Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 393: Nhà vui nhà buồn. (2)

Hôm trước cũng ăn một bữa đầy đủ cơm canh thịt thà, nhưng mà lúc đó Tả Thiếu Dương môi sưng, lưỡi sưng, lại thêm ngày hôm ấy trên đường nhìn thấy bao nhiêu người bị chặt đầu, không có tâm trạng, hôm nay môi vẫn sưng, lưỡi đỡ hơn nhiều rồi, ăn ngon miệng vô cùng, chén bay một bát cơm lớn, sầm mặt xuống:” Lần sau không thể cho Chỉ Nhi làm cơm được nữa.”

Lương thị giật nảy mình, hai đứa này mới có vẻ tốt đẹp một ngày, lại bắt đầu rồi à, mắng nhi tử:” Chỉ Nhi làm cơm ngon như vậy con còn muốn gì?”

“ Thì vấn đề là ở đây, làm cơm ngon như thế, ăn bao nhiêu cho đủ ạ?”

Mọi người bấy giờ mới biết y đùa, đều bật cười, Lương thị thấy Bạch Chỉ Hàn thẹn thùng lườn nhi tử càng cưới tít mắt, tốt rồi tốt rồi, cứ thế đợi phản quân dẹp xong, cho thành thân luôn, năm mới tới là có cháu bế, chưa gì đã tưởng tượng ra cảnh một đống cháu bám lấy xin nãi nãi mừng tuổi.

Tả Quý vốn trước nay ăn cơm không nói cũng phá lệ mỉm cười khen:” Ừm, Chỉ Nhi nấu nướng là số một đó, dù là đại trù của Kim Ngọc tửu lâu cũng không làm được ngon thế này.”

Trí Nhi vừa nhai vừa nói:” Tỷ tỷ làm cơm ngon hơn nhà đệ nữa, đệ ăn thiếu chút nữa nuốt luôn lưỡi rồi.”

Bạch Chỉ Hàn được khen tới đỏ cả mặt:” Sau này có thêm vật liệu, Chỉ Nhi có thể làm ngon hơn.”

Bên này Tả gia ăn cơm vui vẻ, bên kia Kiều gia không khi u sầu, Kiều lão gia tay không trở về, Dư chưởng quầy nói muốn suy nghĩ thêm.

Buổi chiều Lương thị đã đem quyết định nhà mình nói với Kiều phu nhân, ăn cơm xong bà kéo trượng phu sang một bên kể lại.

Kiều lão gia nổi nóng:” Cái gì, còn muốn quan sát xem thế nào rồi mới quyết định à, Xảo Nhi nhà ta đừng nói là mất một cái chân, mà nó có mất cả hai cái chân chăng nữa thì cái nhà nghèo rớt mùng tơi đó cũng còn lâu mới xứng, không biết tự nhìn lại mình xem. Còn muốn thuê Kiều mỗ này làm quản sự à, Kiều mỗ không cần của bố thí.”

Kiều phu nhân khóc lóc khuyên can trượng phu nguôi giận, hết lời khuyên giải:” Lão gia, tất cả hãy vì Xảo Nhi, bây giờ Nghê đại phu cũng chịu thua rồi, chỉ có cậu tiểu lang trung đó chữa được thôi. Đợi sau này phản quân dẹp được rồi chúng ta rời nơi Hợp Châu lên kinh thành ở với đại lang, không nói hôn sự này nữa, lúc ấy đền bù cho nhà họ hậu hĩnh một chút là được.”

Kiều lão gia bất lực gật đầu, hiện giờ chỉ còn cách nhẫn nhục dựa vào Tả gia thôi.

Gần đây phản quân có vẻ giảm cường độ tấn công thấy rõ, đêm không xảy ra chuyện gì, không công thành, cũng không thấy phái người vào thành phá hoại, chỉ âm thầm vây thành mà thôi.

Sáng sớm, tuyết tan hết rồi, dù sao thời tiết cũng vào xuân, ấm hơn rất nhiều.

“ Miêu gia tẩu tử, mở cửa, mở cửa.” Mới sáng sớm tinh mơ Lương thị đã đập cửa Miêu gia ầm ầm:

“ Ra đây, ra đây.” Miêu mẫu nghe thấy tiếng Lương thị gọi cấp bách như thế vội vội vàng vàng khoác áo lên người, bước thấp bước cao ra mở cửa:” Tả phu nhân, có chuyện gì thế?”

“ Bội Lan, Bội Lan nó có nhà không?” Lương thị sáng ngủ dậy pha trà cho trượng phu xong xuôi, Trí Nhi cũng đã dậy rồi mà không thấy nhi tử thì hoảng hồn, linh cảm không lành, chạy vào phòng bào chế, quả nhiên chăn đệm bữa bãi lạnh cóng từ bao giờ, nhi tử không thấy đâu nữa, hỏi Trí Nhi thì nó ngủ say không biết gì, vội chạy sang Miêu gia tìm Miêu Bội Lan:

Lý Đại Tráng tới sớm ở bên phòng bệnh làm việc, nghe thấy thò đầu ra:” Thái thái, cháu thấy Bội Lan muội và thiếu gia đi đâu từ sớm ấy, cháu hỏi chỉ bảo là ra ngoài một chút.”

Lương thị ngồi bịch xuống đất, khóc lóc:” Ôi dời ơi là dời, con với chả cái.”

Miêu mẫu còn sợ hơn nữa, lần trước nữ nhi đi theo Tả công tử thiếu chút nữa có chuyện rồi, lắp bắp hỏi:” Tả phu nhân, bọn chúng đi đâu?”

“ Đi ra ngoài thành hái thuốc, đã bảo nó không được đi, mà nó không chịu nghe.” Lương thị đứng bậy dậy chạy về nhà, rối cả lên:” Lão gia, lão gia, nó cùng với Bội Lan ra ngoài thành rồi, làm sao bây giờ?”

Tả Quý mặt âm trầm đặt cốc trà xuống, đây mới chính là lý do ông không bao giờ đồng ý nhi tử cưới Miêu Bội Lan làm chính thất, chỉ biết nghe lời nhi tử của ông, không cách nào bổ khuyết trong tính cách của nhi tử.

Thấy trượng phu không nói gì cả, Lương thị càng cuống, không biết phải làm sao:” Để thiếp thân sang nói với Chỉ Nhi.”

Hôm qua Bạch Chỉ Hàn ăn cơm xong lại về nhà ngoại công, nàng còn phải ở bên đó lo liệu vài ngày nữa, đồng thời dọn dẹp nhà để Tả gia chuẩn bị sang ở.

“ Thôi, Chỉ Nhi cũng đủ bận rộn rồi, không nên phiền tới nó.” Tả Quý ngăn thê tử lại:” Trung Nhi nó chỉ hái thuốc gần thành, hẳn không hề gì, nếu bà không yên tâm sang nhờ Lý đại lang đi tìm là được.”

Trời còn tờ mờ sáng, sương sờm vẫn lẩn khuất trên những con phố huyện Thạch Kính thì Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan đã lặng lẽ thức dậy rời nhà. Tưởng mình đi sớm lắm rồi thế nhưng khi bọn họ ra tới cổng thành thì nơi này đã hết sức tấp nập huyên náo, cả già trẻ gái trai, người ăn mặc lam lũ cũng có người lụa là gấm vóc đều tụ tập ở đây, chỉ có một điểm chung giữa bọn họ là ai nấy không xách giỏ thì đeo gùi đeo thúng. Bọn họ chuẩn bị rời thành kiếm rau quả dại ăn, ai nấy sốt ruột nhìn cổng thành vẫn còn đóng kín, có người nóng tình nhao nhao yêu cầu quan binh mở cửa.

Tả Thiếu Dương vừa mới xuất hiện là không ít người nhận ra, hôm đó y đi diễu phố, đoàn người đi theo còn kéo thành hàng dài tới tận sân rộn trước nha môn châu phủ, nhìn rất rõ, hơn nữa cặp môi sưng tướng kia là dấu hiệu nhận dạng dễ dàng. Thấy y tới đám đông dạt ra nhường đường, cung kính chắp tay chào.

Còn có người tới gần niềm nở hỏi thăm:” Tả Mẫu Mực cũng ra ngoài thành hái rau dại sao?”

Câu hỏi này lập tức bị người ta chế nhạo:” Hỏi rõ thừa, Tả Mẫu Mực đã đem hết lương thực trong nhà hiến cho quan binh, tất nhiên cũng cần ăn để sống rồi.”

Tả Thiếu Dương bây giờ mới thực sự nghe có người gọi mình là Tả Mẫu Mực, cảm thấy cách xưng hô này hết sức chướng tai, chỉ muốn xông tới đấm đá một trận, có điều lượng sức mình và Miêu Bội Lan, chẳng làm gì nổi đám đông cả nghìn, đành cắn răng nhịn, nặn ra nụ cười rõ giả:” Ta rời thành hái ít thuốc.”

Người đầu tiên lên tiếng liền phản kích người khi nãy:” Thấy chưa, ngươi mới nói thừa, Tả Mẫu Mực hiến lương thực cho quan binh, sao đói tới mức phải lên núi hái rau dại ăn chứ?”

Tả Thiếu Dương không muốn để lại cho người ta ấn tượng nhà mình có dư dả lương thực, nói to:” Tất nhiên cũng phải hái thêm rau dại, lột ít vỏ dâu về cho vào bột làm bánh bao rồi, khẩu lương trong nhà không đủ.”

Người kia lại có cớ mắng lại:” Hừm, không biết kẻ nào mới thiếu kiến thức đây, đã nói rồi Đại tướng quân công bằng lắm, bất kể nhà quan hay dân đều phải giao nộp lương thực, nghe chuyện Dư chưởng quầy hiệu đồ ngọc chưa, Tả Mẫu Mực tất nhiên không còn lương thực dư, không ăn rau dại thì uống gió tây bắc mà sống à?”

Người tham gia cãi nhau như vậy chỉ là con số rất nhỏ, đa phần đói bụng không còn sức làm gì nữa, thấy Tả Thiếu Dương chỉ gần đầu một cái tỏ ý chào hỏi thôi, làm y gật đầu lại muốn gãy cổ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận