Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 519: Ba vị thần y. (3)

Tạm thời không nghĩ ra đề tài nào thu hút sực chú ý của Chân Quyền, gác lại vậy, Tả Thiếu Dương không gặp đường Chân Quyền liền chuyển sang tìm Tôn Tư Mạc, nhớ Đào chưởng quầy nói ông ta thích rượu, liền đi mua một bầu rượu ngon, ít thịt dê nướng gói cẩn thận rồi đi tìm.

Nhà Tôn Tư Mạc ở phường bên, nhưng khu này cũng rất rộng, hỏi đường biết phải đi nửa canh giờ mới tới, lại tốn mỗi người hai đồng nữa đi xe bus ngựa tới phường Sùng Nhân, giờ mới biết xe ngựa ở đây bất kể tuyến đường ngắn dài, lên xe là hai đồng.

Nhà Tôn Tư Mạc cách cổng phường khá xa, hai người đi một đoạn là lại dừng lại hỏi đường, vòng vèo rất lâu mới tìm thấy. Viện tử trên bên ngoài có vẻ không lớn, cửa treo tấm biển gỗ ghi hai chữ" Tôn Trạch".

Cửa mở rộng, một lão đầu đang ngồi trên ghế hóng mát, không nhìn rõ mặt mày, không biết có phải Tôn Tư Mạc hay không.

Tả Thiếu Dương vuốt phẳng lại quần áo, còn nhờ Bạch Chỉ Hàn nhìn hộ có chỗ nào không hợp không mới bước lên thềm đá, lên tiếng chào:” Lão nhân gia, xin hỏi đây có phải phủ của Dược vương Tôn Tư Mạc không ạ.”

Thực ra cách xưng hô Dược vương là đời sau phong cho Tôn Tư Mạc, Tả Thiếu Dương quen miệng gọi thế, còn nghe vào tai ông lão trông cửa thấy rất mới mẻ, người ta tôn sùng lão gia nhà mình như vậy, cũng vui mừng, đứng dậy đi ra cửa chắp tay đáp:” Công tử tìm lão gia nhà ta?”

Vậy là không phải Tôn Tư Mạc, Tả Thiếu Dương nói lý do tới đây:” Vâng, xin hỏi Dược vương có nhà không ạ, ta từ phương xa mộ danh mà tới.”

“ Công tử không may rồi, lão gia nhà ta đã đi ba ngày chưa về.”

Tả Thiếu Dương thất vọng lắm:” Dược vương có việc gì mà đi ba ngày chưa về?”

“ Chẳng có việc gì đâu.” Ông lão cười vui vẻ:” Lão gia nhà ta rất tùy hứng, chẳng cần việc gì trọng đại, đôi khi lên núi thấy có thuốc hiếm, ở lại núi dăm bữa nửa tháng mới về, hoặc là tới thôn lang nào đó, ở lại chữa bệnh cho mọi người, chẳng thể nói trước.”

Tả Thiếu Dương chán nản để lại rượu thịt rồi cùng Bạch Chỉ Hàn cáo từ ra về.

Bạch Chỉ Hàn thấy y ủ rũ, không biết an ủi thế nào, nói bọn họ còn ở Trường An thế nào chẳng có cơ hội, hôm nay mới là ngày đầu thôi mà, Tả Thiếu Dương mới phấn chấn hơn.

Hai bọn họ đi xe về Đông thị để về nhà, đi ngang qua một cái hiệu trang sức châu báu, Tả Thiếu Dương nhớ ra chưa bao giờ mua cho Bạch Chỉ Hàn cái gì đáng giá, quay đầu lại cười:” Đi, ta mua cho nàng một món trang sức.”

Bạch Chỉ Hàn vội khuyên:” Lão gia nói chúng ta còn ở lại kinh thành không biết tới bao giờ, không nên tiêu tiền bừa bãi.”

“ Mua trang sức cho nàng không phải tiêu tiền bừa bãi, đi thôi.” Tả Thiếu Dương nắm tay nàng kéo vào trong:

Khách trong cửa hiệu không nhiều, chỉ có một nữ tử, dẫn theo nha hoàn cùng nam phó cao lớn mặt mày hung tợn, đang đứng xem từng món đồ trên giá, vị chưởng quầy béo quay đứng bên, mặt xun xoe nịnh bợ hết cỡ:” Chân tiểu thư thật có nhãn quang, chuỗi vòng này tên là Thu thủy y nhân, do mười tám viên bảo thạch màu vàng xâu thành, tùy từng góc độ nhìn hoặc ánh sáng khác nhau lại tỏa ra màu khác nhau, vô cùng thích hợp với mỹ mạo quốc sắc thiên hương của tiểu thư.”

Cũng là họ Chân? Tả Thiếu Dương nghe vậy quay đầu nhìn, chỉ thấy nữ tử này vóc người cao ráo, có lẽ chỉ thấp hơn y một chút, mặc váy hồng đào, đoản sam vàng nhạt, đầu đeo cái châm vàng chế tác cầu kỳ, mái tóc đen dài tới tận eo, mỗi bên buộc dải lụa thắt hoa, cao mà không thô, hông nở, eo thon, nhìn phía sau rất là quyến rũ.

Nhìn y phục là biết thiên kim tiểu thư nhà đại hộ, thời Đường tương đối cởi mở, tiểu thư chưa xuất các ra ngoài đạp thanh mua sắm, du ngoạn là chuyện thường tình.

Hai người đi tới, Tả Thiếu Dương nhìn thấy tay nàng cầm dây chuyền vàng nhạt, bệnh nghề nghiệp phát tác, y không nhìn cái dây chuyền mắt trước tiên quan sát thấy da tay hơi thô, lỗ chân lông hơi lớn một chút, không mịn màng cho lắm.

Lại tới gần hơn chút nữa, Tả Thiếu Dương nhìn cổ người ta, khi nãy nhìn phía sau, cổ bị tóc nàng phủ xuống che đi, ở góc độ bên cạnh mới phát hiện cổ nàng rất mảnh mai, trông như cái đũa cắm quả dưa hấu, muốn gãy tới nơi, y không khỏi lo lắng, cái cổ nhỏ thế kia làm sao mà chống đỡ nổi cái đầu gài đủ thứ châu báu như vậy cơ chứ?

Đã nhìn cổ rồi thì nhìn luôn mặt, dung mạo bình thường, da hơi vàng chút, nếu nói có gì nổi bật thì cái miệng hơi lớn.

Cô gái miệng lớn không thể nói là xấu, có không ít mỹ nữ miệng rộng, ví dụ Thư Kỳ, Diêu Thần, đều mỹ lệ đáng yêu, vì nhờ có ngũ quan cân đối ưa nhìn. Nhưng mà vị tiểu thư này thì ngũ quan bình thường, đâm ra cái miệng lớn đó giá trị dung mạo xuống không ít.

Tả Thiếu Dương nhìn người kỹ như vậy hoàn toàn do thói quen nghề nghiệp, đi cùng Bạch Chỉ Hàn, dù quốc sắc thiên hương thế nào cũng không khơi lên hứng thú của y được.

Còn Bạch Chỉ Hàn lúc này ánh mắt hoàn toàn đặt vào món trang sức mỹ lệ đủ màu trên giá.

Lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có, Bạch Chỉ Hàn không ngoại lệ, nàng tuy xuất thân quan hoạn thế gia, nhưng gia cảnh không phải tốt, chẳng hề có trang sức châu báu gì, chỉ váy lụa trắng mà nàng hay mặc kia thực ra là cái duy nhất, ra khỏi nhà hoặc tiếp khách mới mặc. Vì ngoại công nàng rất giữ thể diện, nàng vô cùng giữ gìn, sau này hai người sống chung, Tả Thiếu Dương mới biết điều đó.

Nhìn nàng say mê ngắm món trang sức trên giá, Tả Thiếu Dương thương xót, nhẹ nhàng nói:” Nàng nhìn trúng món nào ta mua cho nàng món đó, đừng tiếc.”

Ngoại trừ 20 quan tiền kiếm được ở Long Châu không đưa cho mẹ, Tả Thiếu Dương trước đó cũng có riêng hơn ba quan tiền, lần này đem đi hết, nghĩ chừng đó tiền mua một món trang sức là đủ rồi.

Tả Thiếu Dương vừa mới nói câu này, một người ăn mặc kiểu chưởng quầy khác thính tai nghe thấy, lập tức đi từ sau quầy ra, người toét miệng:” Các vị nhìn trúng món nào, bỉ nhân lấy cho, hiệu châu báu của chúng tôi là cao cấp nhất kinh thành này đấy, rất nhiều đạt quan hiển quý ở kinh thành tới đây mua, như bên cạnh ngài chính là tằng tôn nữ của Chân lão thần y, là khách quen của hiệu chúng tôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận