Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 383: Hòa thượng không từ bi? (1)

Bầu trời xám xịt, lại lất phất rơi xuống những bông tuyết trắng, chạm vào má, lạnh buốt, lạnh như lòng Tả Thiếu Dương bây giờ.

Vừa rồi y nói vậy chỉ để trấn an Miêu Bội Lan thôi, trong lòng hiện rất hỗn loạn, vì lần đầu tiên Tả Thiếu Dương nhận ra giữa mình và nàng có khoảng cách, hơn nữa còn là khoảng cách không cách nào san lấp được, lòng vừa hụt hẫng vừa cô đơn.

Tập tễnh chống quải trượng đi về phía trước không mục đích, vừa được mấy bước thì có tiếng Bạch Chỉ Hàn:” Thiếu gia, cầm lấy ô.”

Tả Thiếu Dương đứng lại, còn chưa quay đầu một cái ô đỏ đã che trên đầu, bên cạnh là bàn tay mảnh mai trắng muốt của Bạch Chỉ Hàn cầm cán ô, làm y khẽ run lên nhưng không dám có bất kỳ ý nghĩ nào trong đầu.

Vẫn không quay đầu lại, Tả Thiếu Dương nhận ấy ô:” Cám ơn.”

Nói rồi cầm ô đi về phía trước, không có tiếng Bạch Chỉ Hàn theo sau, thậm chí cũng không hỏi y đi đâu, nàng luôn hiểu lòng người như vậy.

Toàn thành lục soát hoàn tất, binh sĩ bố trí ở mỗi con phố cũng rút lui, cái ngõ nhỏ lại khôi phục tĩnh lặng vốn có, ngoài Tả Thiếu Dương ra chỉ có gió và tuyết như đứa trẻ con tinh nghịch truy đuổi nhau trong con ngõ vắng.

Làm phải làm sao đây?

Dù đã khống chế bản thân không nên nghĩ gì vào lúc này, nhưng đầu óc đầy ắp suy nghĩ, chẳng cần sau này, Tả Thiếu Dương lờ mờ hiểu được ý cha mình, y là độc đinh của Tả gia, không chỉ mang trách nhiệm nối dõi tông đường, còn gánh vác cả kỳ vọng phục hưng gia tộc của cha. Áp lực rất lớn, y có thể không đặt nặng vấn đề này nên không thấy áp lực, nhưng thê tử của y sẽ là người chịu toàn bộ áp lực ấy, giống như mẹ lúc nào cũng cuống lên tìm thê tử cho y. Tả Thiếu Dương không muốn Miêu Bội Lan vì không chịu nổi những trọng trách đó mà sau này trở thành giống như y mẹ, chỉ tồn tại như một cái bóng.

Thê tử y không chỉ hợp ý, mà còn thích hợp nữa, Bạch Chỉ Hàn rõ ràng là nhân tuyển tốt nhất, nàng từ khi ở Cù gia đã không khác gì trụ cột gia đình, giỏi lo liệu trong ngoài, thông minh khéo léo, có ý thức bản thân cao, không tự ti như Miêu Bội Lan. Chỉ là người ta lại chẳng vừa ý y, cho dù nếu cha mẹ đệ nghị, Bạch Chỉ Hàn không phản đối, song Tả Thiếu Dương không muốn cuộc hôn nhân miễn cưỡng, y cũng có sự kiêu ngạo của mình.

Còn về Kiều Xảo Nhi, Tả Thiếu Dương hoàn toàn không nghĩ tới, y hoàn toàn chỉ coi nàng là một cô muội muội tinh nghịch đáng yêu mà thôi.

Nghĩ tới đó trong đầu lại hiện lên bóng dáng Tiểu Muội, vì mình mà nàng làm chuyện ầm ĩ làm cả thành đều biết rồi, nếu mình không cưới nàng, e tương lai không gả đi được nữa, nếu đã nạp Miêu Bội Lan làm thiếp thì cưới luôn Tiểu Muội nữa.

Lắc mạnh đầu, lúc nãy còn nói gì mà cả đời chỉ muốn cưới mình muội, bây giờ đã tính xem cưới ai thích hợp là sao? Lại còn tính chuyện nạp thêm thiếp thất nữa, Tả Thiếu Dương cảm thấy có lỗi với Miêu Bội Lan.

Đi lang thang một lúc, không ngờ lại tới trước chùa Thanh Phong lúc nào không hay.

Cứ vậy đi vào chùa, bên trong lặng ngắt, chẳng có cả tiếng tụng kinh niệm phật, Tả Thiếu Dương ngó vào đại điện không thấy ai cả, đang định quay trở ra thì sau lưng có tiếng phật hiệu:” A Di Đà Phật, Tả thí chủ tìm lão nạp có việc gì sao?”

Ôi giật cả mình, lão già này không hành động giống người bình thường được hay sao, giống ma hơn là giống đệ tử Phật gia, Tả Thiếu Dương quay lại, ôm ngực giữ cho tim khỏi nhảy ra ngoài:” Trí Không đại sư, không có việc gì cả, ta có chuyện phiền lòng không ngủ được, định tới nghe các vị tụng kinh ngủ một giấc.”

“ Ha ha ha, vậy mời thí chủ vào trong.”

“ Xin lỗi đại sư.” Tả Thiếu Dương chắp tay nói, trong lòng y đang loạn xưa nay lại chẳng ưa gì thần thánh, bị Trí Không dọa một phát nhất thời lỡ miệng chọc ghẹo, biết thế là không nên:

“ Không có gì, kinh Phật đích xác là để người ta tĩnh tâm loại trừ tạp niệm.”

Tả Thiếu Dương đặt ô xuống, cầm một lúc mỏi tay, mà bên kia thì còn phải chống nạng, không đổi tay được, phí công mình khen nha đầu đó hiểu lòng người, đáng lẽ phải lấy cho cái nón mới phải, lát nữa còn cả đoạn đường về nữa chứ.

“ Đại sư, các vị đại sư khác đâu cả rồi?” Tả Thiếu Dương ngồi xuống bồ đoàn cỏ, một chân duỗi thẳng, cái bộ đoàn trông nhếch nhác coi vậy mà ấm mông ra phết, thích hơn ngồi ghế nhiều:

“ Các sư huynh đệ đều ở động la hán phía sau bế quan tiềm tu, trong chùa chỉ có lão nạp thôi.” Trí Không ngồi xuống bồ đoàn khác, quay về phía tượng Phật:

“ Ồ, thì ra nơi này còn có cái động nữa sao, ta không biết đấy.” Tả Thiếu Dương nhìn bức tượng Phật, thắc mắc:” Đại sư hôm nọ dấu lương thực trong bụng bức tượng, sao quan binh tìm không thấy? Đại sư mang đi nơi khác rồi à?”

“ Nước sông thí chủ thấy hôm qua có giống nước sông thí chủ thấy hôm nay không?”

Í, lão hòa thượng này còn biết biện chứng nữa, cơ mà lúc này Tả Thiếu Dương lại không có hứng thú động não:” Đại sư, lúc này ta thực sự không muốn nghĩ gì cả, muốn tới đây cho thanh tịnh một chút thôi.”

“ Được, cũng tới giờ lão nạp tụng kinh, nhưng trước đó, lão nạp muốn nói với thí chủ chuyện này đã.”

Lão hòa thượng này nói chuyện với y mà mặt lại quay sang hướng khác, Tả Thiếu Dương không quen chút nào:” Đại sư cứ nói.”

“ Hôm qua thí chủ đi tế cháo phải không?”

“ Đại sư đúng là tú tài không ra khỏi cửa cũng biết chuyện thiên hạ, ta chỉ nấu thùng cháo nhỏ đi tiếp sức cho những nạn dân nguy cấp thôi.” Tả Thiếu Dương không lấy làm lạ, y nhờ chẳng phải giống Kiều Xảo Nhi bịt mặt phát cháo, mà còn mời cả quân sĩ đi theo bảo hộ, Trí Không hẳn vẫn theo lời Tiêu Vân Phi dặn để ý nhà mình, thở dài:” Nếu không phải sợ quan binh nghi ngờ ta đã cứu tế nhiều người hơn rồi.”

Lão hòa thượng nghiêm túc nói:“ Tả thí chủ, nghe lão nạp khuyên một câu, đừng tùy ý bố thí lương thực cứu tế người khác nữa.”

Tả Thiếu Dương kinh ngạc há hốc mồm:” Đại sư, Phật gia chú trọng từ bi, nhớ năm xưa Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng, hiến thân cho hổ, sao bây giờ đại sư là môn đồ Phật gia lại khuyên ta làm trái ngược như vậy?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận