Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 403: Đêm khuya trên núi. (1)

Thanh niên lúc nãy bấy giờ đi ra, tới chỗ Tả Thiếu Dương, hỏi:” Tả công tử, tiểu thư nhà tiểu nhân ...”

Tả Thiếu Dương suỵt khẽ một tiếng, nhớ ra rồi người này là nam đinh của Kiều gia, từng theo Kiều Xảo Nhi đi tế cháo:” Ta bây giờ là Lý Tiểu Long, gọi ta là Lý huynh là được, huynh đệ là …”

Thanh niên hiểu ý nói nhỏ:” Tiểu nhân là Vượng Tài.”

“ Ra vậy, Xảo Nhi cô nương được ta xử lý vết thương rồi, nhưng bị sốt cao, ta lên núi hái thuốc. Còn ngươi sao lạc tới đây?”

“ Công tử ... À Lý huynh cũng biết đó, nhà ta bị gian tặc đốt mất kho lương, tiểu thư chỉ cứu được một bao gạo, phải giải tán hết nô bộc trong nhà. Ta và Hà Tử từ nhỏ hầu hạ tiểu thư, không nỡ bỏ đi, song lương thực không đủ ăn, nên ta phải ra ngoài thành kiếm rau quả mang về, không ngờ bị lạc, đi loanh quanh còn bị phản quân truy đuổi, ngã bị thương, may gặp Liễu Thiện đại sư, nói trên núi có cái ăn, ta liền đi theo, định khỏe lại rồi xin đại sư cho ít lương thực đem về.”

“ Vậy mai chúng ta về cùng nhau.”

Liễu Thiện ôm một đống chăn đệm đi tới:” Lý công tử, chăn đệm của mọi người đây.”

Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan đi lên nhận lấy.

Vượng Tài về thiện phòng, Bá Đào và lão giả đang nói chuyện, gật đầu chào.

Bá Đào liếc nhìn hai bọn họ:” Các ngươi là tổ tôn à?”

Lão giả thấy hắn mặc quân trang, đeo đao, cười nịnh nọt:” Không phải quân gia, hôm qua mới gặp nhau.”

“ Vậy hai vị làm gì?”

“ Lão hán vốn có mấy mẫu ruộng cằn, thuê vài điền hộ cầy cấy giúp, sống cũng dư dả, tiếc rằng phản quân …” Lão già thở dài, n ói tới đó, nhớ ra không biết vị quân gia này rốt cuộc là bên nào, vội sửa lời:” Rất nhiều binh sĩ qua thôn, cướp bóc đốt phá, cả trạch viện lớn bị cháy sạch sành sanh, lương thực không còn, cả nhà chạy nạn, giữa đường thất lạc nhau, không rõ nhi tử nhi tức giờ sống chết thế nào, lão hán chạy lên Quỷ Cốc Phong biết nơi này xung quanh không dám tới. Vốn đào rễ cây ăn rau dại qua ngày, may nhờ vị đại sư đây dẫn về, nếu không chẳng chết đói cũng chết lạnh.”

Bá Đào quay sang Vượng Tài:” Còn ngươi, làm gì?”

“ Bẩm quân gia, tiểu nhân làm nô bộc cho đại hộ, sau đó nhà bị cháy, lương thực hết, lão gia giải tán mọi người, tiểu nhân ra ngoài thành kiếm cái ăn, rồi đi lạc tới nơi này. Hôm qua mới lên chùa, đại sư rất tốt, mỗi bữa cho ăn một cái bánh bao, một bát canh đậu hũ.”

“ Có đậu hũ thật à?”

“ Vâng, mùi vị không tệ.”

Bá Đào nuốt nước bọt:” Nhà bếp ở đâu, ta đi xem đã làm xong chưa, đói suốt một ngày rồi.”

Vượng Tài chỉ tay:” Ngay ở phòng nhỏ kế bên.”

Bá Đào xách đơn đao rời phòng, đi qua gian bên cạnh, chợt nghe có tiếng khóc thút thít, cảnh giác bước nhẹ tới, áp tai nghe, thấy giọng nam cảnh cáo:” Lát nữa bánh bao đưa tới, ngươi còn dám ăn trước mặt đại sư, có tin lão tử bóp chết ngươi không?”

“ Tiện thiếp không dám.” Nữ tử khóc thút thít:” Nhưng tiện thiếp đói lắm.”

“ Ngươi đói, ta không đói à, quên mất tam tòng tứ đức rồi sao, ta ăn no rồi ngươi mới được ăn, ngươi gầy như thế, mỗi ngày một cái là đủ. Cầm lộ cho người khác biết, rõ chưa ...”

“ Nghe ... Nghe rõ ...”

Bá Đào nổi giận hừ một tiếng, tính xông vào phòng, chẳng biết nghĩ gì dừng bước, cười gằn bỏ đi, tới nhà bếp đẩy cửa vào, không thấy Liễu Thiện đâu, lồng hấp trên bếp bốc hơi nghi ngút.

Mở nóc lồng hấp ra, mùi bột thơm điếc mũi, chỉ là còn chưa chín, bên cạnh có cái giỏ đựng bánh bao sống, Bá Đào quay đầu nhìn không thấy ai, lấy một cái bánh bao, cắn một miếng lớn, chưa chín, vừa nóng vừa dính răng, hắn vẫn ăn ngon lành, lấy một cái bánh bao sống cho vào lồng, sau đó ra ngoài đóng cửa lại.

Bá Đào vừa ra ngoài thì thấy Liễu Thiện ôm chăn đệm đi tới, đi lên đón lấy:” Đại sư đưa ta được rồi.”

Lão già và Vượng Tài đều ngồi không phát chán trong phòng, quấn chăn nói chuyện phiếm, Bá Đào đi vào vỗ vai bọn họ:” Có lạnh tới mức đó không, trông các ngươi co ro quấn chăn thật khó coi. À phải, chúng ta tới chùa miếu được cho ăn cho ở, nên tham bái Phật tổ tạ ơn.”

Lão giả vội nói:” Ngay trong đại điện đối diện, cả chùa chỉ có một pho tượng Bồ Tát, hôm qua lão tới đã đi rồi.”

Bên ngoài trời đã tối hẳn, tuyết lơi lất phất, mặt đất trắng phau phau.

Trong đại điện Miêu Bội Lan đang trải chăn đệm, nàng và Tả Thiếu Dương ngủ ở mé trái, còn hai nữ tử kia ngủ ở mé phải, bàn cúng giữa đại điện đặt một cái đèn dầu, ngọn lửa leo lét bé như hạt đậu, đột nhiên cửa đại điện mở ra, gió cùng tuyết ùa vào, đèn tối sầm.

Miêu Bội Lan phản ứng rất nhanh, đi tới dùng người chắn gió, đèn mới sáng trở lại, quay đầu thấy Bá Đào thì trừng mắt lên.

Bá Đào vội quay người đóng cửa, cười áy náy:” Mọi người chưa ngủ sao, đang làm gì thế?”

Thúy Nương hậm hực:” Đang đói chết đây, ngủ sao nổi, ngươi tới đây làm gì?”

“ Hắc hắc, ta nghe hai người tới trước nói ở đây mỗi ngày hai bữa, có banh bao lẫn đậu hũ, vị đại sư đó đúng là lòng dạ bồ tát. Cho nên ta tới bái Phật tổ, cảm tạ đệ tử ông ấy cứu mạng chúng ta.”

Bá Đào đặt đơn đao xuống, ngẩng đầu nhìn tượng Phật, đèn quá kém, nhìn vốn mờ mờ, tượng phật còn phủ lụa đen, chả rõ là thần phật gì, cũng chẳng quan tâm, quỳ trên bồ đoàn cỏ, cung kính khấu đầu ba cái:” Phật tổ lão nhân gia, cầu xin người phù hộ độ trì cho con qua được cái họa này, có cơm ăn, có rượu có thịt ...”

Đọc tới đây liếc nhìn hai nữ tử bên cạnh, nói thêm:” Có ruộng có đất, có nữ nhân để ngủ.”

Lòng thầm nhủ, e là mình còn phải ở trên ngọn núi này lâu đây, nơi này ngoài tuyết thì cũng chỉ có đá, chẳng lẽ cả ngày chỉ biết ngồi chờ ăn rồi ngủ, phải kiếm nữ nhân giải sầu. Nha đầu da đen kia tuy nhỏ con, song trông kháu khỉnh lắm, có điều ánh mắt đó không đùa được, còn hai nữ tử kia tuy dung mạo kém hơn, vóc dáng ăn đứt, ít nguy hiểm hơn.

Nghĩ thế Bá Đào đi sang bên hai nữ tử kia, cười hì hì:” Chúng ta người nam kẻ bắc, vậy mà ở cùng một chùa, có câu ngồi thuyền ba trăm năm gì đó mới có duyên gặp mặt, chúng ta đúng là có duyên.”

Hai nữ tử lập tức nghiêm mặt, làm ra vẻ thần thánh không thể xâm phạm, chuyên tâm trải chăn đệm, không thèm ngó ngàng tới.

Bá Đào cũng tay có kinh nghiệm, mặt dày, đưa tay ra sờ chăn:” Trời, chăn đệm mỏng thế này, núi cao đêm lạnh, hai cô nương sao chịu nổi, hay để ta mang thêm chăn của ta qua.”

Hai nữ tử vẫn kệ hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận