Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 639: Nhất minh kinh nhân.

Thế là bất kể phe tu đạo thuật hay phe thu y thuật đều thì thầm bàn bạc nhau làm sao để thỉnh giáo tiểu sư thúc này.

Tôn Thủ Nhiên nhìn bọn họ mà trong lòng bất an, cuối cùng chỉ thở dài lắc đầu không can thiệp. Tả Thiếu Dương sau đó cùng Tôn Tư Mạc học phản hư thổ nạp công nửa canh giờ xong liền cưỡi ngựa đi luôn làm một đám đồ tử đồ tôn chưng hửng, không kịp gây rắc rối, đành đợi ngày khác.

Mấy ngày sau đó những người được Tôn Tư Mạc dùng phương thuốc bình dân chữa bệnh trúng phong, gần như đều có chuyển biến tốt, người mới bị mắc bệnh là phôi phục rõ ràng nhất, làm Tôn Tư Mạc mừng rỡ vô cùng. Điều này cũng khiến một đám đồ tử đồ tôn, nhất là đám học y có hơi chột dạ, xem ra bản lĩnh tiểu sư thúc không tầm thường đâu. Ngược lại đám tu đạo tràn trề tự tin, tiểu sư thúc đã có trình độ y thuật cao như thế, ắt hẳn tu đạo không ra gì, vẫn đợi ngày Tả Thiếu Dương được nghỉ để thỉnh giáo đạo thuật.

Quan viên triều Đường trừ ngày Lễ Tết được nghỉ ra, bình thường cứ 10 ngày sẽ được nghỉ một ngày, gọi là "tuân giả". Mấy ngày sau rốt cuộc cũng tới ngày nghỉ rồi, hôm đó Tả Thiếu Dương theo Tôn Tư Mạc tu luyện Phản hư thổ nạp công xong trong thảo trường, Tả Thiếu Dương đã được Tôn Tư Mạc truyền thụ xong yếu quyết cơ bản của Phản hư thổ nạp, đúng như cái tên nó, đơn thuần chỉ là cách hít thở, nhưng càng là thứ đơn giản thì tu luyện càng gian nan, tùy thuộc vào ngộ tính mỗi người.

Tôn Tư Mạc thở một hơi dài nói:" Hôm nay học tới đây thôi, nhớ mỗi ngày phải tới đây học đúng giờ, không được ngắt quãng, nếu không phải làm lại từ đầu, ta thì không ở lại Trường An này lâu đâu.

Tả Thiếu Dương ngồi xếp vòng tròn ở phía đối diện, cúi người nói:" Đa tạ lão nhân gia ... À sư huynh, hắc hắc đệ chưa quen mà."

Thất đồ đệ Thủ Tĩnh Tử và Bát đồ đệ Thủ Thư Tử dẫn theo mấy đứa đồ đệ lanh lợi đợi ngoài cửa nãy giờ, thấy sư phụ truyền công xong, khom người nói:" Sư phụ, sư thúc lão nhân gia y thật cao minh, thời gian qua các vị sư huynh đệ đều muốn thân cận với sư thúc, liệu có thể xin sư thúc tới đạo tràng chỉ điểm cho mọi người không?"

Tôn Tư Mạc tất nhiên không biết đám đệ tử muốn giở trò, cũng muốn Tả Thiếu Dương thân thiết với đám đồ tử đồ tôn, nói:" Sư đệ, hôm nay ngươi nghỉ, đi xem bọn chúng luyện công đi."

Tả Thiếu Dương nhìn đám đồ tôn râu dài da nhăn nheo kỳ thực không thoải mái lắm, cho nên thời gian qua y không tiếp xúc gì, có điều người ta nhiệt tình như thế, sao có thể nói không được, bề ngoài mỉm cười:" Được, đi xem nào."

Mọi người đều đi tới đại sảnh ở tiền điện.

Tơi nơi không ngờ trong đại sảnh đông nghìn nghịt rồi, hơn trăm người, chứng tỏ toàn bộ đám đồ tử đồ tôn của Tôn Tư Mạc trừ vài người trông chừng bên ngoài và mấy đứa bé dưới mười tuổi ra thì đều tới cả. Những tấm rèm cửa dày ở cửa sổ đã được hạ xuống hết, che đi ánh nắng, bốn phía đốt đèn lồng.

Đạo cô Thủ Tĩnh Tử còn sai đồ đệ đóng cửa đại sảnh lại.

Tôn Tư Mạc nhìn cảnh này là đã đoán ra phần nào rồi, dù gì cũng là đồ đệ chính ông ta dạy ra, đôi mày rậm nhướng lên, muốn mắng nhưng nghĩ rồi lại thôi.

Thủ Tĩnh Tử đi tới khom người vái:" Sư thúc, đám đồ tôn mới học Thanh Khiếu Công, muốn mời sư thúc chỉ điểm cho, không biết có được không?"

Tả Thiếu Dương mới theo Tôn Tư Mạc học được có vài ngày Phản hư thổ nạp công thôi, đạo thuật càng chẳng biết tí gì, lấy đâu ra mà chỉ điểm? Trước đó Tôn Tư Mạc đã nhắc y, không học đạo thuật thì đám đồ tử đồ tôn không phục, nhìn cái thế trận này thầm nhủ, quả đúng là thế. Y đưa mắt nhìn Tôn Tư Mạc, ông gật đầu.

Thủ Tĩnh Tử mừng rỡ, quay đầu nhìn Thanh Diệu Tử.

Thanh Diệu Tử lập tức bước lên, cung kính thi lễ:" Thái sư thúc tổ, đồ tôn Thanh Diệu Tử, mới học đạo thuật, đang tu luyện nội đan, thổ nạp Thanh khiếu công còn nông cạn, mong sư thúc tổ chỉ cho chỗ chưa thỏa đáng."

Nói xong Thanh Diệu Tử hai tay vắt sau lưng, ngực ưỡn lên, một tiếng hét từ cổ họng phát ra, âm thanh trong mà chói tai, kéo dài nửa tuần trà mới dừng.

Tôn Thủ Hành và đám đệ tử nghe xong đều biết sắc, loại đạo pháp này kỳ thực là dùng để kiểm tra khả năng thổ nạp hô hấp của một người, kỳ thực là công pháp điều tiết hô hấp, khi luyện tới trình độ nhất định có thể liên tục thở ra, khiến tiếng kêu có thể kéo dài không dứt.

Tiếng kêu của Thanh Diệu Tử kéo dài nửa tuần trà, có thể thấy công phu điều tức đã khá cao rồi.

Trình độ này với đám Tôn Thủ Hành chưa là cái gì, nhưng trong đám đệ tử đời ba bối phận chữ Thanh thì đã là cực kỳ xuất sắc, cho dù là đám đệ tử đời hai với chữ Chân cũng chưa chắc đã bằng được nàng. Tôn Thủ Hành ngầm tranh đấu với Thủ Tĩnh Tử tuy hơn đối phương một chút, nhưng môn hạ đệ tử không ai có tư chất như Thanh Diệu Tử.

Giờ Tả Thiếu Dương đã hiểu vì sao bốn phía che thảm dày, chính là để hấp thu sóng âm, đám đồ tử đồ tôn của y luyện tập ở đây, hẳn mỗi lần luyện tập đều thả thảm xuống, tránh kinh động hàng xóm láng giềng.

Giọng điệu của Thủ Tĩnh Tử ẩn chứa vài phần trêu chọc, Tả Thiếu Dương tuy theo Tôn Tư Mạc cũng chủ yếu học thuật thổ nạp, hơn nữa còn là loại cao cấp nhất, nhưng dù sao mới học vài ngày, trình độ nhập môn mà thôi. Y cũng đã được Tôn Tư Mạc giảng giải về Thanh khiếu công, đanh là thứ công pháp rất căn bản, y cũng biết phải hoán khí ra sao, có điều nội tức quá kém, không thể hét kéo dài như vậy được.

Tả Thiếu Dương đang định chắp tay nói mình không làm được thì Tôn Tư Mạc ở phía sau vỗ vai y một cái nói:" Sư đệ, cho bọn chúng thấy thế nào là Thanh khiếu công thực sự, để chúng biết trời cao đất dày.

Cái vỗ vai đó tức thì khiến Tả Thiếu Dương cảm thấy có một luồng sức mạnh như ngựa hoang thoát cương tỏa khắp toàn thân, cảm giác cơ thể giống quả bóng tức tốc bị căng phồng. Bề ngoài không thay đổi gì, nhưng trong nội thể khí tức cuồn cuộn xông phá tư chi bách hải, toàn thân hết sức bứt rứt khó chịu, không kìm được ngửa cổ há mồm phát ra tiếng kêu thật lớn.

Một âm thanh hùng hồn như hổ gầm vang vọng xung quanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận