Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 392: Khúc gỗ đắt tiền. (2)

Tả Thiếu Dương nhíu mày, y quên mất thứ gỗ này cực hiếm:” Viên ngoại có nói chỉ cần một ít đủ làm ba cái đúa thôi không?”

Kiều lão gia rõ ràng rất bức xúc, đi đi lại lại suốt:” Nói rồi, ông ta không chịu, nói cái bàn này là tác phẩm nghệ thuật, mất một chút coi như vứt đi, nên hoặc là mua cả, hoặc là không bán. Lão già khốn kiếp đó, bị quan binh đánh gãy chân cũng đáng đời.”

Kiều phu nhân cuống lên:” Lão gia có nói là mua về cứu Xảo Nhi không?”

“ Cũng nói rồi, ông ta bảo, nếu không phải nghe ta nói mua về cứu mạng thì có giá trên trời cũng chẳng bán ... Còn nói …” Kiều lão gia nói tới đó hơi ngập ngừng:” Đừng tin người ta lừa gạt, chưa bao giờ nghe nói tới dùng gỗ nối xương, cẩn thận tiền mất tật mang.”

Kiều gia tuy cứu được ít tài sản, song còn xa mới đủ số ngày, Kiều phu nhân không biết phải làm sao:” Hay là xin nợ, đợi dẹp phản quân rồi, bảo hai ca ca của nó trả.”

Kiều Xảo Nhi ủ rũ:” Cha mẹ, thôi đi, nếu là bốn trăm quan, thậm chí một nghìn quan đi nữa thì hai ca ca con còn lo được, chứ 4000 nghìn quan, hai huynh ấy dù khuynh gia bại sản cũng còn mà đi vay mới đủ, con không muốn vì cứu cái chân của mình mà hại hai ca ca.”

Kiều lão gia ngồi bịch xuống giường, hai tay ôm lấy mặt, đúng là họ vô đơn chí, bỗng dưng bao chuyển đổ dồn tới một lúc, ông cố tỏ ra kiên cường, nhưng cũng tới bờ vực sụp đổ rồi.

Kiều phu nhân rơi nước mắt:” Vậy ... Để thiếp thân đi cầu ông ta, thiếp quen biết Dư phu nhân, nói khó với họ.”

“ Thôi, đừng đi, không ích gì đâu, lão già đó bây giờ trái tính trái nết lắm, nói chuyện rất khó nghe ... Đi làm gì cho bực thêm.”

Tả Thiếu Dương chợt nhớ ra một chuyện:” Kiều viên ngoại, nghe nói Dư chưởng quầy bị đánh gãy hai chân, tình hình thế nào?”

“ Rất thảm, ông ta phải nằm trên giường mềm nói chuyện với ta, Nghê đại phu nói hai chân này không cứu được nữa, nửa đời sau chỉ còn cách ngồi xe lăn thôi.”

“ Kiều viên ngoại, đưa ta tới đó, biết đâu chân ông ta còn cứu được, như vậy thuyết phục cũng dễ hơn.”

“ Đúng rồi, sao ta không nghĩ ra chứ. “ Kiều lão gia ngẩng đầu lên vỗ đùi đét một cái:” Có khi ông ta cũng cần tới cái thứ gỗ chết tiệt đó cứu cái chân không chừng, cưa nát luôn cái bàn đó đi. Đa tạ Tả công tử.”

Kiều phu nhân cũng luôn mồm tạ ơn.

Tả Thiếu Dương đứng dậy, nói:” Vậy chúng ta đi ngay thôi, để lâu thương thế của Xảo Nhi càng nặng.”

Tả Thiếu Dương vừa cùng Kiều lão gia đi ra ngoài thì Lương thị từ đâu chạy tới tóm lấy tay y:” Con muốn đi đâu?”

Không ngờ mẹ canh chừng mình suốt nãy giờ, tinh thần cảnh giác cao độ, Tả Thiếu Dương bật cười:” Mẹ, con cùng Kiều lão gia tới nhà Dư chưởng quầy có chút việc.”

Lương thị dứt khoát nói:” Được, mẹ đi cùng con.”

Tả Thiếu Dương nhún vai hết cách, ba người bọn họ đi qua những con phố đìu hiu, đến trạch viện của Dư chưởng quầy bên cạnh nha môn, đây là cái nhà lớn nhất mà Tả Thiếu Dương từng thấy.

Bởi vì nó nằm cạnh nha môn cho nên lần trước gian tế phản quân trà trộn vào đốt phá nhà đại hộ, dân tráng sai dịch nhanh chóng cứu hỏa, nên không tổn hại gì. Về sau Dư chưởng quầy mới có lương thực cứu tế nạn dân, lại chính vì thế mà khiến quan binh chú ý, sau đó lục soát được lương thực ông ta cất giấu không giao nộp, đánh gãy chân, quả thực khiến người nghe chỉ biết cảm thán cuộc đời khó nói trước đâu là phúc đâu là họa.

Trạch viện Dư gia treo phướn trắng, kết hoa tang, không khí tang tóc, nô bộc vì không đủ lương thực nuôi đã giải tán gần hết, đi bộ suốt một dọc từ cổng vào tới hậu viện không có lấy một ai.

Lão bộc già dẫn bọn họ tới phòng Dư chưởng quầy, sau đó lui ra, cũng chẳng để ý tới trà nước cho khách.

Dư chưởng quầy nằm trên cái giường mềm, thấy Kiều lão gia đã đi còn quay lại thì cười nhạt:” Kiều ông, còn tới làm gì, có nói nữa ta không bớt một xu đâu.”

Kiều lão gia nén giận:” Ta không hi vọng ông đổi ý, mà dẫn tới một vị danh y, rất có khả năng giúp ông đứng lên được.”

Dư chưởng quầy không lạ gì Tả Thiếu Dương, hai nhà trước kia có chút quen biết, ông ta còn từng giúp Lương thị bán được vòng ngọc, hời hợt nói:” Cậu tới đây làm cái gì?”

Lương thị đi thắp hương, sau đó tìm Dư phu nhân trò chuyện an ủi, bà không xen vào chuyện nam nhân, chỉ có Tả Thiếu Dương và Kiều lão gia vào nói chuyện với Dư chưởng quầy.

Tả Thiếu Dương chắp tay nói:” Dư lão bá trượng nghĩa khinh tài, phát cháo tế dân, cháu vô cùng khâm phục. Cũng hết sức đồng tình với tao ngộ lão bá, cháu cùng mẹ tới đây để thăm hỏi đồng thời thắp nén hương cho lão thái thái.”

Người ta tới viếng lão mẫu, Dư chưởng quầy phải đáp lễ, ngữ khí hòa hoãn hơn, nhổm người dậy đôi chút đưa tay ra:” Đa tạ, mời ngồi.”

“ Lão bá, cho cháu xem vết thương ở chân được không?”

Dư chưởng quầy cũng nghe nói Tả Thiếu Dương chỉnh xương không hề đau, song chỉ coi đó là thủ thuật nhỏ, không phải bản lĩnh y thuật chính thống, lắc đầu:” Thôi đi, Nghê đại phu cũng hết cách rồi, xem làm gì cho tốn công.”

“ Dư ông, Xảo Nhi nhà ta cũng gãy chân, được Nghê đại phu giới thiệu tới Quý Chi Đường cầu y, Tả công tử nói còn chưa được, nếu có gỗ âm trầm nối xương.” Kiều lão gia vội vàng nói:

“ À, ra thế đấy.” Dư chưởng quầy phất tay:” Rốt cuộc chỉ vì cái bàn trà của ta mà thôi, tiễn khách!”

Tả Thiếu Dương vội nói:” Dư lão bá, Xảo Nhi cô nương bị gãy xương đùi, còn có ngoại thương, không thể dùng nẹp cố định, nếu như không chữa trị kịp thời thì có thể tàn tận suốt đời ..”

Dư chưởng quầy không muốn nghe:” Thế thì liên quan gì tới ta, rườm lời.”

Tả Thiếu Dương biết Dư chưởng quầy vốn là người thiện tâm hay làm việc thiện, ai ngờ người tốt không có kết quả tốt, chẳng những lương thực bị quan binh mang đi gần hết chỉ để lại khẩu lương nuôi gia đình, còn bị đánh gãy hai chân, lão mẫu vì thế mà bệnh nặng qua đời, cho nên tính cách trở nên khắc nghiệt:” Lão bá không muốn bỏ ra gỗ âm trầm giá trị ngàn vàng đó, cháu cũng hiểu, không dám cưỡng cầu. Có điều không phải mọi ca gãy xương đều cần tới gỗ âm trầm, lão bá cứ cho cháu xem biết đầu còn hi vọng, dù sao tiếp tục thế này sẽ tàn tật suốt đời, lão bá cam tâm sao?”
Một người đang khỏe mạnh lành lặn, đột nhiên thành tàn phế, àm sao Dư chưởng quầy cam tâm ngồi xe lăn cả đời được, phàm là còn chút hi vọng thì ông ta không muốn vứt bỏ, người ta lại nhiệt tình như thế, tuy nhất thời tính cách thay đổi, song bản chất thì chưa, Dư chưởng quầy gật đầu:” Vậy phiền cậu xem cho ta.”

Tả Thiếu Dương chầm chậm kéo ống quần rộng của Dư chưởng quầy lên tới đầu gối, đã sưng đỏ biến hình, đưa tay kiểm tra:” Dư lão bá, thương tích đúng là vô cùng nghiêm trọng, nhất là bên trái, gần như toàn bộ xương gối đã vỡ nát, ở vị trí này không thể cố định, với khả năng của cháu không thể nào phục hồi ... Có điều chân phải thương tích nhẹ hơn nhiều, cháu có thể chữa khỏi được.”

“ Thật sao?” Dư chưởng quầy gấp giọng hỏi:

“ Đúng thế lão bá, chân này gậy đánh hơi lệch đi, cho nên xương đầu gối không bị gãy, có điều xương ống chân lại gãy thành vài đoạn, gãy kiểu này rất phiền toái, cho dù là nắn lại đúng vị trí, nếu không có biện pháp cố định thỏa đáng, rất dễ bị lệch, hiện những phương pháp bây giờ đều không thỏa mãn yêu cầu cố định, cho nên loại gãy xương này không có khả năng phục hồi, tàn tật là khó tránh khỏi ...” Tả Thiếu Dương thở dài:

Dư chưởng quầy hừ một tiếng:” Lải nhải nửa ngày trời rốt cuộc bằng với không nói.”

Tả Thiếu Dương chỉ muốn vả miệng một cái, thói quen nghề nghiệp, nói những thứ không cần thiết này làm gì, chẳng trách cha khám bệnh mười người hết tám điềm nhiên phán "thái dương thương hàn", bệnh nhân vẫn hớn hở nhận thuốc tạ ơn mang về, bớt việc hai bên đều vui. Y cười nói:” Lão bá quên rồi sao, cháu học bản lĩnh từ nơi khác, cho nên có thể nắm được chín phần khôi phục cái chân phải này, sau đó chỉ cần lão bá chịu khó tập luyện thì trở lại bình thường như xưa là hoàn toàn trong khả năng, dù không làm gì được việc nặng, ít nhất xuống giường đi lại, không phải nhờ ai. Trước khi tiến hành nắn xương, cháu sẽ cho lão bá uống một loại canh thuốc, uống vào là ngủ không cảm thấy đau đớn gì hết.”

“ À, thấy bảo cậu năn xương cho người ta đều không đau, thì ra là uống canh thuốc này à, ta cứ tưởng tiên đan diệu dược gì.”

“ Đó chỉ là mọi người rảnh rỗi bàn tán thổi phòng lên, chứ trên đời này làm gì có tiên đan.”

Dư chưởng quầy vẫn tỏ ra ngờ vực:” Vậy nếu trường hợp như của ta … cậu đảm bảo được mấy phần?”

Hiện giờ Tả Thiếu Dương học được bảo vệ mình rồi, tuyệt đối không cưỡng cầu, nếu không một khi thất bại sẽ chuốc lấy phiền toái vô tận, nói trước:” Nói thực, loại phương pháp nối xương này cháu cũng là lần đầu tiên sử dụng, thế nên không dám đảo bảo là không có sai sót dẫn tới nguy hiểm tương quan, chỉ có thể tận lực mà làm thôi, nếu lão bá đồng ý không truy cứu trách nhiệm nếu xảy ra hậu quả thì cháu mới làm.”

Dư chưởng quầy vốn do dự nghe thế càng lo:” Hậu quả gì?”

Tả Thiếu Dương đem nguy hiểm gây mê cùng khi nối xương nói ra hết một lượt, không chỉ Dư chưởng quầy mà cả Kiều lão gia đều rơi vào im lặng.

“ Không vội, lão bá cứ thong thả suy nghĩ, cháu phải về đây.” Nói xong để lại Dư chưởng quầy và Kiều lão gia thương lượng với nhau, Tả Thiếu Dương tìm mẹ rồi về.

Tả Thiếu Dương đoán chừng họ sẽ đồng ý thôi, cho nên không vội, lại bị Lương thị bám sát, tới nhà môn tìm tỷ phu Hầu Phổ, nói tối nay mình phải tăng ca làm băng gạc cho quân đội, nhờ hắn nói với bộ khoái tuần đêm, sau khi hiệu sắt làm xong đồ, giúp đưa tới nhà.

Hầu Phổ đồng ý, dẫn họ tới chỗ Phạm bộ đầu, Phạm bộ đầu chỉ định một bộ khoái đợi sẵn ở hiệu sắt, đợi làm xong hàng đưa tới Quý Chi Đường.

Cáo từ ra về, Tả Thiếu Dương tới tìm hiệu sắt, nói với thiết tượng, nhờ hắn làm thêm một bộ khung cố định ngoài, tăng thêm tiền công, tất nhiên người ta đồng ý.

Lương thị thấy nhi tử bận bịu suốt không ngơi chút nào thì thương lắm.

Trở về hiệu thuốc có mấy người bệnh ngồi đợi, thấy y đi vào đều đứng lên chào một tiếng Tả công tử, Tả Thiếu Dương quan sát qua, không thấy ai bệnh tình nghiêm trọng nên để cha khám, y thấy hơi mệt, về phòng nằm nghỉ.

Trước khi trời tối, ba huynh đệ của Lý Đại Tráng đã về, mồ hôi mồ kê nhễ nhại vác theo mỗi người một cái gùi đựng tam thất đào được.

Cân lên được bốn cân, Lương thị đưa cho bọn họ bốn cái bánh bao, so với sức ăn bình thường của bọn họ thì không đáng vào đâu, nhưng thời điểm đói kém này, bốn cái thôi cũng quý giá vô cùng rồi. Thêm vào hai cái của Lý Đại Tráng là được sáu cái, mang về cho vào nổi thêm nước, rau dại nấu lên, cũng được lưng lửng bụng.

Huynh đệ Lý gia mừng lắm, bàn nhau ngày mai nhất định lên núi từ sớm, hôm nay có kinh nghiệm rồi, mai có thể đào được nhiều hơn đổi bánh bao.

Trống báo cầm canh vang lên, bệnh nhân khám bệnh lục tục trở về, người của hiệu rèn cũng tới mang theo công cụ cố định, Tả Thiếu Dương kiểm tra qua, hoàn toàn phù hợp yêu cầu thiết kế của mình, rất hài lòng, đặt bọn họ làm luôn bộ thứ hai, bộ này làm cho Dư chưởng quầy, y tin rằng ông ta sẽ đồng ý.

Hôm nay chính thức treo biển, Tả Quý muốn làm cơm cúng bái đồng thời báo công với tổ tiên, Bạch Chỉ Hàn cũng được Lương thị tạm gọi về, nàng có mang theo rau tươi trồng trong vườn, lấy thịt trứng mà Đại tướng quân ban thưởng làm một bữa thịnh soạn.

Cơm nước đều do Bạch Chỉ Hàn làm, trong nhà ngoài chút muối ra thì chẳng có gì cả, dù thế khi một đĩa rau xào thịt, một bát canh mỡ màng, cùng trứng rán vàng đặt lên bàn cúng, hai sư huynh đệ họ trư đã thấy ruột gan cồn cào, quỳ sau bồ đoàn nghe Tả Quý đọc bài văn tế dài lê thê mà nuốt nước bọt liên hồi.

Quỳ tới tê chân mỏi gối Tả Quý mới xong xuôi phần tế lễ, vẫn phải đau khổ đợi tàn hương mới hạ xuống, rồi thức ăn còn phải đem đi hâm lại.

Trí Nhi đói tới mờ mắt, nó được nuông chiều ăn sung mặc sướng quen rồi, thời gian quan ở nhà chỉ ăn cháo loãng với rau dại, làm sao nó nuốt trôi cho được, thế nên ăn rất ít, Nghê mẫu thấy cứ tiếp tục thế này thì tôn tử e không qua nổi, nên mới vắt óc tính kế tác thành cho Kiều gia và Tả gia, để tiện nhờ vả đưa tôn tử tới Quý Chi Đường học y, kiếm cái ăn.

Liền mấy ngày không được ăn cơm gạo với thịt, Trí Nhi vẫn không quên phép tắc, ngoan ngoãn đợi sư phụ, sư nương, đại sư huynh, Bạch tỷ tỷ đụng đũa rồi mới cầm bát lên, đánh chén ngon lành, còn phát ra tiếng chóp chép như lợn con, khiến người ta nhìn nó ăn thôi cũng thấy ngon miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận