Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 264: Bận rộn chữa bệnh. (1)

Tả Thiếu Dương nhiều lần bị Bạch Chỉ Hàn tức muốn đấm ngực chết, song bình tĩnh lại phải thừa nhận ông trời cũng thích trêu người ta, hai người họ gặp nhau đều ở lúc tình ngay lý gian, có miệng không giải thích nổi, nên giận thì giận, y cũng bỏ qua nhanh, y không phải người hẹp hòi để bụng.

Thấy y không nói gì, Cù lão thái thái mừng thầm, tranh thủ rèn sắt khi còn nóng:” Hai đứa chỉ hiểu lầm thôi, tin rằng tương lai gần gũi nhau rồi, mọi thứ sẽ xóa bỏ. Chỉ Nhi nhất định giữ đạo làm thê tử, cho nên cậu đừng nói những lời như chỉ cưới công chúa quận chúa nữa. Nghe người từng trải như lão thân một câu đi, hai đứa thực sự là một đôi trời sinh đấy, đừng để nhất thời tuổi trẻ nóng nảy mà lỡ dở chuyện sau này.”

Tả Thiếu Dương thở dài, hết sức chân thành nói:” Lão thái thái, vừa rồi ta nói muốn cưới công chúa quận chúa đúng là muốn chọc tức Bạch tiểu thư, nói muốn cô ấy làm nô tỳ cũng chỉ là nhất thời tức giận thôi. Nhưng lão thái thái, nếu người thực sự cảm kích ta thì chuyện hôn nhân này hãy bỏ đi, dùng lời mọi người, Bạch tiểu thư không muốn nhảy vào hố lửa, ta cũng không muốn.”

Nghe lời này Cù lão thái gia hiểu lúc nãy họ ở trong nhà nói chuyện bị Tả Thiếu Dương nghe hết rồi, thấy mặt y chân thành, nội tâm đúng là không thích hôn sự này, mình muốn báo đáp, song hại người ta không hạnh phúc thì trái với mục đích, có điều Tả Thiếu Dương càng thế, bà lại càng thích y, cảm thấy y thực sự là tôn nữ tế không thể tốt hơn, đâm ra do dự.

Tả Thiếu Dương lại nói:” Còn chuyện cứu chữa lão thái gia đều là trong phận sự, là thiên chức của người hành y, mọi người không cần vì thế mà thấy mắc nợ ta. Chuyện này dừng ở đây, lão thái gia đã tỉnh, sau này còn cần điều dưỡng một hai tháng nữa mới khôi phục hoàn toàn.”

“ Mọi người đừng lo, ta không cần Bạch tiểu thư làm thê thiếp hay nô tỳ cũng vẫn chữa trị tận tâm. Có điều số nhân sâm vẫn phải trả cho ta, vì có thể sắp tới bệnh nhân nguy kịch sẽ cần tới nó. Nói tới củ nhân sâm này, ta muốn nói thêm một câu, không cần biết mọi người có tin hay không, ta thực sự không hề hay biết trong nhà lại có củ sâm như vậy, chứ không phải xót của hay là muốn lợi dụng nó để trục lợi. Hẳn mọi người biết, nhà ta trước kia nghèo tới mức suýt nữa bị người ta đuổi ra khỏi nhà, bị người ta kéo tới đòi nợ còn định đưa lên quan, cả Tết sống trong thấp thỏm lo âu, nếu sớm có củ nhân sâm này thì đâu tới tình cảnh ấy.”

Trong phòng im phăng phắc tưởng như nghe thấy được tiếng kim rơi, không ai chú ý rằng ông già nằm liệt giường đầu hơi nghiêng đi, mắt chăm chú nhìn về phía Tả Thiếu Dương.

Cù lão phu nhân nghe Tả Thiếu Dương trình bày rõ ngọn nguồn thì đứng dậy nhìn ngoài cửa, dậm chân luyến tiếc:” Ài, nếu Chỉ Nhi mà nghe được những lời này thì mọi hiểu lầm đã được xóa bỏ rồi.”

Tả Thiếu Dương cười khổ lắc đầu:” Nếu ta nói những lời này trước mặt cô ấy, chỉ e cô ấy nghĩ rằng ta giả dối thôi.”

Cù lão thái thái hạ quyết tâm:” Lão thân tin công tử, thế này đi, chuyện này hoãn nói tới đã, dù sao thì cũng không vội nhất thời, lời nói ra rồi, đâu thể thu lại. Tương lai đợi lão ta khỏe hẳn, để ông ấy định đoạt, mong công tử thông cảm.”

Mệt mỏi, đó là cảm giác của Tả Thiếu Dương bây giờ, y thà cứu chữa cho trăm thương binh chứ không muốn tranh cãi nữa, lời cần nói đã nói hết rồi, mình cứ nhất quyết không cưới Bạch Chỉ Hàn thì ai làm gì được, chẳng lẽ còn có thể trói mình lại ném vào động phòng à? Nếu thế thật thì lúc đó lão tử cứ nằm im đó, xem nha đầu cô làm gì? Cưỡng bức mình chắc?

Đợi thêm một lúc thì Bạch Chỉ Hàn quay lại, mang theo một bao Mạn đà la lớn, hai tay đưa cho y, Tả Thiếu Dương mở bao ra xem, có rất nhiều, thế này bào chế được kha khá thuốc đây, sẽ vô cùng hữu dụng sau này, rất vui mừng:” Đa tạ, bao nhiêu tiền?”

“ Không phải thứ gì cũng có thể dùng tiền mua được, cũng không phải thứ gì cũng cần lấy tiền để mua.”

Tả Thiếu Dương hơi ngẩn ra, mỉm cười:” Bạch tiểu thư nói rất triết lý, thụ giáo rồi, ta xin thay thế những tướng sĩ bị thương cảm tạ sự viện trợ vô tư của cô.”

Bạch Chỉ Hàn đột nhiên nói thêm:” Ta vẫn nói những lời đó, quân lương mà quan binh dùng là của bách tính nộp thuế mà có, bọn họ đánh trận bảo hộ bách tính là chức trách nên làm, thắng trận họ được triều đình ban thưởng, phong hầu trên lưng ngựa đó là theo đuổi của họ, cho dù có chiến tử cũng là chuyện trong phận sự mà thôi. Không ai nợ nần gì ai hết.”

Nha đầu này rất có tư tưởng riêng mình, chỉ tiếc là sinh không gặp thời, nếu hơn nghìn năm sau có lẽ là sự tồn tại mà người như y chỉ có thể ngước nhìn rồi. Lời này cũng đúng ý Tả Thiếu Dương, chắp tay nói:” Giống như ta hành y cứu chữa người cũng là phận sự, cô nương cũng không cần làm thê thiếp hay nô tỳ của ta, hiện cô nương tự do rồi, không phải cô nuốt lời mà ta không muốn. Sau này ta sang khám bệnh cho lão thái gia, cô nương không muốn nhìn thấy ta cứ tránh, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, ai sống cuộc đời vui vẻ của người đó, cáo từ.”

Bạch Chỉ Hàn bâng khuâng nhìn theo bóng dáng Tả Thiếu Dương đi xa dần, khẽ lắc đầu như muốn xua đi cái gì đó.

Tả Thiếu Dương vác bao tải lớn trở về nhà, từ bếp đã nghe thấy đủ tiếng rên la thống khổ, liền mau chóng điều chế thuốc gây mê. Tranh thủ lúc đun canh gây mê, đồng thời dùng nồi cao áp khử trùng dụng cụ phẫu thuật và băng gạc.

Đến khi xong xuôi mọi thứ ra đến đại sảnh thấy cha âm trầm nhìn mình, cười hăng hắc, tất nhiên là vì y lén cha không chú ý lấy nước lạnh chữa bỏng cho bệnh nhân, nhưng chuyện đã rồi, chẳng thể làm được gì.

Binh sĩ uống canh xong, chẳng mấy chốc hôn mê, Tả Thiếu Dương bắt đầu lấy tên.

Đây là mũi lang nha tiễn, không thể cậy mạnh rút ra, hơn nữa còn đâm vào cơ thể rất sâu, chỉ có điểm còn may là xung quanh không có huyết quản lớn, Tả Thiếu Dương yên tâm hơn, cẩn thận dùng dao phẫu thuật thô sơ men theo hướng móc ngược mở rộng vết thương, rạch tới tận gốc, lấy vết thương ra, lấy nước khử trùng rửa vết thương, sau đó đem tổ chức cơ thị tầng tầng khâu lại.

Với điều kiện hiện đại, đây chỉ là tiểu phẫu, cần vài phút là xong, không để lại chút di chứng nào, lúc này Tả Thiếu Dương vẻ mặt căng thẳng, mồ hôi đẫm trán.

Xong xuôi, con dao tuy hơi thô làm miệng vết thương mở rộng quá mức cần thiết, song giữ được mạng là tốt rồi, còn muốn xẹo nhỏ ấy hả, về nhà thắp hương cầu trời ấy, trình độ lão tử chỉ tới đây thôi. Tả Thiếu Dương băng bó vết thương, dùng nước muối cho binh sĩ uống, hắn dần dần hồi tỉnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận