Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 772: Đại lao náo nhiệt. (2)

Hứa Dận Tông và mấy thiếp thất con cái ở chung một tiểu viện tử khá tươm tất, do Triệu Tiền dựa theo yêu cầu của Tả Thiếu Dương an bài, trông ông già đi rất nhiều, không còn tinh thần như trước nữa.

Loại già nua này không phải do năm tháng tạo thành, không phải lo lắng bệnh tật, mà vì thất vọng với y thuật của mình.

Vì thế Hứa Dận Tông thấy Tả Thiếu Dương đeo khẩu trang kín mít, để lộ mỗi đôi mắt, mang rương thuốc đi vào, đôi mắt già nua mất đi linh động, càng thêm ảm đạm, ho một tràng dài.

Tiểu thiếp bên cạnh lấy khăn tay ra che miệng cho ông, lúc bổ xuống, khăn tay dính màu đỏ.

Tả Thiếu Dương rất có thiện cảm với ông già này, lễ độ chắp tay:" Hứa lão, đã lâu không gặp."

Hứa Dận Tông bảo y ngồi xuống:" Tiểu tử, trước đó ngươi nói thi chú truyền nhiễm giữa người sống, lão hủ không tin, nói cổ nhân chưa bao giờ đưa phán đoán này. Nhưng lần này chỉ ta tới Đỗ gia phúng viếng, thiếp thất con cái thì không, vậy mà cũng nhiễm bệnh, thậm chí có thiếp thất của ta chẳng rời khỏi nhà mà cũng bị bệnh, rõ ràng là do ta truyền cho. Không chỉ ta, nhiều nhà khác cũng tương tự, lảo hủ hổ thẹn ... Chỉ là ta chưa hiểu, nếu bệnh này dễ lây như thế, sao trước kia không ai phát hiện ra? Như Đỗ tướng trước kia cũng tiếp xúc với nhiều người, tại sao không ai làm sao là cớ gì?"

Ông cụ bệnh nặng, lo lắng không phải sức khỏe của mình, mà là vấn đề y thuật.

Tả Thiếu Dương đáp:" Chuyện này chỉ là trùng hợp, nếu là thi chú bình thường, rất nhiều trường hợp không truyền nhiễm, hoặc có nhưng vì thời gian ủ bệnh lâu, nên người ta mới không tìm ra nguyên nhân lây truyền. Không may loại thi chú của Đỗ phu nhân mắc là loại cực kỳ dễ lây truyền, cho nên toàn bộ thị nữ bà mụ đều bị mắc bệnh, vãn bối vốn cách ly họ rồi, nhưng Đỗ tướng vừa xảy ra chuyện, không ai chịu nghe lời nữa ..."

" Có nhiều loại lắm sao?" Hứa Dận Tông kinh sợ, bệnh nguy hiểm lại còn có nhiều loại thì phải làm sao:

" Không phải chỉ nhiều, chúng còn tự biến đổi tùy thể trạng người bệnh." Tả Thiếu Dương chẳng thể giải thích biến chủng vi rút, đành nói thế:

" Tiểu tử, ngươi chữa được chứ?"

" Vãn bối cố hết sức."

“ Phải làm được, phải chữa được, nếu không chết thêm một người, lão phu thêm một phần tội nghiệt …” Hứa Dân Tông ho khù khụ:

Tả Thiếu Dương khám bệnh cho người Hứa gia xong, đem bệnh chứng ghi chép lại, tới tiểu viện tiếp theo.

Lại bộ thị lang Bành Bính.

Bành Bính trước kia bị ho lâu năm, vừa chữa dứt thì lại mắc phế lao, bệnh càng dữ dội, trông tiểu tụy không còn ra người nữa, thấy Tả Thiếu Dương thì xấu hổ vô cùng:" Hiền đệ, lão ca ..."

Khi Tả Thiếu Dương đi Cù Châu, Bành Bính vẫn qua nhà thăm hỏi, tuy sau này Tả gia gặp nạn hắn biến mất nhưng đó là chuyện thường tình của con người, y không trách:" Bành đại nhân, Tả mỗ giờ là người tiếng tăm thối hoắc rồi, không muốn liên lụy người khác, nên cách xưng hô huynh đệ này, sau đừng nhắc nữa."

Bành Bính rơm rớm nước mắt, biết Tả Thiếu Dương muốn tốt cho mình, vẫn thẹn đỏ mặt:" Lão hủ thật hổ thẹn, không phải lúc huynh đệ gặp nạn lại trốn tránh, mà là có nỗi khổ trong lòng. Đừng nói lão hủ, mà Cù đại nhân cũng vậy."

Khi đó quá nhiều việc xảy ra dồn dập, không có thời gian để ý, Tả Thiếu Dương giờ mới nhớ ra, nếu bảo đám Bành Bính vì sợ liên lụy mà né tránh còn hiểu được, hai bên không thân không thích. Nhưng ngày y nạp thiếp, cả Cù lão thái gia cũng không tới tham gia, Kiều Quan cũng vậy, chẳng lẽ có nguyên cớ? Y nhân lúc khám bệnh cúi đầu hỏi nhỏ:" Huynh trưởng, vì sao thế?"

Hai chữ huynh trưởng làm Bành Bính suýt khóc, nói nhanh:" Mật chỉ của hoàng đế, không cho bọn ta qua lại với đệ, ta đoán không chỉ ta nhận được đâu."

Tả Thiếu Dương thất kinh, bề ngoài không lộ ra:" Khi nào?"

" Ngày đệ thành thân, nhận được ý chỉ không lâu thì thiếp mời gửi tới."

Nguyên nhân gì chứ? Chẳng lẽ vì muốn y bị người người xa lánh, không thể bấu víu vào ai mà thoát tội, nên cảnh cáo? Lý Thế Dân, ông muốn giết ta tới thế kia à? Tả Thiếu Dương vừa sợ vừa giận, trước khi khám bệnh xong nói một câu:" Bành đại nhân, hiện ta là khâm phạm sau này giữ khoảng cách là hơn."

Bánh Bính bật khóc, liên tục xin lỗi.

Trong số người nhiễm bệnh, không ít người quen của Tả Thiếu Dương, như đám Liêu y giám, y chỉ thăm dò nhỏ một câu, có phải nhận mật chỉ của hoàng đế, nhìn họ biến sắc là đoán ra rồi.

Lý Thế Dân, lão tử làm gì ngươi, ngươi lại thù hận với lão tử tới mức đó à? Tả Thiếu Dương nản chí, xem ra miễn tội cho mình là không thể nào rồi.

Cứ thế khám bệnh hết một ngày, quả nhiên đúng dự liệu, nhiều người được y khám bệnh nhưng vẫn nhìn với ánh mắt căm ghét, một số thậm chí quay đầu đi, không muốn nhìn mặt y, hỏi bệnh trả lời lãnh đạm. Tả Thiếu Dương chẳng bận tâm tới thái độ của họ, y chữa bệnh cho họ chỉ là vụ trao đổi mà thôi.

Vì tránh cho phương thuốc bị tiết lộ ra ngoài cho đám Lưu Chính Hội, mỗi đơn thuốc đều do Tả Thiếu Dương đích thân sắc, đích thân đưa tới, nhìn bọn họ uống xong mới đi, quyết không kê đơn cho bất kỳ ai tự sắc thuốc uống.

Mặc dù đơn truyền ra ngoài, cũng chỉ tác dụng nhất thời, phải tùy bệnh mà liên tục điều chỉnh thuốc, nhưng một cơ may dù nhỏ nhất y cũng không cho bọn chúng.

Cả bã thuốc y cũng cho vào bếp lò đun thành than, hủy đi mọi vết tích.

Từ khi có đám người bệnh này tới, cả khu đại lao vốn vắng vẻ náo nhiệt hơn hẳn, bệnh nhân ho hắng, đau đớn rên la, cách tường hỏi thăm nhau, quát mắng người nhà, thi thoảng có lời tán dương không thật lòng giành cho Tả Thiếu Dương.

Cơm nước, vật dụng đều được đưa từ ngoài vào, thả từ trên tường xuống để tránh tiếp xúc, đều là người có tiền có của, sống sung sướng quen rồi, nên đồ chuyển vào rất nhiều, đám cấm tốt chạy giao hàng bở hơi tai, nhưng thu nhập khả quan, nói không chừng sau chuyện này nghỉ luôn cũng được.

Cũng có nhiều nhà muốn tặng tiền của cho Tả Thiếu Dương, y không nhận, đối xử với tất cả chỉ có sự lãnh đạm, bất kể với ông cụ Hứa Dận Tông, hay Bành Bính, người khác, đều coi như người xa lạ, trừ Đỗ Minh phòng bên còn nói chuyện được với y, còn đám người bệnh đó à, y thà ngồi cục cục những lời vô nghĩa với mấy con gà còn hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận