hạ loạn lạc liên miên, nhà nào chẳng có một căn hầm như vậy. Dưới đó chỉ có ít lương khô, rau củ và nước, dùng khi phải vào đó lánh nạn mà thôi, không còn gì khác.”

“ Vậy lối vào ở đâu?”

“ Lối vào dưới nồi sắt, bỏ nó ra, lấy gạch và ván sắt là sẽ thấy.”

Phó Cung gật đầu, viên giáo úy kia dẫn người đi, chẳng mấy chốc đi ra, lần này lớn tiếng bẩm báo:” Đội chính, đúng là chỉ có những thứ như lão lang trung nói, không có gì khác, cũng không có lối đi bí mật.”

“ Các ngươi khôi phục mọi thứ đúng nguyên trạng cho ta.” Phó Cung chắp tay nói:” Đắc tội rồi.”

Tả Quý đáp lễ:” Nào có, đại nhân nặng lời, ngài chỉ thực thi chức trách mà thôi.”

Trước khi đi Phó Cung còn cảnh cáo:” Nhà các vị là lá cờ do Đại tướng quân dựng lên, ngàn vạn lần phải biết trân quý vinh dự này, không thể hành sự lỗ mãng. Khẩu lương nhà các vị, bao gồm cả lương thực do đại tướng quân cấp, chỉ để nhà mình ăn là đủ, tuyệt đối không nên tham tiền tài mà đem bán cho người khác, nếu không sẽ làm Đại tướng quân khó xử, mạt tướng cũng sẽ rất thất vọng ...”

Tả Thiếu Dương giờ hiểu thủ đoạn bạo ngược của vị Đại tướng quân kia, tim vẫn đập bình bịch nãy giờ, vội đáp:" Vâng, chúng tôi đã nhớ."

Tới khi Phó Cung khuất bóng ở cuối đường, cả nhà mới thở phào nhẹ nhõm, Lương thị càng mò ngay tới cái giường khám bệnh nằm lăn ra đó thở, mặc dù bà đã biết hầm nhà mình đã trống, nhưng khi binh sĩ đi vào vẫn sợ tới mặt cắt không còn máu, tới giờ hồn vẫn chưa trở lại xác.

Tả Thiếu Dương thầm hô may mắn, có điều không nên vui mừng quá sớm, không biết bên chùa Thanh Phong có bị quan quân lùng sục không, chẳng may tìm thấy lương thực trong tượng Phật thì mấy vị hòa thượng trong đó nguy mất, họ làm sao thì y hối hận suốt đời, mà nếu khai ra là lương thực của nhà y, thì y không phải hối hận lâu ... Thật mỉa mai.

Nghĩ tới đó đứng dậy cố ý nói lớn:” Cha mẹ, con muốn tới chùa Thanh Phong một chuyến, lần này nhà ta được Đại tướng quân thưởng cho vinh diệu cao như vậy, lại còn cho chúng ta thêm mười đấu lương thực trứng, thịt, con muốn tới chùa dâng hương tạ ơn.”

Miêu Bội Lan vội đi tới:” Tả đại ca, Bạch tỷ tỷ bị thương, để muội làm cho.”

Chuyện này không nên để liên lụy thêm bất kỳ một ai, Tả Thiếu Dương đương nhiên từ chối:” Không sao, chân ta đỡ nhiều rồi Chi Nhi dìu ta đi được, muội giúp ta đi tìm Lý đại ca.”

Bạch Chỉ Hàn biết mục đích thật sự Tả Thiếu Dương tới chùa Thanh Phong, đi nhanh tới:” Cứ để ta đi cùng thiếu gia.”

“ Bây giờ sao?” Miêu Bội Lan hơi nghi hoặc, sao giống Tả Thiếu Dương cố ý đuổi nàng đi, lúc này tìm đám Lý Đại Tráng làm gì:

“ Ừ, chúng ta cần nhanh chóng khắc tấm biển treo lên, làm sớm thể hiện sự tôn trọng với Đại tướng quân.”

Miêu Bội Lan thấy y nói thế cũng có lý, gật đầu.

“ Đợi đã!” Tả Thiếu Dương ngửi thấy mùi bánh bao, trưa rồi, mẹ hấp bánh bao xong, chuẩn bị ăn cơm, liền bảo Miêu Bội Lan vào lấy bốn cái bánh bao nóng hôi hổi, cho vào giỏi trúc, lại nói với mẹ:” Mẹ, cho con một trăm đồng, con muốn mời nhi tử Lý đại nương tới khắc biển cho nhà ta.”

“ Bốn cái bánh bao, Lý đại ca nhất định mừng lắm, nhà huynh ấy chắc đói tới mấy ngày, muội đi ngay đây…” Miêu Bội Lan vui sướng xách giỏi bánh bao chạy ù đi:
Bạn cần đăng nhập để bình luận