Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 153: Một vụ mua bán. (2)

“ Hiểu lầm à?” Chu chưởng quầy thèm khan dung mạo Tang Tiểu Muội lâu rồi, nàng càng lớn càng xinh đẹp, ông ta ngứa ngáy vô cùng. Cưới về làm thiếp giải trí thôi, ông ta chẳng để ý nàng trước đó thích ai, đằng nào lên giường chỉ có thể chiều chuộng ông ta, chẳng qua là có cái cớ ép giá, nên làm bộ thở dài sườn sượt: “ Nói thực, trước kia lão phu thấy Tam nha đầu yểu điệu xinh đẹp, đặc biệt là tính cách cương liệt, đó là điều lão phu thích nhất. Các ngươi không biết, lão phu thích nhất là thuần phục liệt phụ, chính là nhìn nữ nhân đòi sống đòi chết không chịu thuần phục phải ngoan ngoãn nằm xuống, thế mới gọi là sảng khoái. Mấy thê thiếp của lão phu cũng là liệt nữ chẳng kém gì Tam nha đầu, còn chẳng phải bị thuần phục hết sao?”

Tang phụ và Tang mẫu nghe ông ta bô bô nói dâm ô mà thì đều có chút thiếu tự nhiên, song vẫn cười phụ họa.

Chu chưởng quầy không thèm để ý, thản nhiên nói:” Vốn lão phu có chút hứng thú với Tam nha đầu, nếu tiền treo cưới thích hợp, thu vào phòng, thế là mọi người cùng vui. Giờ nghe thấy chuyện này, lòng hoang mang lắm, bên cạnh ta cũng đâu thiếu nữ nhân, hai nguyên phối ngang hàng, năm di nương. Giờ có bảy nữ nhân rồi, lão phu năm nay cũng hơn ngũ tuần, không chiều chuộng nổi nữa. Đừng thấy lão phu bề ngoài to béo, bên trong rỗng rồi. Nghê đại phu nói, lão phu mà còn lăn lộn trong đống nữ nhân thì chẳng mấy năm nữa mà bị hút cạn. Cả cuộc đời này lão phu ngủ với vô số nữ nhân, dù tươi ngon mọng nước tới mấy, cũng chỉ được ba năm tháng rồi như nhau cả. Sau này phải bảo tồn ít sinh lực, bớt gần nữ sắc, hồng nhan họa thủy mà.”

Tang phụ và Tang mẫu nhìn nhau trao đổi, rõ ràng không tin tưởng hết cái mồm ông ta, bằng hữu lâu năm, ít nhiều cũng hiểu. Tang mẫu xoa tay nói: “ Đó là phúc phận của Chu lão gia, người ta mơ mà không được. Tam nha đầu nhà lão thân đâu phải người ngoài, ngài nhìn nó lớn lên từ nhỏ rồi đấy, chả rõ sao, nạp nó vào phòng, đám thê thiếp di nương kia đều sang bên lề hết. Ngài chỉ cần thương một mình nó, nó sẽ chiếu cố ngài như tâm can của mình.”

“ Cái đó thì trước kia ta cũng nghĩ vậy, nếu không đã chẳng nhắc tới chuyện này với hai người, đúng không? Nếu khi đó hai người đồng ý, 100 lượng bạc trắng phau phau đã đưa tới, kiệu hoa lộng lẫy đàng hoàng rước về nhà. Hiện giờ, chuyện này xảy ra, ài, lời hai người lừa người ngoài thôi, chân tướng thế nào lão phu chưa ngu dại tới mức không hiểu.”

“ Chu mỗ này không sợ nữ tử cương liệt, chỉ sợ loại phóng đãng lẳng lơ, lão phu già rồi, không thỏa mãn nổi nữa, chẳng biết một lúc sơ xảy bị chụp cho nón xanh lên đầu, lúc đó không riêng gì thể diện lão phu mất hết, chuyện làm ăn của tửu lâu cũng gặp khó khăn. Tửu lâu mà, rượu là gan anh hùng, đám người đó rượu vào, dám làm nhiều chuyện lắm, Tam nha đầu lại đa tình lãng mạn như vậy ... “

Chu chưởng quầy giơ tay ngăn cản phu thê Tang gia định giải thích:” Khỏi nói, thừa lời vô nghĩa, đừng tưởng thiên hạ mù mắt hết, họ không nói ra trước mặt thôi, theo lão phu thấy, thanh danh Tam nha dầu giờ thối hoắc rồi, ra đường cứ mười người sẽ có tám ở sau nói này nói nọ, lão phu nạp nữ nhân như thế vào phòng, không phải người ta cười cho rụng răng à?”

Phu thê Tang gia mặt cứng đờ, chuyện không người ta còn có thể nói có nữa là chuyện có, thiên hạ không thiếu kẻ độc mồm, bây giờ phải làm sao?

Chu chưởng quầy liếc mắt nhìn hai người họ, nhạt giọng cười mỉa:” Giờ đừng nói sính lễ nữa, Tam nha đầu như vậy, cho dù bỏ tiền ra để gả đi, chưa chắc có ai dám rước về.”

Tang mẫu kéo áo Tang phụ:” Thôi thì đổi chỗ khác, gả xa xa một chút cũng không sao, còn không ít người tới làm mai mà.”

Kỳ thực Chu chưởng quầy mê mệt Tiểu Muội mấy năm nay rồi, tiểu nha đầu năm nào đòi còi cọc tóc lưa thưa vậy mà chẳng biết từ lúc nào trổ mã phổng phao, càng lớn càng khiến người ta nhìn chảy nước rãi. Nếu không ông ta có cái tửu lâu lớn nhất nhìn huyện, việc gì phải tới quán trà rách này uống trà, ông ta đâu có biến thái như Chúc Dược Quỹ, năm xưa khổ đủ rồi, ông ta phải hưởng thụ bù lại.

Chỉ có điều phu thê Tang gia quá tham lam, định giá Tiểu Muội quá cao, cho nên Chu chưởng quầy tới giờ vẫn chỉ có thể nhìn Tiểu Muội mà nuốt nước bọt. Hiện đã có cơ hội ép giá, ông ta tuy nóng ruột lắm, nhưng không thể hiện ra ngoài, xảy ra chuyện như vậy, Tang gia thế nào cũng vội vàng tìm cách gả nữ nhi đi, quả nhiên là thế.

Mấy lời trước đó ông ta nói chẳng phải hoàn toàn là giả, ông ta chú ý Tiểu Muội từ lâu, tất nhiên biết nàng và tên tiểu lang trung kia có điều bất thường, vì thế Tả Thiếu Dương tới, ông ta mới hay nói lời khó nghe như vậy.

Ông ta còn không rõ tính cách Tang Tiểu Muội sao, lãng mạn đa tình song nàng tuyệt đối không phải nữ nhân phóng túng, cưới về yên tâm mười phần, hơn nữa chinh phục nữ nhân có nam nhân khác trong lòng càng là kích thích, tưởng tượng bộ dạng yêu kiều động lòng người của Tang Tiểu Muội khi nằm trên giường, nước mắt ngắn dài tưởng nhớ tình lang vẫn phải để ông ta mặc sức tung hoành tàn phá, nghĩ đã thấy máu huyết sục sôi.

Ông ta tuy gấp, nhưng tin rằng phu thê Tang gia còn gấp hơn, gả đi xa? Được mấy đồng? Phu thê hám của này sao cam tâm gả rẻ nữ nhi như hoa ngọc như thế, mấy năm qua còn giữ trong nhà không phải đợi giá cao sao? Nói tên tiểu lang trung kia càng không lo, cái nhà đó, lo miệng ăn là giỏi rồi, tiền đâu ra trả sính lễ, có đánh chết phu thê này này cũng không chịu.

Chỉ cần đủ kiên nhẫn, Tiểu Muội sẽ là của ông ta, mà nói về kiên nhẫn, ông ta có thừa.

“ Được rồi, ai bảo ta và Tang lão hán là huynh đệ nhiều năm, Tam nha đầu không khác gì con cháu lão phu, sao nỡ nhìn nó đi xa chịu khổ, cái Hợp Châu này trừ huyện Thạch Kính còn khá một chút, chỗ khác không phải nơi người sống nữa rồi. Lão phu mạo hiểm một phen, lời người đời mà, coi như rắm là được, gió thổi một cái là tan, sau này Tam nha đầu ra vào để ngồi kiệu là xong. Lão phu sảng khoái một chút, không tính chuyện này nữa, 50 lượng, không được thì thôi.”

Chu chưởng quầy phủi áo đứng dậy:” 50 lượng không phải con số nhỏ đâu, mang ra đường mua được cả đống nha đầu xinh tươi đấy. Ha ha, các người thấy rồi, trên phố cô nhi quả mẫu tha hương cầu thực vô vàn, nha đầu tuổi hoa hơ hớ thấy khắp nơi, đều đói điên cả rồi, đừng nói bạc trắng, cho cái bánh bao là theo ngay, hai cái bánh là được cả mẹ lẫn con !Muốn hưởng thụ thế nào tùy ý ... Nói thế thôi, được thì nói một tiếng, không coi như lão chu chưa hề nói.”

Dứt lời bỏ đi luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận