Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 588: Tái ngộ trớ trêu.

“ Súc sinh, câm mồm.” Kiều Quan nổi giận vung chân đá hắc y nhân, ai ngờ hắn tuy bị trói trong lưới, vẫn lách mình né được, chỉ là vừa cử động, lưới lập tức thít chặt, lần này nằm lăn quay ra đất, không thể cựa quậy được nữa.

Hắc y nhân thấy Kiều Quan lại định đá cất thì giọng âm trầm:” Kiều đại nhân, nóng giận không giải quyết được gì đâu, ngươi dám đá cái nữa, sau này ta chặt chân ngươi.”

Kiều Quan quả nhiên không dám đá nữa, mũi thở phì phò vì giận, mặt âm trầm quay sang nhìn Kiều Xảo Nhi, rít lên nho nhỏ:” Đêm tân hôn, thê tử tự vẫn, muội nghĩ ra cách báo ân hay đấy nhỉ, muội nghĩ xem Tả công tử sẽ thế nào? Tả bá phụ còn không tự vẫn ngay sau muội hay sao? Cha mẹ thì sao? Đầu óc muội bị lừa đá rồi à?”

Kiều Xảo Nhi ngơ ngác, nàng gấp quá, nhất thời nghĩ thiếu chu toàn, giờ nhận ra, ca ca nói đúng, nhưng còn cách nào nữa, nắm lấy tay Kiều Quan lắc liên hồi:” Vậy chúng ta phải làm sao đây? Không thể hủy hôn được.”

Kiều Quan cũng không có cách giải quyết nào, hắn ngồi xuống ghế, khép mắt lại:” Không vội, cứ đợi Tả công tử tới, chúng ta cùng thương lượng cách giải quyết chuyện này.”

“ Cái gì? Tả Thiếu Dương sắp tới đây sao?” Hắc y nhân giọng có vẻ hoảng loạn, cựa người ngồi dậy, mặc cho tấm lưới thít chặt trên người:

“ Thân thủ ngươi rất cao, chỉ tiếc trí tuệ không ra sao cả.” Kiều Quan không làm được gì hắn, mỉa mai trả thù:” Tả công tử và ta vạch ra kế hoạch này, tất nhiên sẽ phải tới xem thành quả rồi, trước khi ta bước chân vào phòng đã cho người hỏa tốc báo với Tả công tử, không bao lâu nữa sẽ tới đây thôi.”

Hắc y nhân vùng vẫy:” Các ngươi quên lời ta cảnh cáo rồi sao, nếu để người khác biết, cẩn thận tính mạng cả nhà ngươi. Thả ta ra ngay thì còn đường thương lượng.”

“ Ca, không thể để Tả đại ca biết, chúng t ...” Kiều Xảo Nhi cuống lên:

“ Im, chuyện này để nam nhân bọn ta giải quyết, muội xen vào chỉ hỏng việc thôi, Tả công tử là trượng phu của muội, muội phải tin vào y, đừng làm ca ca ta phải hối hận vì tác thành hôn sự này, hiểu chưa?” Kiều Quan trừng mắt tức giận:

Kiều Xảo Nhi nuốt nước mắt không nói nữa.

Hắc y nhân rống lớn:” Đây là lời cảnh cáo cuối cùng, nếu các ngươi không nghe hối hận đừng trách.”

Đúng lúc này ngoài cửa phòng có người kêu lên:” Tiêu lão ca, Tiêu lão ca, là huynh sao?”

Tả Thiếu Dương được tin báo của Kiều Quan là đã bắt được kẻ đứng sau giở trò quỷ phá hoại hôn nhân của mình, liền dùng tốc độ nhanh nhất cưỡi ngựa tới Kiều gia. Không ít nha hoàn phó dịch đang ở sân giăng đèn kết hoa chuẩn bị hôn lễ, chợt thấy tân lang chạy tới thì há hốc mồm, có đời thủa nào tân lang lại tới gặp tân nương trước hôn lễ như vậy không? Chỉ còn một ngày nữa mà không nhịn được sao, lòng cũng hâm mộ lắm, nhất là Đinh thị, trượng phu nàng như cục đá vậy, nhiều lúc phu thê ân ái còn phải do nàng chủ động.

Đám thân tín của Kiều Quan đóng giá gia phó, ngăn cản không cho người khác tới gần khu vực này, nhưng đã được dặn trước, Tả Thiếu Dương báo tên một cái liền được cho vào.

Vừa chạy lên cầu thang thì chợt nghe thấy giọng của Tiêu Vân Phi, Tả Thiếu Dương mừng vô cùng, hay lắm chắc Tiêu lão ca tới giúp mình đây, nhưng đến khi chạy tới cửa phòng thì lại là tình cảnh khác hoàn toàn, trong phòng chỉ có ba người, Kiều Quan ngồi trên ghế, Kiều Xảo Nhi ngồi bệt dưới đất, hai mắt đẫm lệ, hắc y nhân bị lưới chùm chặt ngồi đầu còn lại.

Không còn ai khác, hắc y nhân kia tuy bịt mặt, nhưng Tả Thiếu Dương nhận ngay ra được đó là vị lão ca mà y vất vả tìm kiếm bấy lâu nay, bàng hoàng nhìn hắc y nhân:” Tiêu lão ca, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Huynh đừng nói, người mấy lần phá hỏng hôn sự của ta chính là huynh.”

Đúng vậy, hắc y nhân kia không phải ai khác, chính là tên trộm Tiêu Vân Phi không từ mà biệt suốt gần một năm.

Tiêu Vân Phi thấy Tả Thiếu Dương tới, thân phận bại lộ, ngược lại không la hét như vừa rồi, mà bình tĩnh thở dài:” Trước tiên ngươi thả ta ra đã.”

Diễn biến quá bất ngờ, Kiều Xảo Nhi cũng nhớ ra rồi, chính người này lên núi cứu Tả đại ca về, cũng chính là vị lão ca ở Hợp Châu từng chuẩn bị giúp bọn họ phá vòng vây, chạy nạn! Không phải rất thân với Tả đại ca à? Sao lại làm chuyện này, Kiều Xảo Nhi không hiểu gì hết:” Ca, thế này là sao?”

Thấy Tả Thiếu Dương gỡ lưới, Kiều Quan vội lên tiếng ngăn cản:” Tả công tử, kẻ này võ công cao cường, chúng hãy làm rõ đầu đuôi câu chuyện rồi hẵng thả hắn ra cũng không muộn.”

“ Không sao, đây là lão ca của ta, không hại ta đâu.” Lưới này ở bên trong khó thoát, nhưng ở cởi bên ngoài rất dễ dàng, Tả Thiếu Dương mồ hôi vẫn chảy ròng ròng do chạy vội, song không đi lau mà tới giải thoát cho Tiêu Vân Phi trước, kéo giây, nới lỏng nút thắt, vén lưới lên cho Tiêu Vân Phi chui ra:

Tiêu Vân Phi nhảy vọt lên, lộn một vòng giữa không trung, cử động chân tay, kéo khăn che mặt, để lộ khuôn mặt ông già hiền từ tựa như vị tiên sinh dạy học đầu phố, nhìn Tả Thiếu Dương:” Xảy ra chuyện này mà ngươi vẫn tin tưởng ta như vậy sao?”

Tả Thiếu Dương gật đầu:” Vì ta tin lão ca không bao giờ hại ta, làm việc này nhất định phải có lý do chính đáng.”

Kiều Quan không nói nhiều, đưa luôn lá thư cho Tả Thiếu Dương đọc.

Tả Thiếu Dương sắc mặt biến đổi mấy lần, phải đọc tới mấy lượt mới dám tin, nếu vì lý do nào đó, ba vụ hủy hôn kia y có thể bỏ qua được, riêng chuyện Bạch Chỉ Hàn là y không thể chấp nhận, giọng trở nên lạnh lùng xa lạ:” Tiêu lão ca, lúc ở Hợp Châu, khi ta và Chỉ Nhi sắp thành thân, kết quả Tiền huyện lệnh mang Vũ Đức luật tới ngăn cản, chuyện này cũng do huynh giở trò sao?”

Thấy thái độ Tả Thiếu Dương thay đổi, Tiêu Vân Phi có chút chua xót, gật đầu:” Đúng là ta làm.”

Tả Thiếu Dương không nhận ra, nghiến răng hỏi dồn:” Thì ra huynh luôn theo bên cạnh ta, vì sao không nói cho ta biết?”

“ Xin lỗi, đây là ý của trưởng công chúa.”

“ Rốt cuộc Vĩnh Gia công chúa muốn gì? Vì sao liên tục ngăn cản ta thành thân?”

Tiêu Vân Phi quay đầu đi:” Cụ thể ta không rõ, ta chỉ biết nhận lệnh làm việc thôi.”

Trong phòng nhất thời chìm vào im lặng, ngoài sân là tiếng người náo nhiệt chuẩn bị hôn lễ ngày mai, nghe những âm thanh đó Kiều Xảo Nhi lại muốn rơi nước mắt, khẽ giật áo Tả Thiếu Dương:” Ca ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“ Xảo Nhi, muội yên tâm đi, Tiêu lão ca của ta không phải người của công chúa nào hết, e là Vĩnh Gia trưởng công chúa hoàn toàn không biết trên đời có một người thế này. Cho nên chẳng có công chúa nào tới gây phiền nhiễu chúng ta đâu.” Tả Thiếu Dương mỉm cười vỗ nhè nhẹ lên má Kiều Xảo Nhi trấn an nàng:” Tất cả chỉ là trò đùa dai của Tiêu lão ca mà thôi.”

“ Hả? “ Kiều Xảo Nhi hơi hoang mang, trò đùa? Nàng thấy không giống, vả lại ai lại đùa ác như vậy, nghe nói Vu tiểu thư treo cổ suýt chết mà, Vu gia thanh danh mất sạch, Tả bá phụ suýt nữa giận tới sinh bệnh, một thời gian biến thành con người hoàn toàn khác hẳn, thế mà là trò đùa được sao:
Bạn cần đăng nhập để bình luận