Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 647: Đe dọa ngược.

Lãnh đội chính không nói hết, nhưng hàm ý trong lời nói của hắn thì quá rõ ràng, nhìn mặt Tả Thiếu Dương tái mét, người run lẩy bẩy thì đắc ý lắm. Đỗ Yêm tuy hơi nhíu mày nhưng không ngăn cản, ông ta cũng muốn xem Tả Thiếu Dương phản ứng thế nào.

Ai ngờ Tả Thiếu Dương như sắp ngã quỵ tới nơi đột nhiên mắt trợn trừng, gân xanh đầy mặt, toàn thân như có dung nham sục sôi điên cuồng hét lên:” Các ngươi dám động vào một sợi tóc của nàng, ta khiến toàn bộ Đỗ gia phải trả giá.”

Đỗ Yêm cười nhạt, cầm cốc trà lên uống, hiển nhiên chỉ coi lời Tả Thiếu Dương là của kẻ cùng đường, ông ta điều tra kỹ về thân thế của y rồi, chẳng hề có sức uy hiếp với mình.

“ Cứ cười đi, ông không tin chứ gì, ta nói cho ông biết, ăn trộm cả ngày chứ không phòng trộm cả ngày, Đỗ Yêm ông dù quyền thế ngợp trời cũng đừng hòng bảo vệ được người nhà. Ta sẽ không từ mọi thủ đoạn nào, nghĩ ra mọi biện pháp, đừng nghi ngờ, ta rất giỏi y thuật, ông cũng biết đấy, ta có thể chữa được bệnh Chân thị huynh đệ không chữa được, ta có thể chữa bệnh cho Bành đại nhân mà Tôn lão cũng bó tay, trong thuốc có nhiều loại có độc, các ngươi cùng bạc thử cũng không ra, ông, à không tất cả ai họ Đỗ sẽ phải cẩn thận hơn cả hoàng thượng, thức ăn các ngươi mua về, nước các ngươi dùng uống đều có thể mang độc.” Tả Thiếu Dương càng nói càng điên cuồng:” Đừng nghĩ thuốc độc chỉ có thể giết người, có thể khiến các ngươi điên loạn, làm việc cầm thú, có thể khiến con cái Đỗ gia các ngươi sinh ra thiếu mắt thiếu mũi ...”

Đỗ Yêm đứng bật dậy chỉ mặt Tả Thiếu Dương:” Ngươi, ngươi dám làm chuyện tàn độc như vậy à, đừng nói ngươi, cả nhà ngươi, bản quan chỉ cần dí một ngón tay là chết hết.”

“ Con mẹ nó, có gì ta không dám!?” Tả Thiếu Dương rống lên:” Các ngươi đụng vào nàng, hoặc bất kỳ ngươi thân nào của ta xem, xem ta dám làm cái gì, đảm bảo những thứ mà ngươi mơ cũng không nghĩ tới, ta có thể làm con cháu Đỗ gia ngươi cắn xé nhau, làm Đỗ gia ngươi phải hối hận muôn đời.”

Đỗ Yêm vừa giận vừa sợ, năm xưa ông ta từng để xảy ra một chuyện như vậy, thề không bao giờ để chuyện tương tự lặp lại lần nữa, cho nên loại bỏ hết các nhân tố có thể gây nguy hiểm cho gia tộc, không ngờ cuối đời rồi, một chút sơ xuất dồn một kẻ tưởng là cừu non hóa thành sói dữ.

Đỗ Dần cũng chết điếng, chỉ có Lãnh đội chính không sợ, hắn là kẻ kiếm sống bằng gươm đao, chưa bao giờ sợ mấy lời dọa nạt, thấy Đỗ Yêm mặt cắt không ra máu, nói:” Lão thái gia, cãi nhau với y làm gì, để tiểu nhân bắt y lại, không cần giết y, giam lại tra tấn, xem y có nghe lời không? Tên ngu ngốc này không nghĩ xem y đang ở đâu mà dám lớn lối, y tưởng có thể yên lành ra khỏi đây chắc?”

Tả Thiếu Dương đang rống như dã thú, đột nhiên cười lớn:” Dám bắt ta không? Ha ha ha, con mẹ nó, Đỗ gia các ngươi đúng là đặt vương pháp xuống đít rồi, các ngươi không sợ vương pháp, nhưng trên đời này còn có người không sợ vương pháp gấp mười, làm càn gấp mười, thử bắt ta đi, xem nếu tối nay ta không về, Vĩnh Gia trưởng công chúa làm gì các ngươi.”

Đỗ Yêm ngớ người, đánh mắt nhìn Lãnh đội chính dò hỏi, Lãnh đội chình cười hi hì:” Không có đâu ạ, tiểu nhân điều tra kỹ lắm, y chưa từng bao giờ tiếp xúc với Vĩnh Gia công chúa hết.”

Tới lúc này Tả Thiếu Dương tất nhiên chơi hết quân bài có trong tay, gằn giọng:” Chắc các ngươi cũng biết, ta ba lần tương thân, ba lần bị người ta hối hôn chứ? Đó là vì công chúa thích ta, không muốn ta cưới nữ nhân khác rời bỏ nàng, cho nên năm lần bảy lượt ngăn cản, cuối cùng ta dỗ dành mãi, hứa không cưới thê tử mang về Hợp Châu, mà ở lại kinh thành, nàng mới chịu.”

“ Các ngươi không tin, cứ phái người tới ba nhà kia hỏi sẽ rõ, không thì hỏi Liêu y giám, Mã y chính xem, ngày đầu ta đi làm, hai bọn họ tính kế làm khó ta, bị người công chúa nghe được, tát cho gãy răng, giờ ngoan như chim cút .... Ha ha ha, chuyện này tra ra dễ lắm, ta chẳng lừa dối các ngươi làm gì, rất nhiều người biết ta tới đây, nếu đêm nay ta không tới được chỗ nàng, Đỗ gia các ngươi không dễ chịu đâu.”

Bách tính nói Vĩnh Gia trưởng công chúa ỷ vào được Cao tổ hoàng đế và đương kim hoàng đế sủng ái nên làm sằng làm bậy không biết kiềng nể gì, nhưng Đỗ Yêm là trọng thần, ông biết sự thực hoàn toàn không phải như vậy.

Cao tổ hoàng đế giận đương kim hoàng đế, nhưng ông ta bất kể luận tài trí hay khí phách đều thua xa nhi tử mình, không làm gì được, cố ý dung túng cho khuê nữ mình làm bừa làm bậy, để hoàng đế đau đầu. Mà hoàng đế giết huynh đệ chiếm ngôi, tới giờ giới sĩ đại phu vẫn không quy thuận, càng chùn tay trong việc xử trí huynh đệ tỷ muội khác, chỉ cần không phải tội phản nghịch, hết thảy đều phải mắt nhắm mắt mở cho qua, thậm chí còn phải đi chùi đít hộ, Vĩnh Gia trưởng công chúa không phải là người duy nhất làm càn, nhưng là người khó chơi nhất, ngang ngược nhất.

Nếu là người khác, Đỗ Yêm có thể nhường ra lợi ích để thỏa hiệp, cái gì cũng có giá, nhưng người ta là công chúa, không có cách nào, dù ông ta không quá sợ, nhưng để đối thủ của mình biết vị công chúa này bất mãn với mình, đổ dầu vào lửa, thậm chí hỗ trợ, Đỗ gia không phải không có khả năng nhà tan cửa nát, chỉ vì một tên quan cửu phẩm mà hi sinh nhiều như thế là không đáng.

Gia tộc trên hết, nhà trước rồi mới thiên hạ sau, đó là quan điểm phổ biến bấy giờ, vì gia tộc, tính mạng bản thân, Đỗ Yêm cũng dám hi sinh.

Đỗ Yêm thông qua nhiều phương diện dò ra được ý hoàng đế không muốn giết huynh đệ Chân thị, tối đa xử phạt, đợi chuyện lắng xuống sẽ ân xá. Liền nhân cơ hội hoàng đế chưa hạ chỉ dùng một chiêu "sợ tội tự sát". Nhát kiếm kia đâm trúng tim Chân Quyền, không ngờ tim Chân Quyền mọc lệch, cho nên không chết, lại gặp đúng Tả Thiếu Dương ở bên cạnh Tôn Tư Mạc, cứu về một mạng. Đỗ Yêm biết tin vô cùng phẫn nộ, ông ta đâu ngờ người mình có ý nâng đỡ phá hỏng chuyện của mình, lập tức gọi y tới, ý muốn y lợi dụng chữa trị giết Chân Quyền, không ngờ y lại giống huynh đệ Chân thị trước kia, từ chối dùng y đạo giết người.

Chuyện sau đó mất kiểm soát, Lãnh đội chính đe dọa làm Tả Thiếu Dương tung ra một nhân vật không ai muốn dây dưa, nữ nhân đó điên rồ cỡ nào, ông ta biết rất rõ.

Đỗ Yêm đang không biết phải làm sao thì có nô bộc cầm thiếp vào báo, nói rằng có mấy vị đạo sĩ tới đón sư thúc của họ về.

Tả Thiếu Dương thầm thở phào, có viện binh rồi nếu không dựa vào mấy lời dọa nạt khó qua ải, y cũng không muốn cho Đỗ Yêm thấy mình là sự uy hiếp với ông ta, nếu không sẽ rất nguy hiểm, an toàn rồi, không cần làm quá nữa:” Đỗ đại nhân, ta nói lại lần nữa, trừ trưởng công chúa, ta không phải là người của ai hết, tới cứu Chân Quyền vì cháu gái ông ta là khuê hữu của tức phụ ta. Hỏi chuyện Tiêu Hải Bác đích thực vì nghe kể vài chuyện không hay về ông, thuần túy là tò mò thôi. Trước kia ta cứu ông là vì chức trách của y giả, không cần báo đáp, chức quan này của ta, là do ông tiến cử, mai ta sẽ từ quan, về quê làm một tiểu lang trung, từ nay về sau, hai ta nước sông không phạm nước giếng!”

Đi được vài bước, đứng lại, nói thêm:” Là y giả, ta khuyên ông lời cuối cùng, bệnh phù của ông đã rất nghiêm trọng rồi, nếu không tĩnh dưỡng, giữ cho tâm thái bình hòa, thì chẳng còn sống được bao lâu đâu, lời đã hết, cáo từ!”

Nói xong, sải bước ra ngoài.

(*) Vĩnh Gia cưới Hạ Lan Tăng Già, đệ đệ hắn cưới chị ruột của Vũ Mị Nương … trong Đường Chuyên, thằng cha này ỷ thế Vĩnh Gia đòi mang Tiểu Vũ về, bị oánh gãy chân.

Hôm nay dừng ở đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận