Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 672: Không thể không nói.

Đỗ Như Hối vẫn ngồi trên kiệu mềm do phó tòng khiêng. Người triều Đường tuy biết phế lao là bệnh truyền nhiễm, nhưng phế lao không giống loại bệnh cấp tính thử dịch ( dịch hạch), mà là một loại bệnh truyền nhiễm mạn tính, sau khi nhiễm bệnh phải một thời gian dài mới phát bệnh, nên mọi người không nhận ra mình đã nhiễm bệnh rồi. Bởi thế mà nhận tức về phương thức truyền nhiễm của phế lao chưa đủ, họ cho rằng phế lao lan truyền sau khi chết, mới gọi là thi trú và truyền thi. Thế mới có chuyện Đỗ Như Hối biết bệnh của mình vẫn tham gia tụ hội.

Tả Thiếu Dương cố gắng giữ khoảng cách, khom người thi lễ:" Đỗ tướng."

Đỗ Như Hối mỉm cười gật đầu:" Tả công tử, ta không mời mà tự tới có chút đường đột rồi, nhưng chuyện lớn thế này, sao có thể không tới xem chứ?"

" Đỗ tướng quá lời rồi, ngài ngày bộn bề công việc, ti chức không dám làm phiền, nay Đỗ tướng tới đây là vinh dự lớn ... Mời." Tả Thiếu Dương mời Đỗ Như Hối tới bàn tiệc chính:

Đỗ Như hối vừa tới, hiện trường yên ắng hơn hẳn, nói thật đại đa số người tới đây hôm nay là nể mặt Tôn Tư Mạc mà thôi, không coi trọng mấy, nhưng bọn họ gặp quá nhiều bất ngờ rồi.

Sau khi thi lễ với Đỗ Yêm, Đỗ Như Hối sai người rót một chén rượu, cầm lên mời Tả Thiếu Dương:" Tả công tử, sức khỏe ta không tốt, lâu rồi không uống rượu, hôm nay phải mời công tử ba chén ... Chén đầu tiên này chúc hội cơ kim Xích Cước thành lập, hi vọng mọi người có thể giúp thêm nhiều bách tính cùng khổ được chữa trị."

Tả Thiếu Dương tạ ơn uống cạn.

Xung quanh yên ắng, nên những lời này của Đỗ Như Hối lọt vào tai nhiều người, họ không khỏi nhìn Tả Thiếu Dương với ánh mắt khác, cứ nghĩ Đỗ tướng tới đây và Đỗ đại nhân, xem chừng không phải rồi.

Đỗ Như Hối chỉ nhấp một ngụm nhỏ, thị tòng ở bên thêm rượu, ông ta tiếp tục nói:" Chén thứ hai, cảm tạ công tử bỏ qua hiềm khích, chữa bệnh cho gia thúc, đa tạ."

Chén rượu này Đỗ Như Hối uống cạn, Tả Thiếu Dương vốn muốn khuyên ông ta đừng uống, nhưng y chưa lên tiếng thì người ta uống rồi, đành uống theo.

Đỗ Yêm ở bên cũng cảm tạ uống một chén.

Lần thứ ba nâng chén, Đỗ Như Hối nói:" Chén này cảm tạ công tử chữa bệnh cho ta, tuy thuốc đó ta không thể tiếp nhận, nhưng ân tình này ta nhận."

Chén rượu vừa đưa lên, Tả Thiếu Dương rốt cuộc không nhịn được, ngăn lại ngay:" Đỗ tướng, ngài không nên uống nữa, sức khỏe làm trọng, bệnh của ngài không hợp uống rượu. Vả lại ngài không dùng thuốc của ta, không có công không nhận lộc, chén rượu này tất nhiên không cần uống."

" Thôi vậy, lần này ta tới, trừ mời ba chén rượu ra, còn muốn quyên tặng 500 mẫu ruộng, số lượng không nhiều, cái này công tử tiếp nhận chứ?"

Tả Thiếu Dương lúc này làm gì có tâm trạng nói tới chuyện đó, tạ ơn qua loa, hơi do dự rồi nói nhỏ với ông ta:" Đỗ tướng, bệnh của ngài không thích hợp xuất hiện ở nơi đông người, không chỉ quấy nhiễu ngài nghỉ ngơi ... Ừm, bệnh này ... Còn lây truyền cho người khác."

Đỗ Như Hối trước giờ chỉ nghe nói bệnh này sau khi chết mới truyền nhiễm, không biết rằng người sống cũng có thể truyền nhiễm, tuy bán tín bán nghi nhưng cẩn thận vẫn hơn, chắp tay:" Vậy thì ta cáo từ."

Rồi sai thị tòng khiêng kiệu rời y quán.

Đỗ Như Hối vừa đến đã đi, tất cả mọi người đứng lên tiễn chân, ai cũng biết sức khỏe ông ta không tốt, hơn nữa lại còn bận rộn, tới uống một chén rượu thôi cũng là vinh dự lớn rồi nên không nghĩ gì.

Lúc này Đỗ Yêm mới nói chen vào:" Tả hội trưởng, rốt cuộc là thuốc gì, vì sao Như Hối không chịu uống?"

" Là nhau thai, còn gọi là Tử hà xa." Tả Thiếu Dương trả lời xong kệ Đỗ Yêm tin hay không, nói với La công công:" Công công, bệnh của Đỗ tướng đã vô cùng nghiêm trọng, hơn nữa bệnh này có thể truyền qua người khác. Hoàng thượng tốt nhất tránh trò chuyện trực tiếp với Đỗ tướng, nếu không cũng có thể bị lây bệnh ..."

La công công cả kinh, chuyện này quá nghiêm trọng, không dám nói to, hạ thấp giọng xuống:" Lời này thật chứ?"

Tả Thiếu Dương nghiêm túc nói:" Ta không lấy bệnh tật ra đùa."

La công công vẫn không tin, nhìn Tôn Tư Mạc.

Tới mức này rồi Tôn Tư Mạc phải đứng về phía Tả Thiếu Dương:" La công công, bệnh này được ta nghiên cứu từ lâu, mấy tháng qua còn tập trung rất nhiều ca bệnh xem xét. Tuy có người nhà của người bệnh bị nhiễm bệnh, song cho tới nay chưa xác định được rõ ràng, nên ta thận trọng chưa báo lên. Để ổn thỏa, tạm thời không nên để hoàng thượng tiếp xúc gần với Đỗ tướng."

Ông nói vậy là để lại đường lui cho Tả Thiếu Dương.

Nếu như chỉ có lời của Tả Thiếu Dương thì La công công không tin đâu, nhưng cả Tôn Tư Mạc cũng nói thế thì vấn đề nghiêm trọng rồi, nhất là liên quan tới hoàng đế, dù một phần khả năng lây truyền thôi cũng phải toàn lực ứng phó, ông ta có chút sợ hãi:" Nếu vậy cha gia phải về bẩm báo với hoàng thượng."

Vừa đứng lên thì ông ta nhớ ra:" Vừa rồi Tả đại nhân có nói trị được loại bệnh này, nhưng Đỗ tướng lại có một vị thuốc không dùng, nên mới không chịu uống thuốc ... Tả đại nhân thực sự chữa được bệnh này sao."

Tả Thiếu Dương đính chính:" Ta biết phải chữa như thế nào, nếu bệnh này phát hiện sớm chữa sớm, hiệu quả mới tốt, nếu trì hoãn tới khi bệnh nặng thì rất phiền phức. Một khi dẫn tới các bệnh khác bộc phát, sẽ gây ra từ vong."

" Vừa rồi nghe Tả đại nhân nói, Đỗ tướng không muốn ăn vị thuốc từ sản phụ, phải không? Chẳng lẽ không có thuốc nào thay thế?"

" Đối với Đỗ tướng mà nói thì không cách nào thay thế vị thuốc khác, nếu không thì không thể chữa khỏi."

La công công là người bên cạnh hoàng đế, sao không biết tính khí Đỗ Như Hối, ông ta rất ương bướng, đã nhận định chuyện gì thì không thay đổi được, không dám nói trước, chắp tay:" Cha gia phải về bẩm báo với bệ hạ, cáo từ."

Sau khi La công công đi rồi, những người khác càng thêm nhiệt tình kéo tới mời rượu Tả Thiếu Dương, đều là những người quyên tặng cho hội cơ kim, làm sao y có thể từ chối?

Kết quả là hôm đó Tả Thiếu Dương say bí tỉ được khiêng về nhà, đám Kiều Xảo Nhi tuy được Kiều Quan đi cùng nói biết y được hoàng đế phong quan, nhưng chẳng vui vẻ mấy, hiển nhiên phong quan thì tốt, nhưng giờ các nàng đều biết, trượng phu thực sự không phải người thích hợp với quan trường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận