Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 516: Ông già trúng nắng.

“ Quan gia, uống thử ít rượu đi.”

Đang ngơ ngác nhìn bốn xung quanh thì có người nói giọng quan thoại hơi quái quái, nghe cũng rất thích tai, Tả Thiếu Dương quay sang nhìn, thiếu chút nữa xịt máu mũi, chỉ thấy một cô gái tóc màu hạt dẻ, mắt xanh lơ, làn da trắng bóc như trứng gà ...

Thôi được, Tả Thiếu Dương không giả dối nữa, thứ y đang nhìn chằm chằm là đồi ngực nảy nở cao vút non nửa lồ lộ ra ngoài không khí, vì nàng chỉ mặc cái áo giống kiểu áo hai giây thời sau, đã thể cổ áo khoét khá sâu, khe ngực hút hồn làm nam nhân muốn chết chìm trong đó, chưa hết áo rất ngắn, khoe trọn vòng eo thon thả cùng cái rốn xinh xinh.

Tả Thiếu Dương không phải kém định lực như thế, cơ mà khi xung quanh nữ nhân ăn mặc toàn kín cổng cao tường, xuất hiện cô gái thế này, xung kích thị giác có thể tưởng tượng lớn thế nào. Hắn là người Ba Tư, y đoán thế vì lúc đó con đường tơ lụa rất phát triển.

Chưa nhìn đã mắt thì bị một bàn tay che mắt kéo đi, tất nhiên là Bạch Chỉ Hàn rồi, Tả Thiếu Dương rất luyến tiếc, song không dám quay đầu lại nhìn, cười khan:” Ta không có ý đó, trời nóng thế này, định uống ít rượu giải khát thôi.”

Rượu là thứ tốt, nóng thì làm ngụm giải khát, lạnh thì làm ngụm ấm bụng, vui có thể uống, buồn càng nên uống, đúng là pháp bảo toàn năng, lúc nào cũng có thể lấy ra làm cớ.

Bạch Chỉ Hàn tìm một quán bán nước đỗ xanh ô mai, một đồng một bán, uống giải khát xong tiếp tục dạo chơi.

Chỉ riêng cái Đông thị này thôi mà đã có quá nhiều thứ khám phá, đi một đoạn thôi Tả Thiếu Dương gặp không ít người tóc vàng, râu đỏ rồi tóc xoăn, da đen, những cô gái ăn mặc gợi cảm như lúc nãy không hề hiếm, bọn họ bán rượu, bán thảm ... Có thể theo suy đoán của Tả Thiếu Dương là bán thân nữa, một số ngôi nhà rất giống nhà thổ.

Đầu Tả Thiếu Dương hết quay trái lại quay phải, lúc vào chỗ này, khi đứng ngây người chỗ khác, y bị quá tải thông tin rồi, cứ đi thế này thì tẩu hỏa nhập ma mất, lại chẳng biết được cái gì ra hồn, vì thế Tả Thiếu Dương quyết định tới các dược hành xem thế nào, bắt đầu từ thứ mình quen thuộc trước rồi mới xem thứ lạ sau.

Dược hành ở đây không tụ tập vào con phố như ở Ngõa thị Hợp Châu, nhưng tùy tiện đi vào một dược hành tương đối lớn, dược phẩm bên trong cũng nhiều hơn Hợp Châu rồi, cả Hằng Xương dược hành cũng không thể nào so được.

Tả Thiếu Dương nhanh chóng tìm thấy được nhiều thứ dược liệu không có ở Hợp Châu như hồ hoàng liên, tất cập, thanh mộc hương, hồng hoa, băng phiến … Y hưng phấn vô cùng, toàn là thứ thuốc thường dùng thôi, thuốc với lang trung giống gạo của xảo phụ vậy, không có thuốc thì lang trung giỏi tới mấy cũng chịu.

Bạch Chỉ Hàn nhìn y cứ như đứa trẻ, thấy một vị thuốc mới là hưng phấn reo lên, gọi nàng nói một tràng dài đặc điểm công dụng thuốc, khẽ mỉm cười theo sau y.

Hỏa kế nơi này khá thoải mái, có lẽ vì tiếp khách tứ xứ rồi, nên hành vi của Tả Thiếu Dương không thấy lạ, còn nhiệt tình giới thiệu thuốc và giá cả cho y, đều rất rẻ, cứ ngỡ Trường An là nơi đắt đỏ, song đa phần vị thuốc đều rẻ hơn ở Hợp Châu.

Đang xem xét rễ bàn lam và phiền hà lần trước dùng chữa bệnh mẫn cảm nắng ở Hợp Châu thì có mấy người chạy vào, trong đó có một hán tử trẻ cong lão giả, phụ nhân đi đầu hớt hải nói lớn:” Đào chưởng quầy, có sanh mạch tán không?”

Đào chưởng quầy nhận ra mấy người này, vội đáp:” Có có.”

Rồi chỉ huy hỏa kế mang tới.

Mấy người kia đặt lão giả xuống cái ghế dài, lão giả cứ rên hừ hừ, hỏa kế bê tới một cốc nước nóng, bốc hơi nghi ngút, nhất thời chưa uống được, sanh mạch tán là bột phấn, không có nước không thể uống.

Đào chưởng quầy bực mình dậm chân:” Ngươi không biết sang bên cạnh mà xin nước nguội à?”

Hỏa kế cầm cả cốc nước chạy đi.

Tên này thế nào cũng bị đuổi việc thôi, Tả Thiếu Dương đi tới nói:” Bệnh của lão nhân gia không dùng sanh mạch tán được đâu.”

Mọi người đều quay sang nhìn y.

“ Sanh mạch tán trị hư thoát nặng, bệnh của ông ấy chưa tới mức đó, đừng dùng.” Tả Thiếu Dương nói thêm:

Lão phụ hỏi:” Cậu là lang trung à?”

Bạch Chỉ Hàn đi lên một bước nói:” Công tử nhà ta là lang trung rất nổi tiếng ở Hợp Châu.”

“ Đa tạ.” Mấy người khiêng kiệu nhìn nhau, sau đó một người chắp tay nói có lệ:

Không rõ họ coi thường lang trung ở Hợp Châu hay là vì y quá trẻ, dù sao chuyện này gặp không ít rồi, Tả Thiếu Dương tiếp tục nói:” Lão nhân gia trông có vẻ là trúng nắng rồi, mặc dù khá nặng, song chưa tới mức hư thoát, có thể dùng châm đâm huyệt thập tuyên, sau đó cho máu chảy ra, tiếp tục đâm huyệt đại chuy, khúc trùy, thần môn, giao cảm là tỉnh lại. Sau đó lấy khăn thấm nước ấm lau khắp toàn thân giảm nhiệt.”

Lúc này hỏa kế chạy tới:” Nước đây rồi.”

Lão phụ thấy Tả Thiếu Dương nói đâu vào đó do dự, nhìn mấy người khác:” Làm sao bây giờ, có uống thuốc không?”

Một người trẻ tuổi nói:" Thúc công, có vẻ là trúng nắng thật đấy, phơi nắng lâu như vậy mà. Xem ra chàng trai ấy nói có vẻ tự tin lưu loát, làm theo xem sao?"

Người trung niên nhếch môi nói:” Thôi đi, một tên tiểu lang trung quê mùa từ đâu tới biết gì, chữa lợn lành thành lợn què.”

Bọn họ chỉ thì thầm nói với nhau, song Tả Thiếu Dương nghe rõ, ở Hợp Châu bây giờ y đi tới đâu cũng được người ta khách khí, bị người ta xem thường, tư không dễ chịu gì, song chuyện cần nói thì vẫn phải nói:” Mọi người không tin ta vì sao không tới lang trung coi bệnh, lão nhân gia không bị nguy hiểm đâu, nhưng uống thuốc linh tinh vào thì nguy đấy.”

Mấy người đó thầm gật đầu, người trung niên nói:” Tới Chân thị y quán đi, rời cửa bắc Đông thị tới cửa nam phường Thắng Nghiệp là tới, không xa lắm.”

Lão phụ gật đầu, tạ ơn chưởng quầy, Tả Thiếu Dương, vội vàng định khiêng người đi.

Tả Thiếu Dương lại nói:" Đừng làm thế, lão bá trúng nắng rồi, không thể phơi nắng thêm, phải che ô! Cởi áo ra để tản nhiệt."

Đào chưởng quầy cũng là người nhiệt tình tốt bụng, lập tức lấy một cái ô giấy màu đỏ cho họ, mấy người kia thấy Tả Thiếu Dương nói có lý, liền giúp lão bá cởi áo trên cho thoáng gió, tạ ơn rồi đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận