Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 753: Nạp thiếp.

Sát giờ giới nghiêm Tôn Tư Mạc trở về, mang theo tin tức không tốt từ hoàng đế, chuyện chiếm đoạt tiền tài có thể điều tra lại, nhưng không tha thứ việc Tả Thiếu Dương tùy tiện dùng thuốc, hại chết Đỗ Như Hối. Nói gì thì nói, nhau thai là thứ không có trong dược phổ của quan phủ, không xảy ra vấn đề gì thì không sao, có vấn đề thì là tội cố ý dùng sai thuốc, còn hại chết cận thần hoàng đế. Hoàng đế vốn soạn chỉ bắt giam Tả Thiếu Dương vào tử lao, Tôn Tư Mạc cầu xin mãi, mới hoãn ba ngày.

Điều này gần giống phân tích trước đó của Hầu Phổ, nhưng định tội chết không phải là chuyện đơn giản, dựa theo quy củ triều định thì hình bộ định tội, đại lý tự thẩm hạch, báo hoàng đế ngự phê. Dù hoàng đệ ngự phê, vẫn còn có tam phục tấu.

Đương kim hoàng đế vô cùng cẩn thận với chuyện xử tội chết, đưa ra quy củ, trừ tội phản nghịch ra, các vụ án tử hình khác, phải ba lần báo hoàng đế thẩm hạch, mỗi lần chênh nhau không ít hơn ba tháng, đó gọi là tam phục tấu.

Nói tóm lại về lý luận chỉ cần chưa chặt đầu thì còn một tia hi vọng mong manh, nhưng vụ án Tả Thiếu Dương lại khác, tình tiết vụ án cơ bản đã rõ ràng, hại chết cận thần hoàng đế, không bỏ qua được.

Sự cố chấp của hoàng đế làm Tôn Tư Mạc hết sức thất vọng, năm xưa ông đi khắp nơi hành y truyền đạo, từng được Tùy Dương Đế, Cao tổ hoàng đế lấy quan chức ra, mời về triều, ông đều khéo léo từ chối. Sau đương kim hoàng đế đăng cơ lại lần nữa lấy quan cao hậu lộc tước vị ra mời, Tôn Tư Mạc thấy hắn có khí độ minh quân, tuy từ chối hết quan tước nhưng vẫn đến Trường An ở, chữa bệnh cho quan viên hoàng thân quốc thích ... Qua sự việc này thấy hoàng đế vì cận thần bên cạnh tự sát mà trút giận người vô tội, hành sử cảm tích, vị minh quân này chỉ là minh quân khi chưa làm hoàng đế thôi, còn giờ là hoàng đế cũng chẳng khác gì, đều độc đoán ngang ngược, quyết định nếu qua tam phục thẩm vấn phán tội Tả Thiếu Dương, ông sẽ bỏ đi.

Chuyện không vui tạm không nói nhiều, hôm nay là ngày đại hỉ, chỉ nói chuyện vui thôi.

Khách khứa không tới à, chẳng sao hết, không đủ rượu thịt mới lo chứ lo gì thiếu người, Tôn Tư Mạc gọi hết đám đồ tử đồ tôn tới, Chúc Dược Quỹ cũng gọi người của Hằng Xương dược hành tham gia, không chỉ kín bàn, mà còn phải đặt thêm mấy bàn tiệc nữa.

Mặc dù cả ba tân nương đều ở trong Tả gia rồi nhưng Tả Thiếu Dương vẫn kiên trì muốn chuẩn bị kiệu hoa. Trong tiếng nhạc tươi vui, đội rước dâu hùng hậu dẫn đầu là Tả Thiếu Dương mặc quan phục, trước ngực có bông hoa lớn, cưỡi con ngựa Tiểu Hoàng quấn lụa đỏ trên cổ, theo sau là đám đồ tử đồ tôn đông đảo, cầm những biển lớn ghi lời lành như “ Long phụng trình tường”, “ Hòa hảo viên nguyệt” … còn có không ít đứa bé tám chín tuổi chưa biết lo âu gì, thấy đông người, thấy có ăn uống, chúng chạy qua chạy lại reo hò cười đùa, xua đi rất nhiều không khí u sầu.

Đoàn rước dâu đi vòng quanh cả sân rộng dẫn theo ba chiếc kiệu hoa, sau đó tới đại sảnh, đứng đợi ở đây, Tả Thiếu Dương xuống ngựa, trước tiên đỡ Bạch Chỉ Hàn rời khỏi kiệu hoa, tiếp đó là đến Miêu Bội Lan rồi Tang Muội Tử.

Nghi thức nạp thiếp không giống cưới thê tử, không có bái thiên địa, ở thời đại lễ phép lớn hơn trời này, cả Tả Thiếu Dương thiên vị ba nàng thế nào cũng không dám làm trái. Tả Thiếu Dương dẫn ba nàng vào đại sảnh, Tả Quý đã viết trước văn khế, y và ba nàng ký tên, Miêu Bội Lan không biết chữ lăn tay đóng dấu. Người trung gian Chúc Dược Quỹ ký tên đảm bảo, mỗi nàng giữ một phần.

Tiếp đó ba nàng mặc đồ cưới lần lượt dâng trà mời phu thê Tả Quý, cùng với cả phu thê Tả Thiếu Dương.

Thứ bậc ba nàng xếp theo tuổi tác, Bạch Chỉ Hàn nhiều tuổi nhất làm nhị di nương, Miêu Bội Lan làm tam di nương, Tang Tiểu Muội làm tứ di nương.

Khách khứa trừ cả nhà Chúc Dược Quỹ thì đều là đồ tử đồ tôn của Tả Thiếu Dương, thân phận y bày ra đó, đám vãn bối nào dám chuốc rượu, nên y thoát được một kiếp nạn.

Sau tiệc rượu là náo động phòng, đây là màn náo nhiệt nhất, vì có rất nhiều nữ đệ tử, thêm cả Đại Đậu và Đậu Hoa cũng có gần mười đứa trẻ con, họ bày đủ mọi trò làm hôn lễ náo nhiệt vô cùng.

Khi trời tối, tiệc tan, Tả Thiếu Dương tiễn khách tận cửa.

Thanh Mị Tử tụt lại cuối cùng, lấy trong lòng ra cuốn sách nhỏ, nhét vào tay Tả Thiếu Dương nói nhỏ:" Đây là tinh yếu của song tu phòng trung thuật, trừ giúp tăng thêm lạc thú phòng the, còn nâng cao khả năng sinh con."

Nói xong nàng đột nhiên ghé tới, hôn nhanh lên má Tả Thiếu Dương một cái, xoay người che mặt, đuổi kịp đoàn người sư tỷ muội, biến mất trong đêm.

Khách khứ đã đi, Tả gia rốt cuộc trở nên yên tĩnh.

Tân phòng được bố trí ở viện hậu viện, ba tân nương mỗi người một gian, phu thê Tả Thiếu Dương và Kiều Xảo Nhi ở gian lớn chính giữa.

Năm người ngồi ở đại sảnh, niềm vui ngắn ngủi qua đi, không ai quên hiện thực tàn khốc trước mắt, chỉ ba ngày nữa Tả Thiếu Dương sẽ bị đưa vào tử lao, Kiều Xảo Nhi nén bi thương nói:" Không còn sớm nữa, đêm nay để Chỉ Nhi hầu hạ lão gia, mai là Lan Nhi, ngày kia là Tiểu Muội."

Tuy không ai dám chuốc say Tả Thiếu Dương nhưng y cũng uống không ít rượu, trên bàn trang điểm là một cặp nến "HỶ" đỏ đang cháy sáng, ba tân nương vận quần áo lụa đào giản dị, trông như một bức tranh mỹ lệ.

Bạch Chỉ Hàn tựa người ngọc trong tranh, Miêu Bội Lan thì thân thiết như cô bé láng giềng, Tang Tiểu Muội nhu mì quyến rũ, mỗi nàng một vẻ, hoàn toàn khác biệt. Tả Thiếu Dương chỉ nhìn mà trong lòng nóng ran, mượn hơi rượu nói:" Không phân chia nữa, năm chúng ta ngủ cùng nhau đi."

Bốn nàng đều giật mình, chẳng lẽ lão gia muốn bốn nàng cùng thị tẩm? Tang Tiểu Muội xấu hổ vô cùng:" Ca, giường không đủ rộng."

Nha đầu này làm người ta yêu chết mất mà, lo giường không đủ to chứ không thấy chuyện hoang đường, Tả Thiếu Dương giang tay:" Giường không đủ thì chúng ta trải dưới đất, dù sao chỉ là lấy ván gỗ, đặt chăn đệm lên, dùng như giường được mà."

Kiều Xảo Nhi chia cách trượng phu lâu ngày, lúc y về xảy ra bao nhiêu chuyện, không gần gũi mấy, giờ chỉ còn ba ngày nữa thôi, nàng cũng không muốn phân xa, gật đầu "ừ" một tiếng, mặt đỏ au giấu vào lưng Bạch Chỉ Hàn.

Bạch Chỉ Hàn là đại gia khuê tú, hơn nữa rất kiêu ngạo, tự tôn, theo lý mà nói nàng không chấp nhận an bài hoang đường này, nhưng đây là thời điểm đặc biệt, Tả Thiếu Dương rõ ràng chỉ giả bộ thoải mái thôi, chẳng còn sau này mà nghĩ tới nữa, có gì không thể tiếp nhận, cũng nén xấu hổ gật đầu:" Lão gia nói thế rồi, thiếp tất nhiên nghe theo."

Chỉ còn Miêu Bội Lan thôi, mặt nàng đã đỏ như máu, gật đầu theo.

Có điều Kiều Xảo Nhi phản đối ngủ dưới đất, muốn đem giường của mình và của Bạch Chỉ Hàn ghép lại với nhau, nói các nàng cần chuẩn bị, tạm thời đuổi Tả Thiếu Dương ra ngoài, nói khi nào gọi thì y mới được vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận