Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 584: Mua nhà, thành hôn. (1)

Tả Thiếu Dương nhìn Mã Chu lại chùm chăn lên đầu thì thở dài rời khách sạn, về tới nhà thì Bạch Chỉ Hàn đang làm cơm, cha uống trà cười một mình, từ lúc y thi đỗ cha cứ thế, cười mãi không ngừng.

Thấy nhi tử về Tả Quý vội vàng thu lại nụ cười, bày ra vẻ uy nghi của người cha, gọi y lại: “ Lần này lên kinh cha có mang theo ít tiền, chuẩn bị nếu con đỗ đạt ở lại kinh thành làm quan thì mua nhà ở, không thể ở nhờ Cù gia mãi được, không tiện.”

Tả Thiếu Dương đã bàn bạc với Bạch Chỉ Hàn chuyện này, nếu đã quyết định cưới Kiều Xảo Nhi, tất nhiên phải có nhà trước, nói:” Cha, trước kia con và Chỉ Nhi đi tìm nhà cho Cù lão thái gia cho nên biết mấy căn nhà ưng ý, có cái cách đây không xa, giờ còn sớm hay chúng ta đi xem luôn.”

Nhi tử chỉ có năm ngày nghỉ ngơi, nên ổn định chỗ ở sớm, Tả Quý đồng ý, gọi Bạch Chỉ Hàn một tiếng, ba người bọn họ bắt xe đi tới phường Thanh Long, nơi này là chỗ ở của bách tính bình dân, nhưng không phải dân nghèo, cho nên điều kiện cũng được, nhìn qua thì cũng giống khu phố nhà họ ở huyện Thạch Kính, giá tiền hẳn cũng rẻ thôi.

Tả Thiếu Dương theo trí nhớ vừa đi vừa hỏi đường, tới một cái ngõ sâu, trong đó chỉ có vài hộ dân, đi tới cuối ngõ, dường như vào vùng trời khác, tĩnh lặng hẳn so với sự huyên náo bên ngoài. Bọn họ tới cửa trạch viện, Tả Quý nhìn tường trạch viện rất cao, tường làm bằng gạch xanh, trên tường ốp ngói lưu ly, cánh cửa lớn đen xì, có cái vòng đồng lớn, trông có chút năm tháng rồi, nhưng vẫn chắc lắm.

Tả Thiếu Dương gõ cửa, chốc lát sau, cửa nhỏ mở ra, một lão bà tử hỏi bọn họ:” Các vị tới mua nhà sao?”

Vẫn là lão bà tử lần trước, may là chưa bán, Tả Thiếu Dương thở phào:” Lão nhân gia, hôm nay ta cùng cha ta tới xem nhà.”

“ Xin mời, xin mời.” Lão bà tử nhiệt tình nói:” Lão thân ngày nào cũng quét tước, các vị mà ưng, có thể vào ở ngay lập tức, đồ đạc còn đầy đủ không phải mua sắm gì.”

Đi qua cổng là bức tường chắn nhỏ, trạch viện ở Trường An đều có cái tường này, không phải vì giữ sự riêng tư mà đó là sản vật thời chiến loạn, đứng hai bên tường có thể lấy ít địch nhiều, vòng qua tường là cái sân rộng, viện tử phương bắc luôn thoáng đáng, giữa sân có cái chum lớn, dùng phòng cháy là chính, đã đóng băng.

Ở sân ngoài này chỉ duy nhất một cái phòng nhỏ cho canh cổng, chính đường ba gian, giữa là phòng khách, trái là thư phỏng, phải là phòng ngủ, đi qua thùy hoa môn bên phải chính đường là hậu viện, sân dài hẹp, hai dãy nhà.

Thích nhất là đằng sau nữa có một mảnh đất trống, trồng ít tùng trúc, vài cây chuối, một bên là nhà kho cùng với nhà bếp, nhà xí.

Toàn bộ trạch viện này giá 120 quan, hơi đắt hơn so với dự tính ban đầu của Tả Quý là 100 quan, nhưng ông vô cùng hài lòng với căn nhà. Nhất là đúng như lão bà tử nói, đồ đạc đầy đủ, quét dọn sạch sẽ, muốn vào ở ngay hôm nay cũng được. Trước kia nếu không phải cách chỗ làm hơi xa thì Cù lão thái gia đã chọn nơi này, với Tả Thiếu Dương mà nói thì có xa cũng không thành vấn đề, y có ngựa, còn trẻ, xa chút cũng được, lập tức làm giấy tờ giao tiền.

Người làm chứng là lý chính, còn cả Kiều Quan, Tả Thiếu Dương cũng tiện thể tìm hắn bàn bạc vài việc, thủ tục xong xuôi chuẩn bị mai dọn vào ở. Lão bà tử vui lắm, cái nhà này nói thật là rất tốt, nhưng mà vị trí lại kém, người có tiền không muốn mua ở nơi này, đâm ra bán khó khăn, rao bán cả năm rồi mới bán được coi như đôi bên cùng vui.

Buổi tối về Cù gia ăn cơm, tửu yến chuẩn bị thỏa đáng, Cù lão thái gia ngồi chính giữa, tới Tả Quý, Tả Thiếu Dương, Ngũ Thư, Cù lão thái thái, Bạch Chỉ Hàn. Bữa cơm diễn ra vui vẻ đầm ấm, chỉ là nghe nói tôn nữ sắp chuyển đi, Cù lão thái thái hơi buồn, nhưng sao tránh được, đây là chuyện sớm muộn.

Bạch Chỉ Hàn và Cù lão thái thái chỉ nhấp vài chén rồi lui ra, để cho bốn vị đại lão gia uống với nhau, Tả Thiếu Dương và Ngũ Thư liên tục mời rượu Tả Quý, Tả Quý vốn tửu lượng kém, hôm nay cao hứng, chén tới là cạn, chẳng mấy chốc say mềm, Cù lão thái gia cũng không khá hơn là bao, được dìu đi nốt.

Tới lúc này Tả Thiếu Dương vẫn tò mò chuyện kia:” Sư đệ, nói thật cho ta biết, cái chức huyện úy này tốn ba tiền?”

Bao nhiêu chuyện xấu của mình vị đại sư huynh này đều biết rồi, Ngũ Thư không giấu, thần bí nói: “ Đại sư huynh, ài, biết nói thế nào đây, không tính hết được, một nửa tích góp trong nhà đệ theo đó mà đi rồi, có điều cha đệ luôn nói, táng gia bại sản cũng đáng, tiền mà, là thứ kiếm ra để tiêu, tích góp là dùng vào lúc cần thiết, còn chuyện gì quan trọng hơn vinh diệu gai tộc nữa không?”

Cái này Tả Thiếu Dương giờ đã cảm thụ sâu sắc:” Rốt cuộc đi cửa nhà ai?”

“ Kiểm giáo lại bộ thượng thư Đỗ đại nhân.”

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:” Làm sao ngươi biết Đỗ đại nhân sẽ nhận lễ mà chạy?”

“ Đại sư huynh không hứng thú với quan trường không tìm hiểu nên không rõ, đệ ngay từ lúc lên kinh đã nhắm thẳng một mục tiêu, hơn nữa...” Ngũ Thư hạ thấp giọng:” Đỗ đại nhân đề bạt quan viên lớn nhỏ dựa vào cái túi tiền, chuyện này cũng chẳng có gì là bí mật lắm, đệ tìm hiểu được không tốn bao nhiêu công sức.”

“ Thế sao?” Tả Thiếu Dương không dám tin, nếu một chuyện mà người ở xa như Ngũ Thư cũng dễ dàng thăm dò được vậy thì hẳn là triều đình rất nhiều người biết, có khi hoàng đế cũng biết, Lý Thế Dân làm sao cho phép chuyện này xảy ra được? Cơ mà bây giờ ông ta đang dốc hết quốc lực đối phó với Đột Quyết, lơi lỏng chuyện trong nước cũng là điều hiểu được, vả lại xưa nay đề bạt quan viên thu nhận lễ vật đã thành thông lệ của quan trường.

Đường Thái tông Lý Thế Dân giá ngự quan viên rất khác với những vị đế vương khác, đối với tham quan ô lại, ông ta không dùng khốc hình tàn bạo lột da nhồi rơm như Chu Nguyên Chương, ông ta hiểu rõ tham ô là bản tính của quan viên, chỉ dựa vào hình phạt thì hiệu quả không tốt, quan trọng là nằm ở chế độ tương quan.

Phương pháp xử phạt tham quan của Lý Thế Dân cũng tương đối ôn hòa, ví như Trường Tôn Thuận Đức nhận hối lộ mấy chục xấp lụa làm việc cho người ta, bị Lý Thế Dân biết được, khi lên triều, Ký Thế Dân nói để bá quan thiếu thốn là lỗi của mình, liền ban thưởng Trường Tôn Thuận Đức mấy chục xấp lụa, nhưng bắt một mình tự vác về nhà, làm Trường Tôn Thuận Đức vì thế mà hổ thẹn.

“ Đại sư huynh xem, đệ đỗ bét y khoa làm huyện úy, không phải là điều không thể à, không nhờ tiền thì đệ còn cách nào khác chứ? Đệ muốn làm quan, cái này không muốn giấu sư huynh, làm tán quan thú vị gì chứ? Đệ còn trẻ, chẳng lẽ làm cái chức vị ngồi ăn chờ chết đó? Làm y quan thì không xong, lỡ gây họa thì phiền lắm, bài học lần trước thấm thía rồi, nên muốn chuyển sang hành chính, quả nhiên không có gì mà tiền không giải quyết được, đại sư huynh, cạn.” Ngũ Thư vô cùng đắc ý nói:
Bạn cần đăng nhập để bình luận