Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 728: Chửi mắng thẳng mặt.

Tả Thiếu Dương nhìn theo bóng dáng Tang Tiểu Muội rất lâu, đến khi nàng hoàn toàn khuất trong đám đông, Tiểu Muội có thiên phú thương nghiệp, nếu ở thời đại khác, nàng chắc chắn thành nữ cường nhân rồi.

Cảm khái một lúc Tả Thiếu Dương theo lời chỉ dẫn của Tang Tiểu Muội tới một quán trà, giống ở huyện Thạch Kính, quán trà này nằm bên cạnh kênh nước, phía dưới là thuyền qua lại, sở thích của Chúc Dược Quỹ không thay đổi gì cả. Hỏi hỏa kế một cái, người ta quả nhiên biết ngay, là khách quen của quán trà mà, hắn dẫn Tả Thiếu Dương lên tầng hai, tới một phòng mở rộng cửa, chưa đến gần đã nghe thấy tiếng cười nói của Chúc Dược Quỹ.

Chúc Dược Quỹ đang trò chuyện với ba người khác, chợt thấy Tả Thiếu Dương xuất hiện ở cửa thì còn không dám tin, mất một lúc mới cười to:" Tả hội trưởng, cậu về từ bao giờ đấy."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Chúc lão bá, cháu về sáng nay, mang ít đặc sản tới dược hành cho lão bà, kết quả là lão bá không có nhà, cháu theo chỉ dẫn tới được đây."

" Cậu về đúng lúc lắm, chúng tôi vừa nhắc tới chuyện của cậu đây! Nào, nào để tôi giới thiệu cho." Chúc Dược Quỹ chỉ ba người bên cạnh:" Đây là Giả y quan của huyện Trường An, nay đã thoái ẩn, còn hai vị này thì cậu biết rồi, họ đều giống tôi, tuổi cao rồi, buông tay cho nhi tử quản lý chuyện làm ăn, suốt ngày đi uống trà tám gẫu thôi."

Hai vị kia là Bảo chưởng quầy của Tế Thế Đường và Đào chưởng quầy của Trạch Tường dược hành, đúng là Tả Thiếu Dương đều quen cả, thi lễ:" Tiểu chất bái kiến ba vị lão bá."

Đào chưởng quầy đứng lên xua tay:" Tả hội trưởng quá khiêm nhường rồi, ngài là sư đệ của Tôn lão thần y, tính bối phận, bọn ta là vãn bối, phải gọi là thúc phụ mới đúng."

Chúc Dược Quỹ cười to:" Nếu tính thế, cậu ta gọi ta một tiếng lão bá, các ông phải gọi ta là gì?"

Bảo chưởng quầy trước kia vì hôn sự của Tả Thiếu Dương mà bôn ba, hai nhà thân thiết lắm:" Cứ thế này đi, cậu ấy cứ gọi chúng ta là bá phụ, chúng ta cứ gọi cậu ấy là thúc phụ, không bên nào sai."

Ba người cùng cười vui vẻ.

Chỉ có vị Giả y quan kia ngồi yên tại chỗ, thậm chí chẳng khách sáo một câu, chẳng biết có phải vì do hai bên không thân thuộc nên thế không.

Nếu là trước kia Tả Thiếu Dương chỉ nghĩ tới thế thôi, nhưng hiện giờ y không thể không suy nghĩ nhiều hơn, dù sao luận về phẩm cấp, y là quan ngũ phẩm hạ, một vị triều tán đại phu. Dù là tán quan vẫn là quan, cao hơn vị y quan huyện Trường An cửu phẩm không biết bao nhiêu lần mà kể. Nếu là chỗ thân quan như Chúc Dược Quỹ, lên mặt tiền bối ngồi tại chỗ phất tay một cái cũng không sao cả. Nhưng hai bên không quen biết, Giả y quan không lấy lễ hạ quan tham bái đã đành, ngồi lý ở đó, chẳng biết ỷ thế ai.

Quan trường kinh thành dây mơ rễ má chằng chịt đan cái phức tạp lắm, dù Tả Thiếu Dương không phải là người xu nịnh bọn chen, y cũng không muốn vì chuyện nhỏ mà chuốc lấy phiền toái, người ta không để ý tới mình là tốt, không cần để ý tới ông ta.

Chào hỏi xong Tả Thiếu Dương ngồi xuống, vị trí này đúng chỗ gió lùa, Trường An nơi lặng gió, kiếm nơi thế này không dễ:" Chúc mừng Chúc lão bà, cháu tới dược hành, thấy cả Chân thị y quán cũng đến nhập hàng. Nghe nói thái y thự ra văn thư, nói có sáu loại thuốc lấy cách bào chế của Hằng Xương làm chuẩn, lão bà phát tài lớn rồi."

Chúc Dược Quỹ cười không khép miệng lại được:" Tả hội trưởng, cậu nói thế không đúng, cậu có cổ phần ở Hằng Xương mà, phải nói là chúng ta phát tài mới đúng chứ."

Không ngờ Giả y quan cười khẩy:" Tả hội trưởng thèm chút tiền hoa hồng của Hằng Xương sao? Ông tự dát vàng lên mặt rồi đấy."

Mấy người còn lại ngớ ra, Tả Thiếu Dương thầm thở dài, quả nhiên muốn yên cũng chẳng được, nhạt giọng nói:" Bản quan không hiểu Giả y quan nói thế là ý gì?"

Y cố tình dùng cách xưng hô quan trường để nhắc đối phương, đừng quá đáng, nếu luận ra, ta mới là cấp trên đó.

Nhưng Giả y quan đó vẫn nói lời khó nghe:" Tả hội trưởng, ngài đừng bày quan uy ra đây, lão phu thoái ẩn rồi, không phải là người trong quan trường nữa, ngài cũng là tán quan, chẳng có uy gì mà bày ra đâu."

Tả Thiếu Dương hai tay chống bàn, xem dáng vẻ này đối phương đúng là chướng mắt với mình, đã thế chẳng thèm khách khí gì nữa:" Ta và ngài vốn chưa từng quen biết, không biết đắc tội với ngài khi nào thế?"

Chúc Dược Quỹ thấy xấu hổ lắm, đều là khách của mình cả, vậy mà xảy ra chuyện này, xen vào:" Lão Giả, thế là sao hả? Tả hội trưởng có chọc gì ông đâu, đừng bày cái tính thối ra."

" Khà khà, giống y nói đấy, ta và y chẳng quen biết gì, nói gì tới đắc tội, chẳng qua là ta chướng mắt với cái loại người tham lam vô sỉ, ra sức vơ vét làm đầy túi riêng mà thôi." Giả y quan chẳng nể nang gì:

Bỗng dưng bị một người không quen biết chửi mắng, lại còn trước mặt người khác, Tả Thiếu Dương dù có hiền lành tới đâu cũng không nhịn được, mặt âm trầm:" Tham lam, vơ vét, hai cái mũ đó đâu ra chụp lên ta thế?"

Giả y quan đứng bật dậy chỉ thẳng mặt y:" Muốn người ta không biết thì đừng làm, thiên hạ này không mù đâu, ngươi nhân lúc Đỗ đại nhân bệnh nặng, vừa vặn căn bệnh đó chỉ ngươi mới cứu được, ngươi liền chiếm đoạt gia tài của ông ấy, vơ vét hết mấy chục năm tích lũy của người ta, chỉ để lại cho người ta cái trạch viện và lão phó dưỡng già, còn không phải tham tiền tới mất hết liêm sỉ sao?"

Lời này vừa nói ra, tất cả yên tĩnh, Chúc Dược Quỹ mắng át đi:" Lão Giả, nhắc chuyện đó làm gì, uống trà đi."

" Đúng thế." Hai vị chưởng quầy kia cũng kéo ông ta ngồi xuống:" Chuyện không liên quan tới ông, uống trà, tán gẫu, không nói chuyện phiền lòng."

Tả Thiếu Dương tức muốn vẹo múi, nghe ba người kia nói có vẻ cũng tán đồng với lời Giả y quan.

Ân ân oán oán giữa Tả Thiếu Dương và Đỗ Yêm, người ngoài không hề biết, Đỗ Dần muốn giết cha, kết quả cả hai lưỡng bại câu thương, chuyện này cũng không ai biết, vì triều đình đưa ra thông báo che đi chân tướng. Nhưng Đỗ Yêm quyên gần hết gia sản cho hội cơ kim Xích Cước thì ai ai cũng biết.

Khi Tả Thiếu Dương nghe Giả y quan kia ngọt nhạt thì chỉ nghĩ ông ta có chỗ dựa, không coi một tán quan như y ra gì. Nhưng nghe Chúc Dược Quỹ, Bảo chưởng quầy, Đảo chường quầy nói, liền hiểu, đây là nhận thức chung của người kinh thành. Hai vị Bảo, Đào chưởng quầy không hiểu y mấy thì không nói, nhưng Chúc Dược Quỹ là người xưa nay y luôn tin tưởng, chỉ bảo y rất nhiều, vậy mà cũng có cái nhìn đó, vậy chỉ có thể nói là cái chậu cứt kia úp chắc lên đầu mình rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận