Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 765: Hết kẻ này tới kẻ khác. (2)

" Nhưng chuyện đó cũng chỉ có thể nói là họ tham tiền thôi, trả lại hết số tiền kiếm được cho công tử là được, cũng đâu phải hại công tử. Hơn nữa, thiếp nghe nói, công tử vào ngục là do dùng thuốc cấm kỵ hại chết Đỗ tướng, đâu liên quan gì tới việc Vu gia mua thuốc." Vu Nghiên Nghiên thấy rất oan ức:

" Đúng là họ chẳng nói cho cô cái gì nhỉ, cuối cùng chỉ là muốn lợi dụng cô mà thôi, sắp chết tới nơi vẫn giở thủ đoạn đấy." Tả Thiếu Dương thực sự khinh bỉ lão già họ Vu đó:" Trước chuyện này, cả nhà ta bị bắt vào đại lao, còn bị đem giễu phố, nếu không nhờ Vĩnh Gia công chúa ngăn lại, không nhờ sư huynh ta bẩm rõ với bệ hạ, thì cả nhà ta bị bắt vào tù rồi. Chúng một kế không thành, bày ra kế khác, nhất định dồn ta vào chỗ chết mới thôi."

" Thiếp thân không hiểu."

Tả Thiếu Dương thấy rất phiền, nếu không phải cô nương này tâm địa thiện lương, y chẳng tốn công giải thích với nàng:" Trước đó hoàng thượng hạ lệnh Lưu Chính Hội bắt ta, tội danh là chiếm đoạt tài sản hoàng gia. Vì sao lại thế, vì lượng lớn tiền tài hoàng thượng tặng cho hội cơ kim Xích Cước bị Đỗ Kính thông đồng với Vu gia cô, cấp thuốc cho bách tính, để họ đem bán cho Vu gia. Nhà cô ăn chênh lệch, còn chúng chiếm đoạt tiền khai gian tiền thuốc, còn đem một phần đưa tới nhà ta, khi đó ta không ở nhà nên không biết. Đợi ta vừa về kinh một cái, chúng thông đồng với nhiều quan viên dâng tấu, đổ hết tội cho ta. "

" Nếu cô còn chưa tin, ta không có trách nhiệm phải đi tìm chứng cứ chứng minh cho cô. Một tử tù như ta, cô còn định tới dồn ép, không cho ta yên, đó là sự lương thiện của Vu gia cô à?"

Vu Nghiên Nghiên không nói được gì, vén váy quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương ngồi dậy, nhíu mày:" Ta nói rồi, đừng giở trò đó ra với ta."

Vu Nghiên Nghiên khấu đầu:" Thiếp thân biết gia gia và cha sai, nhưng dù sao đó là người thân của thiếp, không thể trơ mắt nhìn họ chết mà không cứu. Cho nên mới tới cầu xin công tử, nếu cứu được họ, gia gia thiếp nói rồi, sẽ gả thiếp tới Tả gia, hầu hạ công tử cả đời."

" Thôi, ta sắp chết rồi, không cần đâu."

" Công tử, cầu xin công tử cứu họ, muốn ta làm gì cũng được."

" Ta chẳng cần gì ở cô, vì cô không làm gì sai." Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Về nói với gia gia và cha cô, đem những chuyện bọn họ làm viết ra, dán ngoài phố cho mọi người cùng biết, rồi đến hình bộ, đại lý tự nói rõ, trả lại thanh bạch cho ta. Nếu họ làm được mấy chuyện đó, nói rõ họ đã hối lỗi, ta có thể cân nhắc chữa bệnh cho họ."

Vu Nghiên Ngiên nhún eo thi lễ:" Vậy thiếp thân cao tử, công tử trân trọng."

Nhìn bóng lưng Vũ Nghiên Nghiên đi xa dần, Tả Thiếu Dương không nói được cảm xúc thế nào, ít nhất với hai nhà kia, y có khoái cảm báo thù, còn với Vu gia phức tạp hơn nhiều. Tuy thế bảo y có thể dễ dàng bỏ qua cho họ thì không thể nào ...

Đêm hôm đó trời không rơi thêm tuyết nữa, hôm sau trời hửng nắng, tuyết tan đi, chỉ còn lác đác đây đó ít tàn tuyết, sân vườn mà y với Kiều Xảo Nhi định xới đất trồng cây trông rất ghê, tuyết hòa với đất thành bùn nhão sền sệt, làm y chẳng thể thả đàn gà ra ngoài chơi.

Tả Thiếu Dương đang ở trong phòng chứa đồ chơi với mấy con gà, giờ y có thể dạy chúng đi theo mình rồi, y dẫn đầu, thế là từ Nhất Hoàng cho tới Lục Hoàng đều lẽo đẽo theo sau y, vô cùng thích mắt.

Đột nhiên có người gọi:" Tả thiếu gia dậy rồi ạ, tiểu nhân có chuyện này hay lắm muốn kể cho ngài."

" Đợi một chút." Tả Thiếu Dương dậm chân huýt sáo một cái, mấy con gà liền giải tán, chạy khắp nơi, y mới lấy thang bắc lên tường, cúi xuống hỏi hai tên cấm tốt đứng canh cửa:" Có chuyện gì hay vậy?"

Hai tên này cũng buồn, thế nên thường bắt chuyện với y, Triệu Tiền nói:" Dạ, trưa hôm qua tiểu nhân thay ca về nhà, nhìn thấy Đỗ Kính đi diễu phố đấy ạ."

Tả Thiếu Dương ồ một tiếng:" Thật à?"

Tôn Chu gật đầu lia lịa:" Vâng, tiểu nhân cũng thấy ạ, cổ hắn đeo một cái cồng, vừa đi vừa gõ, kể rằng ..."

" Khoan khoan ..." Tả Thiếu Dương ngăn lại, lấy trong lòng ra một mẩu bạc vụn, búng xuống:" Đi mang ít rượu lại đây, chuyện vui như thế này phải thong thả vừa uống rượu vừa nghe mới hay, đúng không?"

" Vâng, thiếu gia nói chí phải." Triệu Tiền bắt chính xác mẩu bạc vụn chạy đi ngay:

Chỉ còn lại Tôn Chu, Tả Thiếu Dương liền quan tâm hỏi nhà hắn ở đâu, trong nhà có những ai, tên đó không nghĩ gì, hỏi sao nói vậy, than vãn Tết rồi, làm cấm tốt nơi này chẳng có mấy màu mỡ bị bà nương cằn nhằn mãi, may gần đây có Tả Thiếu Dương tới mới có miếng thịt mà ăn.

Lúc sau Triệu Tiền rượu tới, còn có ít đỗ rang, một bế gà trên tường, hai ở dưới đất, trò chuyện vui vẻ, hai tên kia thay nhau kia kể Đỗ Kính đi diễu phố ra sao, bị bách tính chửi mắng thế nào, rồi ân hận vì hiểu lầm Tả thiếu gia, kể tới văng nước bọt.

Tả Thiếu Dương bề ngoài cười to, trong lòng thì khác hẳn, vì Triệu Tiền nói nhìn thấy Đỗ Kính ở ngoài phường Thông Thiện phía nam thành, Tôn Chu kể thấy Đỗ Kính ở phường Kim Thành phía tây bắc, hai tên này về nhà cùng lúc, đều nói là giữa trưa, bách tính còn bê bát cơm ra xem trò vui. Nói đứng xem nửa canh giờ, kể như thật, chỉ là Tả Thiếu Dương không hiểu, hai phường đó cách nhau xa như vậy, làm sao Đỗ Kính vừa ở phường Thông Thiện sau đó lại tới phường Kim Thành rồi, chẳng biết là hắn biết bay hay là biết phân thân.

Đừng nói hai tên cấm tốt đó kể chuyện đầy rẫy sơ hở, dù không có chút sơ hở nào thì Tả Thiếu Dương cũng chẳng tin.

Rượu hết, đồ nhắm cũng hết, nghe xong câu chuyện hoang đường không khác gì Liêu Trai, Tả Thiếu Dương về phòng sưởi ấm, y không vạch trần, còn dặn dò bọn họ nghe ngóng tình hình ngoài kia giúp mình, nhất là chuyện bệnh tật. Không thể nào chỉ có Vu gia, Lưu gia với Đỗ gia bị bệnh được, các nhà khác thế nào cũng dính rồi. Đám người tới Đỗ gia phúng viếng hôm đó có nhiều quan lớn lắm, sắp tới cái lỗ tai của mình còn bị làm phiền.
Bạn cần đăng nhập để bình luận