Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 771: Đại lao náo nhiệt. (1)

Bữa tiệc đó kéo dài tới khuya, khi hai người đều say, La công công mới đứng dậy báo từ:" Đại nhân, hai cung nữ này không chỉ ca nghệ song tuyệt, còn biết chiều chuộng người, đại nhân giữ lại đi."

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Lòng ta không có cái tâm tư đó."

" Lại không phải ngài cưới về nhà, giữ lại bên cạnh, nếu không ngày tháng quá thê lương."

" Ta một mình tới thế giới này, một mình đi, có gì mà thê lương."

" Đây là ban thưởng của hoàng đế."

" Xin lỗi, ta không thể nhận."

Dám từ chối ban thưởng của hoàng đế, đây là người đầu tiên, La công công hết cách, đành dẫn hai cung nữ kia trở về.

Ngoài trời tuyết rơi lả tả.

Tả Thiếu Dương lòng đầy tâm sự, không muốn về phòng ngủ, gọi Triệu Tiền, Tôn Chu tới, cho hết bọn họ số sơn hào hải vị chưa ăn bao nhiêu kia, chỉ giữa lại mấy vò rượu. Hai cấm tốt đó mừng rỡ vô cùng, không ngờ có một ngày được ăn thức ăn trong cung, chẳng mấy chốc nhanh chân nhanh tay dọn sạch sẽ không còn chút nào. Tả Thiếu Dương tới bếp định mang mấy con gà về nhà kho, thấy chúng tụ tập ở góc bếp nằm trên đống tro tàn ngủ say rồi không quấy rầy nữa. Tới thư phòng thăm Đỗ Minh, nó một mình ăn cơm Tất Niên xong ngủ rồi.

Chẳng biết đêm Giao Thừa mà chỉ có một mình hay nghĩ tới tương lai phải xa quê hương xứ sở, Tả Thiếu Dương không ngủ được, ngồi ở hành lang, nhìn tuyết rơi tới thất thần.

Hai tay y xoa vào nhau, trời lạnh chẳng bằng cái lạnh thấu vào tận tim.

Y nhớ cha mẹ, nhớ thê thiếp, nhớ Bi Vàng, nhớ trâu Đại Hoàng, nhớ ngựa Tiểu Hoàng, nhớ cái phố nhỏ ở huyện Thạch Kính, nhớ Quý Chi Đường rách nát, nhớ sáng thức dậy có người hỏi "tiểu lang trung, cậu quét tuyết đấy à?" ... Chỉ thế thôi cũng khiến mắt y cay xè.

Mở vò rượu ra, tu ừng ực, rốt cuộc bị sặc, ho tới chảy cả nước mắt nước mũi, y đã nghĩ rất nhiều, rốt cuộc bắt đầu từ đâu mà dẫn tới chuyện này, nhưng nghĩ không ra, chỉ biết chẳng cách nào quay lại như xưa nữa.

Đêm qua ngày lại tới, Tả Thiếu Dương ngồi suốt một đêm, vò rượu cạn đáy.

Năm mới tới rồi, không có gì khác cả, bốn bề vẫn vắng lặng như thế, Tả Thiếu Dương còn chẳng muốn trèo lên tường nhìn như mọi khi, sợ thấy người khác vui mừng đón Tết sẽ không chịu nổi.

Cứ tưởng phải mấy ngày nữa mới có câu trả lời của hoàng đế, ai ngờ đến gần trưa thì La công công tới, báo cho y một tin. Hoàng đế đưa thánh chỉ, phong cho Tả Quý làm "khiển y sứ", tới nước Oa thường trú để chữa trị cho con dân Đại Đường.

Tả Thiếu Dương thán phục, nghĩ ra cái cớ thật là hay, giữ được thể diện cho các bên, hơn nữa cha được phong quan, coi như sứ giả Đại Đường, nhà mình tới nước Oa có thêm một tầng đảm bảo.

Lưu công công thấy Tả Thiếu Dương tiếp nhận an bài này thì thở phào:" Vậy bao giờ đại nhân có thể trị bệnh, những người đó nóng ruột lắm rồi."

" Được, đưa họ tới đây, dù sao ta không cần ăn Tết, ta liệt kê một danh sách thuốc cần thiết, các ngươi chuẩn bị đi. Chữa trị cho những người này ít nhất phải ba tháng trở lên mới được, trước thời gian đó, ta muốn nghe thấy tin cả nhà ta bình an tới nước Oa từ người ta có thể tin tưởng." Tả Thiếu Dương nói thẳng: “ Nếu các ngươi không thuyết phục được ta, hoặc có bất kỳ điều gì khả nghi, ta sẽ không chữa nữa.”

" Yêu cầu này không quá đáng, cha gia tự mình phụ trách, xin đại nhân yên tâm." La công công hơi do dự:" Đại nhân, còn chuyện này nữa, như cha gia nói rồi, vì ngài thân là y giả lại từ chối chữa bệnh cho nên ngoài kia bách quan căm phẫn vô cùng, bệ hạ có muốn xá miễn cho ngài cũng khó. Ba người Lưu Chính Hội tuy có thù với ngài, nhưng già trẻ trong nhà thì vô tội, hay đại nhân chữa cho họ đi, chỉ cần thay đổi dư luận ngoài kia, biết đâu ..."

" Vô tội à?" Thoắt cái gương mặt Tả Thiếu Dương lạnh hơn băng, giọng nói như tỏa ra sương giá:" Người nhà của ta cũng vô tội đấy, hai đứa cháu chưa tới mười tuổi của ta, chưa biết gì, bọn chúng cũng muốn giết chết đấy! Cho nên bọn chúng đừng nói tới hai chữ vô tội ... Kiến thức y thuật của ta là do ta học được, không phải do ai ban cho, ta chẳng có nghĩa vụ gì hết, ta thích thì ta chữa, không thích thì không chữa, đừng lấy đạo lý vớ vẩn gì đó ra nói với ta. Kẻ nào không phục, cứ xin thánh chỉ tới đây chửi lão tử."

La công công thở dài:" Nếu đã vậy cha gia không miễn cưỡng."

Tiếp đó không lâu, bên ngoài nơi ở của Tả Thiếu Dương trở nên náo nhiệt, rất nhiều thợ tới, xe trâu ùn ùn kéo vào. Bọn họ nhanh chóng dựng lên bức tường bao đơn giản, ngăn cách khu biệt giam với nơi khác. Đồng thời dựng một phòng lớn bên cạnh tiểu viện tử của Tả Thiếu Dương, làm nơi sắc thuốc.

Ít nhất đám người này biết phải cách ly người bệnh, biết sự đáng sợ của thi chú rồi.

Tiếp đó mấy chục đại thần triều đình và người nhà của họ đều được đưa tới, trông ai nấy gầy gò ốm yếu, nhếch nhác như nạn dân, toàn bộ tiểu viện tử khác đều ở chật kín người, vẫn còn phải lập thêm nhiều nhà gỗ ở nơi đất trống mới đủ.

Triệu Tiền, Tôn Chu vô cùng tích cực, bọn họ được phân chia mười mấy người để chỉ huy, đến quan lớn cũng răm rắp nghe bọn họ phân phối, bảo tới đây ở là tới đó, không dám nhiều lời, tiền đút lót cầm mỏi cả tay, quần buộc không chặt còn tụt.

Đỗ Minh không nhịn được, Tả Thiếu Dương cho nó leo lên thang nhìn, thằng bó đó bị nhốt quá lâu, nhìn thấy người đi qua đi lại cũng vui vẻ.

Thuốc men liên tục được đưa tới, tận mười mấy xe lớn, đi theo còn có dược đồng thái y thự, phụ trách sắc thuốc. Tả Thiếu Dương đuổi đi hết, hiện giờ phương thuốc này là mạng sống của cả nhà y, y không thể để lộ ra ngoài chút nào, toàn bộ thuốc do y sắc, dù sao cũng rảnh, trừ chăm sóc mấy con gà ra chẳng có việc gì để làm. Nhiều người triệu chứng giống nhau, cho nên chỉ mấy loại đơn thuốc thôi, chỉ cần dùng nồi lớn mà đun là được.

La công công dựa theo yêu cầu của Tả Thiếu Dương, đưa tới mấy nồi lớn, đồng thời nghiêm ngặt chấp hành điều lệ cách ly, không ai được tự ý ra khỏi chỗ ở, đề phòng lây truyền cháo.

An bài xong Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang, găng tay, lựa chọn người đầu tiên chữa trị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận