Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 852: Đây không phải là điều kiện.

Người từ xa tới là khách, còn là khách Đại Đường, Tả Thiếu Dương không bạc đãi, sai người làm cơm thiết đãi sứ thần và đại tướng Tượng Hùng.

Tả Thiếu Dương thời gian qua gần như đem hết tâm tư vào việc chữa bệnh, kiến thiết Đàn Thành, không để ý tới chuyện khác, rất quan tâm tới chuyện liên minh giữa Đa Di và tiểu quốc phía đông.

Đại tướng Tượng Hùng biết chút tiếng Hán, báo một tin bất ngờ:" Thổ Phồn đang đánh nhau liên quân Đa Di và Lạc Oa, chúng đã công chiếm đại bộ phận Lạc Oa rồi, đô thành cũng bị hạ, còn đánh bại viện quân của Đa Di."

Lạc Oa là một tiểu quốc nằm ngay sát Thổ Phồn, bọn họ rất tích cực chuyện kết minh này, khi Tả Thiếu Dương tới nơi vừa lộ ý thăm dò, đã tỏ thái độ vô cùng rõ ràng, không ngờ bị Thổ Phồn công chiếm. Sao có thể dễ dàng như thế, Tả Thiếu Dương vội hỏi kỹ hơn, thì ra Thổ Phồn dùng kế ly gián, ngầm thông đồng với quyền quý Ba Oa, Bạch Lan, nên khi đánh Lạc Oa, chỉ có Đa Di thực sự tới cứu viện. Mấy nước kia kéo quân tới biên giới hư trương thanh thế, Thổ Phồn đã biến trước mấy nước đó sẽ không đánh nên không phân binh ứng phó. Quân đội Ba Oa tới tiền tuyến thì lại đứng im, khiến Lạc Oa tưởng có quân liên minh chống đỡ bên cánh, bị đánh bất ngờ rơi vào vòng vây, thất bại mới nhanh như thế.

Tả Thiếu Dương chán nản, cứ tưởng lập nên được một liên minh vững mạnh, không ngờ chẳng chịu nổi một đòn. Đồng thời điều này đã chứng tỏ, quốc gia phía đông lấy Đa Di làm trung tâm có quá nhiều vấn đề, không có khả năng chống đỡ Thổ Phồn.

Một khi Thổ Phồn thôn tính các tiểu quốc phía đông sẽ quay đầu lại đối phó với Tượng Hùng, thời gian cho mình không nhiều. Bây giờ phải nghĩ cách ứng phó với chiến tranh sắp tới, chứ kiến thiết Cương Nhân Bố Thiết tốt tới mấy, đến lúc đó chỉ để dâng lên Thổ Phồn thôi.

Nhưng bằng vào mấy nghìn người nơi này, dù toàn bộ ra trận cũng chẳng thể chống lại được Thổ Phồn.

Tả Thiếu Dương vội hỏi đại tướng Tượng Hùng:" Đại tướng, chúng ta chẳng lẽ trơ mắt nhìn Tượng Hùng thôn tính Lạc Oa sao? Tham vọng Thổ Phồn không chỉ có thế đâu, một khi chúng diệt xong các nước phía đông sẽ quay sang đối phó với chúng ta, không thể không phòng."

Đại tướng Tượng Hùng cười to:" Cứ cho bọn chúng có cái gan đó, Tượng Hùng ta là húng sư, Thổ Phồn cùng lắm là coi sói, sói sao đấu nổi hùng sư? Pháp vương không cần sợ chúng, có ta đây, Thổ Phồn tới tên nào, ta giết tên đó, cho chúng biết hùng uy của Tượng Hùng. Ha ha ha, chỉ sợ chúng không dám thôi."

Tả Thiếu Dương cười khổ, trước đó y đã tốn không ít nước bọt khuyên quốc vương Tượng Hùng rồi, giờ thêm vị này thái độ như thế, nói nữa vô ích.

Tiếp đó bữa cơm chỉ nói chuyện phiếm, chẳng mấy mà kết thúc.

Vì có rất nhiều người các nơi tới xin Pháp vương chữa bệnh, gần đây Đàn Thành còn xây dựng một dịch trạm, Tả Thiếu Dương an bài đại tướng Tượng Hùng ở dịch trạm, còn vị sứ thần giữ lại, y muốn tìm hiểu chuyện xảy ra ở Đại Đường.

Hành động này lập tức khiến sứ thần tràn đầy hi vọng.

Tả Thiếu Dương cân nhắc nói:" Trước tiên ta muốn thỉnh cầu hoàng thượng một chuyện đã."

Sứ thần chắp tay:" Xin thần y cứ nói, trước khi ti chức tới, hoàng thượng đã dặn, bất kể thần y đề xuất điều kiện gì, dù là phong hầu phong tước cũng đồng ý."

Tả Thiếu Dương mỉm cười:" Ta chẳng hứng thú gì với phong hầu phong tước, đây cũng không phải là điều kiện, mà là thỉnh cầu."

Sứ thần ngạc nhiên:" Mời thần y nói."

" Thỉnh cầu hoàng thượng xuất binh, tranh thủ cơ hội này, diệt tiểu quốc phía đông Tây Vực, nạp vào bản đồ Đại Đường."

" Vì sao?"

Nguyên nhân rất đơn giản, liên minh tiểu quốc phía đông đứng đầu là Đa Di không đứng tin, muốn dựa vào họ kiềm chế Thổ Phồn là không thể nào. Mà Tượng Hùng thì cuồng vọng tự đại, khinh địch quá mức, sớm muộn gì cũng bị Thổ Phồn thôn tính, muốn bảo vệ Cương Nhân Bố Thiết, chỉ có thể trông cậy vào Đại Đường.

Đương nhiên, nếu làm thế thì lịch sử thay đổi, vì Tây Vực tới triều Nguyên mới nạp vào bản đồ Trung Hoa, nhưng từ khi tới Tây Vực, y đã bỏ đi nỗi sợ hãi đó rồi. Trước kia sợ lịch sử thay đổi chẳng qua sợ điều chưa biết, sợ cuộc sống yên bình của mình bị ảnh hưởng, giờ còn quan tâm tới cái đó nữa à?

" Mở mang bờ cõi chẳng phải là chuyện một hoàng đế nên làm sao? Đông Đột Quyết đã bị diệt, chẳng phải bệ hạ rảnh tay rồi sao? Nếu không nhanh chóng chiếm lấy Tây Vực, để lọt vào tay Thổ Phồn, sẽ trở thành uy hiếp cực lớn của Đại Đường, hơn nữa tuyến đường giao thương với phương tây bị cắt đứt. Trường An nếu không có đoàn lạc đà từ phương tây tới, phồn vinh duy trì được bao lâu, mong sứ thần chuyển lời với bệ hạ giúp ta."

Tả Thiếu Dương biết, với nhân vật như Lý Thế Dân, tuyệt đối không thể nói tới điều kiện, chỉ có thể là thỉnh cầu, hơn nữa phải đem lại lợi ích cho người ta.

Sứ thần chắp tay:" Khi ti chức tới, bệnh tình hoàng hậu đã nguy cấp lắm rồi, nếu ti chức trở về ..."

Tả Thiếu Dương cắt lời:" Chuyện này ngươi không cần lo, ta sẽ viết thư gửi cho đồ đệ Đỗ Minh của ta, kèm theo đơn thuốc để nó chữa bệnh cho hoàng hậu. Nhưng ta không giấu, phương thuốc này không thể trị dứt bệnh cho hoàng hậu ..."

" Thần y, vì sao không về trị dứt bệnh cho hoàng hậu?"

" Vì bệnh của hoàng hậu khó trị dứt được, ta thì không thể dời khỏi nơi này, ta là Pháp vương của họ rồi, họ là bách tính của ta, nay chiến tranh nguy cấp, ta sao có thể bỏ đi." Tả Thiếu Dương tuy không tự tin mình có thể chữa cho Trường Tôn hoàng hậu, nhưng nếu đơn giản là ngăn bệnh diễn biến xấu, y vẫn chắc tới tám phần:

Nói xong lấy giấy bút lập tức viết thư hai bức thư, trong đó một cái ghi rõ phương thuốc, chi tiết điều cần chú ý, bao gồm rất nhiều biến chứng và phương pháp dự phòng.

Đỗ Minh theo y học năm năm, học một cách bài bản nhất, tin rằng nó có thể ứng phó được.

Bức thư thứ hai viết rõ tình huống các tiểu quốc Tây Vực mà y đã đi qua, tham vọng và nguy hại của Thổ Phồn, đây là thời cơ tốt nhất để nạp Tây Vực vào tay, thậm chí có thể không đánh mà chiêu dụ các tiểu quốc phía đông quy thuận, hoặc có thể phát binh phối hợp với họ. Chỉ cần Đại Đường phát binh, Thổ Phồn giai đoạn này sẽ không dám xung đột trực tiếp.

Sứ thần nóng lòng, thậm chí chẳng kịp cáo từ đại tướng Tượng Hùng, vội vàng mang đội hộ vệ lên đường về.
Bạn cần đăng nhập để bình luận