Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 149: Khám bệnh cho vui.

Nhìn Tiểu Muội ôm bức tranh đặt trước ngực, đôi mắt long lanh không biết nghĩ gì, Hoàng Cầm thầm thở dài, Tiểu Muội xuất giá, cái nhà này với nàng khác gì địa ngục, nếu nàng có mụn con thì đỡ hơn nhiều, nhưng mãi chả có động tĩnh gì. Trượng phu nàng tối đi chơi bạc về là lăn ra ngủ như heo chết, nàng là nữ nhân, không thể chủ động đòi hỏi …

“ Huynh ấy đang làm gì?” Tiểu Muội cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng Cầm, hiện như uống mật ngọt không để ý vừa rồi Hoàng Cầm thất thần, gấp bức tranh lại, nâng niu như báu vật, cất vào trong lòng:

Hoàng Cầm nhanh chóng che dấu tâm sự, mỉm cười đáp:” Đang giúp Tả lang trung kê đơn.”

“ Muội đi xem sao.” Tang Tiểu Muội xem bức tranh thư xong thì trong lòng nhộn nhạo không nén được nữa, mím môi nói:

Hoàng Cầm giữ nàng lại:” Muội điên hả, không sợ mẹ thấy à?”

“ Thấy thì thế nào, còn câu chửi nào mà muội chưa nghe nữa.” Tang Tang Tiểu Muội không ức chế được hạnh phúc trong lòng, chạy ra cửa bếp, lén lút thò đầu nhìn ra ngoài, vừa vặn bắt gặp Tả Thiếu Dương cũng đang nhìn về phía bếp, thấy nàng liền mỉm cười. Tang Tiểu Muội hoảng hốt rụt đầu lại, mặt nóng như hòn than, nhìn trộm nam nhân bị người ta phát hiện, xấu hổ không biết để đâu cho hết.

Một lúc sau lại kệ Hoàng Cầm trêu ghẹo Tang Tiểu Muội lại thò đầu ra nhìn thì Tả Thiếu Dương đã quay đi xem cha khám bệnh, liền bĩu môi phụng phịu.

Tả Thiếu Dương phải quay đi vì Tả Quý vừa kê đơn xong cho một người, hiện lại tiếp một người khác:” Ông có chỗ nào không thoải mái?”

Lão giả này là người cũng là người từng làm việc trên sông như đám Tang phụ, Chúc Dược Quỹ, cười nói:” Lão phu không nói, ông xem xem có bệnh không, nói trúng ta trả tiền trà. Nói sai không sao, tiền trà ai nấy trả, vui là chính.”

Tả Quý hôm nay trong lòng thư thái, cười tủm tỉm nói:” Tiền trà thì ta vẫn trả được, còn chẩn bệnh không giống với xem số mạng, không ai lại không bệnh mà đi xem bệnh, hết cách người ta mới tới hiệu thuốc tìm lang trung, có bệnh cũng nói mình không có bệnh, càng kỵ húy người ta nói mình có bệnh.”

Lão giả xua tay:” Năm xưa lão phu kiếm ăn trên sông là đem mạng cược với trời, không kỵ húy mấy thứ này, ông cứ xem là được.”

Lúc này ở hầu viện có người cao giọng nói vọng ra:” Này cái lão già kia làm loạn gì đó, Tả lang trung lâu lắm mới tới quán trà uống ngụm trà thanh nhàn, ông hay lắm, cùng đám đông tới tìm người ta xem bệnh, thế là thế nào?”

Mọi người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một lão giả cao gầy như cây sào đứng đó, chính là Chúc Dược Quỹ.

Lão giả này họ Diêu, buôn bán lẻ, hừ một tiếng:” Chúc lão quỷ, đụng chạm gì tới ông, bọn ta rảnh rỗi kiếm chuyện vui làm thôi mà, Tả lang trung không để ý đâu.”

“ Sao không để ý, nếu là ông có để ý không?” Chúc Dược Quỹ chắp tay sau lưng đủng đỉnh đi ra, Tả Thiếu Dương vội đứng dậy nhường chỗ, nhưng ông ta ấn vai y xuống, kéo cái ghế khác ngồi:” Lần trước ta bảo tiểu lang trung xem bệnh, không nói gì cả là trêu đùa cậu ta, cậu ta là tiểu bối, đang học nghề, nói sai hay đúng không quan trọng. Còn ông, đòi hẳn Tả lang trung xem bệnh, lại còn giở trò đánh đố, người ta mở hiệu thuốc khám bệnh, ông tời khám bệnh, người ta không trị được đã đành. Đây là quán trà, xem bệnh cho vui gì chứ, ông không nói, người ta chẳng may nói sai, chẳng phải làm hỏng danh tiếng người ta à? Tả lang trung là người thành thực, không biết nói lời từ chối người khác, đừng có làm khó người ta.”

Diêu lão hán gật đầu:” Lão quỷ nói có lý, không làm khó Tả lang trung nữa, vậy ta học ông, kiếm tiểu lang trung chơi được không?”

“ Tả lang trung trước đó nói không sai, xem bệnh không như xem tướng, không nên lấy ra đùa. Trước kia lão phu tìm tiểu lang trung là do có bệnh thật, nếu không có bệnh lấy khám bệnh làm trò vui, giống người ta không mua hàng lại tới cửa hiệu của ông mặc cả cho vui vậy, liệu ông có tức không? Nếu thấy buồn chán quá vậy ta khuyên ông ra cửa, rẽ phải, cứ đi thẳng là được.” Chúc Dược Quỹ chỉ ra sông:

“ Lão quỷ ác mồm.” Diêu lão hán mắng một câu, rẽ phải đi thẳng còn không đâm đầu xuống sông Thạch Kính sao:” Nói thật là ta cũng có bệnh.”

Chúc Dược Quỹ tính thẳng, nói chuyện không rào đón gì hết, hiện giờ chuyện làm ăn giao cho nhi tử rồi, bản thân càng tiêu diêu, hơn nữa đều là lão bằng hữu lâu năm, giao tình sinh tử, nói chuyện càng không kiêng dè không sợ mất lòng:” Ông có bệnh sao không nói quách ra cho xong, người ta còn chưa cho, dông dài tới lúc bệnh nặng lăn quay ra đó à?”

“ Ài, bệnh này của ta nói ra cũng kỳ lắm, không phải chỉ một hai ngày, cũng không phải một hai tháng, mà ba năm nay rồi, thi thoảng lại tái phát, lang trung nào cũng khám qua, thuốc uống hàng xe, nhưng không khỏe lên được, bản thân lão phu cũng chẳng biết làm sao, tóm lại là thấy người không khỏe, không thoải mái. Lão quỷ, thế đủ đi khám bệnh chưa?”

Chúc Dược Quỹ thấy ông ta không giống nói đùa thì phẩy tay:” Tất nhiên có bệnh thì đi khám bệnh chứ còn sao, lão già càng sống càng quái đản.”

“ Nói thế nào cũng là ông đúng, không thèm nói nữa.” Diêu lão hán quay mặt đi:” Bây giờ khám bệnh.”

Ba năm bệnh mà không lang trung nào tìm ra bệnh, thế thì mình làm sao mà khám ra được, Tả Quý không đủ tự tin, nên kiếm cớ xuống thang, vuốt râu cười: “ Trung Nhi, nếu lần trước con xem cho Chúc lão chưởng quầy rồi, lão chưởng quầy cho con cơ hội học tập, vậy giờ xem cho lão bá này đi, cha phải đi thay áo.”

Thay áo là nói lái đi của đi vệ sinh, Tả Thiếu Dương thừa biết cha mình đánh bài chuồn rồi, nhưng xung quanh không ai nghi ngờ, vì cha y xưa nay nổi danh chất phác thật thà, thế mới thấy có cái thanh danh tốt thật là có lợi, mình cũng nên noi gương cha mà phấn đấu.

Tả Thiếu Dương nghe vậy vội vâng lời, hết bắt mạch lại sờ trán Diêu lão hán, thấy âm ấm, xem lưỡi thấy hơi đỏ, mượn cái đũa đè đầu lưỡi xuống, phát hiện chứng viêm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận