Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 807: Chỉ biết xem ý trời.

Lý Thế Dân phất tay bảo Tả Thiếu Dương không cần thi lễ, chỉ cái ghế tròn:" Ngồi xuống nói chuyện."

Tả Thiếu Dương vén áo bào ngồi xuống, lặng lẽ chờ đợi.

Rất lâu sau Lý Thế Dân giọng khàn khàn:" Thái thượng hoàng rốt cuộc vì sao mà chết?"

Chuyện này thực sự không liên quan gì tới Tả Thiếu Dương, y đúng là định tới gần Lý Uyên, sau đó kiếm cơ hội điểm huyệt làm ông ta hôn mê, ai ngờ chưa ra tay thì Lý Uyên đã đi rồi.

Mặc dù Tả Thiếu Dương biết rõ nội tâm Lý Thế Dân hi vọng Lý Uyên chết, nhưng kể cả y có làm cũng chẳng ngu ngốc nhận công, thù giết cha không đội trời chung, huống hồ chẳng hoàng đế nào cho một tên sát thủ có khả năng giết người không ai biết ở bên cạnh.

Tả Thiếu Dương ý thức rất rõ điểm này, tuyệt đối không thể để hoàng đế cho chút nghi ngờ nào:" Chuyện này thảo dân không thể nói rõ được, bệ hạ cứ để các thái y kiểm tra kỹ đi, thảo dân chỉ có thể phỏng đoán thôi, khả năng là thái thượng hoàng có ẩn tật ở tim, khi vui mừng quá độ, mới ra đi đột ngột."

Lý Thế Dân đích xác nghi ngờ Lý Uyên bị Tả Thiếu Dương ám hại, nên không cho thái y kiểm tra, vì mọi người đều thấy hắn giao ngọc tỷ cho Tả Thiếu Dương đi tới, nếu thái thượng hoàng chết do y ám toán, chính hắn không thoát khỏi nghi ngờ là kẻ ra lệnh. Nghe Tả Thiếu Dương thản nhiên nói để thái y kiểm tra, Lý Thế Dân thở phào, như vậy có thể công khai với thiên hạ:" Hoàng vị này vốn là của thái thượng hoàng, người muốn quay lại, trẫm tất nhiên sẽ trả, cớ gì làm thế chứ? Khiến Ảm Nhi ..."

Nói tới đó thương tâm rơi lệ.

Câu đầu của hoàng đế dứt khoát là giả, nhưng những giọt nước mắt đó là thật, hắn là quân vương trọng tình cảm, từng vì nhi nữ qua đời mà thương tâm rất lâu. Mặc dù nhìn trên lịch sử, hắn giết con cái, ép đứa thì điên đứa thì tạo phản, nhưng không thể nói hắn không thương yêu con mình, chỉ có thể nói, hắn không biết làm cha, đem thuật đế vương áp dụng với con cái, kết cục nhận được là bi ai.

Cuộc đời Lý Thế Dân sẽ phải trải qua chuyện tương tự nhiều lần nữa, nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương không khỏi thương hại, nếu là bản thân, chắc y điên mất, vậy mà hắn lại thành thiên cổ nhất đế, trái tim bên trong lồng ngực kia phải sắt đá cỡ nào?

Đợi một lúc Lý Thế Dân ổn định lại cảm xúc, Tả Thiếu Dương chắp tay:" Bệ hạ, xin cho thần rời kinh trở về quê nhà."

Xảy ra chuyện của Lý Uyên khiến Lý Thế Dân phải cân nhắc rất nhiều, nên gật đầu:" Khanh dứt khoát muốn đi, trẫm không giữ nữa."

Tả Thiếu Dương nhẹ người, hi vọng lịch sử không có bất kỳ tác động nào sau chuyện này, dù sao tránh xa mảnh đất thị phi này thì hơn, vô số chuyện xảy ra đã chứng minh, mình không phù hợp với chuyện đấu đá quan trường:" Đa tạ bệ hạ."

" Lần này khanh làm rất tốt, trẫm rất hài lòng, muốn trẫm thưởng cho cái gì cứ nói."

" Thảo dân không cần gì cả, phú quý vinh hoa cũng chỉ là phù vân, thảo dân chỉ mong được tự do tự tại là tốt lắm rồi."

Lý Thế Dân nhìn y thật kỹ:" Xem ra khanh thực sự không lưu luyến chuyện thế tục, điều này làm trẫm nhớ tới sư huynh khanh, lão thần y Tôn Tư Mạc. Năm năm trước ông ấy rời kinh thành, từ đó bặt vô âm ín. Trẫm phái nhiều người đi tìm kiếm mà không thấy, khanh có gặp ông ấy không?"

" Thảo dân lần cuối gặp mặt sư huynh trong tử lao, từ đó tới nay cũng không biết gì nữa."

" Vậy được rồi, nghe nói khanh thường chữa bệnh cho bách tính nghèo khổ mà không lấy tiền, trẫm sẽ ban cho khanh tiền tài, khanh không dùng có thể mang chữa bệnh cho bách tính, không phải lo lắng chuyện tiền bạc."

Tả Thiếu Dương vẫn lắc đầu:" Không cần, thảo dân chữa bệnh cho bách tính cũng chỉ là làm hết sức, năng lực có bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, không như trước kia, cố gắng chữa được càng nhiều người càng tốt nữa."

Lý Thế Dân hơi tiếc tài, đáng lẽ ở tuổi này, Tả Thiếu Dương đang bừng bừng nhiệt huyết, chứ không nên sa sút như thế, nguyên nhân hắn hiểu, đều là chuyện đã rồi, không định khuyên giải:" Hoàng hậu sức khỏe không tốt, trẫm hi vọng thần y có thể khám cho nàng, giúp nàng trị bệnh, nàng là sinh mệnh của trẫm ... Nếu nàng có chuyện, trẫm không dám nghĩ cuộc sống sau này thế nào ..."

Nói tới đó giọng nghẹn lại.

Một người trong một ngày mất cả cha, mất nhi tử yêu thương, lại khả năng sắp mất thê tử, Tả Thiếu Dương không khỏi mềm lòng:" Thảo dân có thể kê một đơn thuốc, đó là dược hoàn từng cho hoàng hậu dùng, khi nào hoàng hậu phát bệnh hôm đó có thể dùng giúp hỏa đờm."

Lý Thế Dân mừng rỡ:" Đa tạ thần y, mời viết phương thuốc."

Tả Thiếu Dương dùng luôn bút của hoàng đế viết đơn, chú thích cách lấy ba đậu hóa đờm của cha y, viết xong đưa Lý Thế Dân:" Thuốc này chỉ có thể tạm hóa giải hen suyễn, không trị được gốc, bệnh của hoàng hâu, tới giờ thảo thực sự không có cách nào."

" Sao thần y không ở lại nghĩ cách trị tận gốc cho hoàng hậu."

" Sách ở tàng thư các thảo dân đọc hết rồi, không giúp được gì, có ở lại cũng vô ích, y thuật của thần mấy năm qua tới giới hạn ... thần nghĩ, lần này về nhà chuẩn bị chu du thiên hạ một chuyến, biết đâu học thêm điều chưa biết …" Tả Thiếu Dương lấy trong lòng ra một xấp giấy dầy:” Không chỉ có bệnh của hoàng hậu, còn cả bệnh của tiểu công chúa, thảo dân cũng không giúp được nhiều.”

“ Tiểu công chúa? Khanh nói tới Hủy Tử của trẫm à?” Lý Thế Dân vừa nghe vấy bấu chặt lấy hai cánh tay Tả Thiếu Dương, đứa khuê nữ đáng thương đó, từ khi sinh ra đã yếu ớt, Tôn Tư Mạc nói nó không thể sống quá mười tuổi, hắn đau lòng vô cùng:” Khanh có cách sao?”

“ Bệ hạ, thảo có thể giúp công chúa giảm bớt đau đớn, khỏe mạnh hơn, nhưng đó không phải là bệnh, mà là khiếm khuyết của thân thể, không chữa được …” Tả Thiếu Dương không để ý tới tay bị bấu tới đau đớn, đặt xấp giấy lên bàn:” Như thảo dân đã nói, nói tới việc điều dưỡng thân thể, các thái y mới sở trường, bệ hạ giao tài liệu này cho họ, để họ ngày ngày bên cạnh giúp công chúa, biết đâu đấy …”

" Được, vậy chi hi vọng hoàng hậu và Hủy Tử người lành có trời giúp, khanh đợi chút, trẫm có thứ này cho khanh." Lý Thế Dân buông tay ra, buồn bã ngồi sau long án, cầm bút viết một đạo thánh dụ, thổ khô mực đưa cho Tả Thiếu Dương:" Sau này khanh đi khắp thiên hạ hành y, mang theo nó, nếu gặp phải khó khăn mang ra dùng, quan viên địa phương phải nghe lệnh, trẫm hi vọng khanh dùng thật tốt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận