Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 660: Nhân tuyển có thể tin tưởng.

Hội cơ kim thời hiện đại là một loại pháp nhân, có thể sở hữu tài sản, thừa nhận trách nhiệm dân sự độc lập, có thể lấy danh nghĩa pháp nhận làm hoạt động dân sự. Thế nhưng thời này làm gì có tài sản tập thể đó, trong chuyện này có quá nhiều khái niệm mới, Tả Thiếu Dương không cách nào giải thích.

Tả Thiếu Dương lấy tài sản chung của nha môn ra để minh họa, giải thích nửa ngày trời lại bị Đỗ Như Hối phủ định, vì mọi thứ trong nha môn thuộc về hoàng đế, không có cái gọi là chế độ sở hữu tập thể.

Tài sản gia định cũng tương tự, trưởng tử kế thừa, nói cách khác về lý luận mà nói toàn bộ gia sản thuộc về người đứng dầu, là cá nhân, không tồn tại chuyện gia sản của gia đình.

Thế là dù Tả Thiếu Dương lấy ra bao nhiêu ví dụ, nói tới khô cổ rồi, vẫn bị đám Đỗ Như Hối phủ quyết, làm y nhụt chí, không muốn nói nữa:" Vậy các vị nói phải làm sao đây?"

Đỗ Dần, Đỗ Kính không dám bình luận tùy tiện, lúc này sợ chọc giận Tả Thiếu Dương, trông đợi vào Đỗ Như Hối.

Đỗ Như Hối lúc nãy ở trên xe vì còn lo cho tính mạng của Đỗ Yêm không nghĩ nhiều, không ngờ phát sinh rắc rối này:" Vừa nãy công tử trình bày quản lý tài sản hội cơ kim, điều đó ta hiểu, mục đích là mọi người cùng đưa ra chủ ý, không ai có thể chuyên quyền độc đoán sử dụng số tiền này, chuyện đó thì không thành vấn đề. Nhưng tài sản này, công tử nói chuyển toàn bộ tới danh nghĩa của hội cơ kim thì không được, Đại Đường ta không có quy định cho phép việc này, theo ý ta, đơn giản nhất vẫn là gửi cho một người nắm giữ. Không ai quản lý số tiền này tốt hơn công tử nữa."

Tả Thiếu Dương cười khổ, nếu làm thế thì những lời y nói trước đó thành công cốc hết rồi, vốn là chế độ quản lý kiểu ủy viên hội thiểu sổ phục tùng đa số, nếu thành một người sở hữu thì rõ ràng thành một người định đoạt, người khác chỉ có tư cách góp ý.

Nghĩ cũng phải thôi, chế độ quân chủ do đế vương đứng đầu kéo dài cả nghìn năm rồi, lúc nào cũng do một người định đoạt. Ở triều đình là hoàng đế ra quyết sách, ở địa phương là thứ sử, huyện lệnh, ở nhà là gia chủ. Toàn bộ xã hội đều mang cách cục chế độ một người định đoạt, chế độ dân chủ ngay cả trạng thái manh nha trong tâm tưởng còn chẳng có. Mọi người đều thói quen phục tùng, cấp trên ra lệnh, bên dưới làm theo.

Tả Thiếu Dương tốn một phen bán nước bọt, không thuyết phục được người khác, bản thân lại tỉnh ngộ, lần nữa y lại phải khuất phục. Nhưng thế không được, nếu như mình quản lý số tiền này, thế thì đống việc đổ lên đầu, còn hành y tu đạo thuật sao được nữa?

Không được, dứt khoát không được, Tả Thiếu Dương tính đường thoát thân.

Tôn Tư Mạc cũng tán thành lời Đỗ Như Hối:" Sư đệ, hội cơ kim này rốt cuộc là chủ ý do đệ đưa ra, hoạt động thế nào, đệ là người rõ nhất, tiền, tất nhiên cũng do đệ bảo quản. Ta biết đệ không muốn phí công sức quản lý, kiếm người giúp là được rồi. Chuyện không phải rất đơn giản sao, đại nhi tử của ta là Thủ Nhiên rất tinh thông sổ sách, giỏi quản lý hiệu thuốc. Để hắn gia nhập hội cơ kim giúp đệ là được. "

Tả Thiếu Dương mừng lắm, quên mất, y có đống đồ tử đồ tôn như vậy cơ mà, ném cho họ làm là được, đều là người hiểu y dược cả:" Thế thì tốt quá, đệ đúng là đang lo kiếm đâu ra người đáng tin giúp đệ làm việc này, đệ thực sự không có thời gian. Nếu vậy cứ quyết định thế đi, tài sản đặt dưới danh nghĩa hội cơ kim không được thì chuyển cho đệ, dù sao sổ sách hội cơ kim công khai mà, đệ không quản tiền."

Đỗ Yêm nằm trên giường yếu ớt nói:" Chức hội trưởng này do Tả công tử làm là tốt nhất, đổi lại là người khác, lão hủ không yên tâm."

Hiển nhiên câu này có ý lấy lòng Tả Thiếu Dương, nhưng y còn chưa quên ông ta lệnh mình giết Chân Quyền, lại uy hiếp tính mạng cả nhà mình. Chẳng qua bây giờ cần mình cứu mạng mới phải vờ vịt thế thôi, không biết trong lòng đang rủa xả mình hay tính toán gì đây.

Loại cho rớt nước này tuyệt đối không được thương xót.

Nếu như bắt ông ta nhả tiền ra rồi thì đừng khách khí, cái hội trưởng này mình phải làm, miễn bọn chúng chơi trò bình mới rượu cũ, không đạt được mục đích, tức thì nói:" Nếu là thế thì tốt, ta làm hội trưởng, còn tổ chức ban quản lý, ta phái ra sư chất Tôn Thủ Nhiên."

Đỗ Yêm sau khi được Đỗ Như Hối giải thích kỹ càng thì thầm với nhi tử một hồi, Đỗ Dần nói:" Theo y gia phụ để tiểu đệ của ta là Đỗ Kính tham gia, ngoài ra gia sản nhà ta giao ra rồi, trướng phòng nhà ta cũng không còn việc gì làm nữa, ông ta theo cha ta nhiều năm, hiểu rất rõ gia sản Đỗ gia ... Đi mời Đỗ tiên sinh tới đây."

Phó tòng vội vàng đi gọi Đỗ trướng phòng tới, không lâu sau một ông già đi vào, đúng là hình tượng trướng phòng tiên sinh điển hình, cao, gầy khô như que củi, hai mắt cứ đảo liên hồi, vừa cười nình vừa rối rít vài với xung quanh.

Đỗ Như Hối ho khẽ nói:" Nhân lúc hai bên có mặt, chúng ta định ra hai nhân tuyển còn lại đi, còn thương lượng với người ta ... Ý gia thúc là nghe công tử định đoạt."

Tôn Tư Mạc mặc dù không tham gia chính vụ, nhưng ông tiếp xúc quan viên không phải là ít, vuốt râu trầm ngâm một lúc nói:" Kế lại của kho thường bình hộ bộ Cát Toán Tử là một nhân tuyển thích hợp đấy."

Cát Toán Tử họ Cát, là người chuyên quản sổ sách chẩn tai cho họ bộ, giỏi tính toán, nên gọi là Cát Toán Tử.

Tôn Tư Mạc thấp giọng nói cho một mình Tả Thiếu Dương nghe:" Theo ý đệ muốn tuyển một người của ngự sử đài nữa, nhưng mà nơi đó đa phần là cựu bộ của Đỗ Yêm, ta cũng khó nói rõ được ai không phải là người của ông ta, nên chọn người khác đi. Ta thấy người này phải là phó thủ của đệ, giúp đệ lo liệu sự vụ hội cơ kim."

Tả Thiếu Dương thấy sư huynh nói rất đúng, bây giờ có người quản lý sổ sách rồi, nhưng thiếu một người có thể giúp mình nắm giữ toàn cục, lo liệu sự vụ trong hội cơ kim, ai thích hợp bây giờ?

Đột nhiên trong lòng y sáng lên, thám hoa khoa tú tài, Mã Chu.

Khoa tú tài là khoa mục thi phương lược trị quốc, có thể đỗ thứ ba, chắc chắn tri thức quản lý không kém được, hơn nữa hiện giờ Mã Chu được bổ nhiệm làm tiểu lại một huyện hẻo lánh, rất bất đắc chí, nếu để hắn giúp mình chưởng quản tài sản mấy chục vạn, rõ ràng hơn nhiều, hắn chắc sẽ đồng ý.

Có điều người này kiêu ngạo cố chấp lắm, Tả Thiếu Dương không dám nói trước:" Còn một người nữa, tạm để trống đã, ta sẽ chọn người sau."

Chuyện tới đây là xong, mọi người cáo từ, Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc về Tôn gia.

Hai người trước tiên tới Tôn thị y quán kiểm tra mấy người bệnh trúng phong, tiến triển vô cùng tốt, làm ông càng say mê nghiên cứu, đuổi Tả Thiếu Dương về nhà tiếp tục tu luyện đạo pháp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận