Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 511: Hai bên cùng có lợi.

Bạch Chỉ Hàn ra ngoài khép cửa phòng lại, Lương thị không hiểu chuyện này liên quan gì:” Lão gia, sao thiếp thân không hiểu gì cả.”

Tả Quý giải thích cho nhi tử:“ Ài, Chỉ Nhi nó không tiện nói ra, là thế này bảo nhà họ bán nhà cho chúng ta, không phải có tiền lo liệu việc này rồi à? Một khi Cù lão thái gia khôi phục nguyên chức, chuyển tới kinh thành cũng không cần nhà nữa, dù sao trạch viện này cũng từng có ý tặng cho Trung Nhi, nhưng nó không lấy, giờ chúng ta bỏ tiền ra mua là được, vẹn cả đôi đường.”

Lương thị mừng rỡ, giờ bà hiểu vì sao Bạch Chỉ Hàn nói dang dở:” Cù lão thái gia sống ở kinh thành lâu năm, nếu có ông ấy giúp, chuyện còn chắc chắn hơn. Mà với tính tình Cù lão thái gia, chỉ sợ ông ấy không đồng ý.”

Tả Quý đứng dậy:” Ta đã có cách, đi, chúng ta đi ngay bây giờ, chuyện không thể chậm trễ.”

Hai phu thê vội đi sang Cù gia trạch viện, lúc này trời đổ cơn mưa nhỏ, xua tan đi không ít cái nóng, thời tiết ở Hợp Châu bốn mùa không rõ rệt, thu và xuân ngắn, hè và đông lại dài.

Cù lão thái gia đang đứng múa quyền dưỡng sinh ở trong đình, từ khi dạy đám trẻ con học tập, không chỉ tinh thần thoải mái, mà sức khỏe ông cũng tốt hơn rất nhiều, con người như trẻ hơn mấy tuổi, thấy phu thê Tả Quý tới, dừng tay cười nói:” Tả lang trung hôm nay không mở hiệu sao?”

Tả Quý cười ha hả:” Có chuyện muốn thương lượng với lão thái gia.”

“ Vậy vào phòng nói.”

“ Không cần, ngồi đây cho mát mẻ.”

Cù lão thái thái vào trong phòng mang ghế ra, rồi đi pha trà rót nước.

Tả Quý đi thẳng vào vấn đề:” Lão thái gia, ta đã nghe nói chuyện thánh thượng xá miễn cho thái tử đảng rồi, cơ hội như thế mà không tranh thủ phục nguyên chức vị thì tiếc quá. Hôm nay Tả Quý tới đây, là muốn thương lượng với lão thái gia, muốn mưa lại trạch viện ngày, lão thái gia có tiền lên kinh lo liệu, phu thê chúng tôi cũng có trạch viện để dưỡng già, không biết ý lão thái gia ra sao?”

Cù lão thái gia ngạc nhiên nhìn lão thê, Cù lão thái thái lắc đầu, ý bảo mình cũng không biết việc này.

“ Trước kia lão hủ đã nói tặng trạch viện cho lệnh lang rồi, nó không phải của lão hủ nữa.”

Tả Quý thở dài:” Bây giờ lão thái gia hẳn cũng hiểu tính cách khuyển tử rồi, nó không nhận đồ người khác tặng đâu, nói thật, ở đây quen rồi phu thê chúng tôi cũng không muốn chuyển đi nữa, mua lại nó để sau này danh chính ngôn thuận mà truyền cho Trung Nhi.”

Cù lão thái gia khó nghĩ, trầm ngâm một lúc lắc đầu:” Tả lang trung, ông làm thế chẳng khác gì khiến lão hủ tự tát vào mặt mình.”

“ Lão thái gia cứ nghe Tả Quý nói hết đã, hậu ý của lão thái gia, Tả gia tâm lĩnh rồi, lão thái gia yên tâm, dù Chỉ Nhi có là tỳ hay thiếp thì cả nhà cũng coi nó như con, tương lai ai là thê tử cũng không để Chỉ Nhi phải thua thiệt. Còn muốn mua trạch viện cũng là tiện phải cầu tới lão thái gia, chuyện là thế này ...” Tả Quý đem chuyện Chúc Dược Quỹ kiến nghị lên kinh kiếm nhi tức phụ kể ra:

“ … Lão thái gia cũng biết đấy, ta chưa bao giờ lên kinh, tuy nói có thư tiến cử của Chúc chưởng quầy, nhưng rốt cuộc là không quen không biết, còn lão thái gia sống ở kinh thành lâu năm, nếu có thể se chỉ luồn tơ, giúp khuyển tử có được lương phối. Đó không chỉ là may mắn của Tả gia, cũng là vì tương lai của Chỉ Nhi, thế nên chúng tôi cũng mong lão thái gia sớm phục nguyên chức để thuận tiện tác thành việc này, mua trạch viện cũng là để tạ ơn làm mai.”

Ý tứ Tả Quý rất rõ ràng, mua trạch viện này là giúp ông vào kinh phục hồi nguyên chức, lúc đó ông giúp Tả gia kiếm được nhi tức phụ môn đăng hộ đối để giao hoán, hai bên cùng có lợi.

Cù lão thái gia trầm ngâm rất lâu, cuối cùng chắp tay:” Đa tạ Tả lang trung, phiên này dù phục nguyên chức hay không, cũng không dám quên ân.”

Cái ông bận tâm không phải là làm quan hay quyền thế, mà mang cái danh có tội cách chức này luôn là điều ông thấy hối tiếc, nay tuổi đã cao, con cái chả còn, đâu ham gì nữa, chỉ mong phục hồi thanh danh là thỏa nguyện.

Tả Quý nhẹ người:” Lão thái gia nặng lời rồi, có câu dưới cây lớn được hưởng bóng râm, lão thái gia vào kinh làm quan, Tả gia cũng được hưởng phúc trách, nếu như theo lão thái gia cùng vào kinh thì không thể tốt hơn, không biết ý lão thái gia thế nào?”

“ Ha ha ha, Tả lang trung, Tả lang trung, ai cũng nói ông cổ hủ thực thà, lão hủ giờ mới nhận ra, ông là bậc đại trí giả ngu.” Cù lão thái gia cười ha hả:” Lão hủ còn nói không được sao, được, chúng ta lên kinh, có cha con ông đi cùng, lão hủ cũng yên lòng.”

Cù lão thái thái mừng khôn siết, rơm rớm nước mắt, đưa khăn tay lên thấm.

“ Tốt rồi, tốt rồi.” Tả Quý xoa xoa tay:” Ta cũng đã đi hỏi han, trạch viện này tường cao sân rộng, lại vừa vặn phù hợp với ý đại ẩn vu thị, giữa phố xá tấp nập, kiếm được chốn tiên cảnh thanh bình này không dễ, ít gia cũng phải 500 quan.”

Cù lão thái gia xua tay:” Không đúng, cái trạch viện này tuy tốt, nhưng cũ rồi, nhiều phòng ốc để không đã xuống cấp, tối đa chỉ được bốn trăm quan mà thôi.”

“ Lão thái gia không biết đấy, trạch viện Hợp Châu ta lần trước bị phản quân đốt không ít, muốn khôi phục lại cũng cần một thời gian, hơn nữa dù xây dựng lại, làm sao so với sự cổ kính nơi này, chỉ trả được 500 quan cũng thấy mình chiến lợi nhiều rồi.”

Phản quân quả thực có gian tế trong thành, chúng điều tra rất kỹ, không phải phóng hỏa bừa bãi, vì Cù gia nghèo khó, nên chúng không mò tới, đây thành đại trạch viện hiếm hoi của huyện Thạch Kính còn nguyên vẹn.

Cù lão thái gia cũng không muốn vì vài đồng mà nói nhiều, hơn nữa trong tay có tiền, chuẩn bị hồi môn cho tôn nữ, cuối cùng cũng là về Tả gia, cho nên không từ chối nữa:” Hôn sự của lệnh lang, lão hủ sẽ dốc sức tương trợ.”

“ Chuyện này tới lúc đó chỉ e khiến lão thái gia hao tổn tâm thần, chạy mỏi cả chân, nói khô nước bọt, các loại trở ngại, đâu phải có tiền mà làm được? Nếu có thể kiếm được giai ngẫu như ý cho khuyển tử, Tả gia mang ơn vô cùng.”

“ Đây còn là chuyện liên quan cả đời tới Chỉ Nhi, kỳ thực ta còn nóng ruột hơn ông ấy chứ.”

Cả hai cùng bật cười, chuyện tới đây coi như xuôn xẻ một nửa rồi, mới một nửa là vì còn thứ đau đầu kia nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận