Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 734: Phương án bù đắp.

Tả Thiếu Dương mơ hồ nhận ra, mình đang là người bị cô lập ở chính hội cơ kim mình lập nên, hay nói cách khác, bọn họ chưa bao giờ có nhận thức chung ngay từ đầu, đám người này ngang nhiên chiếm đoạt tiền mà coi như không:" Các ngươi làm giả sổ sách, đút vào túi riêng, chiếm đoạt của công, không phải tội à?"

" Của công nào ạ? Số tài sản này của hoàng thượng, của lão thái gia nhà tiểu nhân và các vị hội viên quyên tặng, chẳng qua là trên danh nghĩa là của hội trưởng, khi chia tiền, toàn bộ thành viên hội cơ kim đều có, chuyện này mọi người đều biết. Ngay cả hội trưởng ngài mỗi tháng được 200 quan, chiếm quá nửa số lợi nhuận của hội cơ kim đấy! ... Đương nhiên đây là đây là ý kiến của tất cả mọi người, đúng không? Cho vào túi riêng thật, nhưng là túi riêng tất cả mọi người, phải không?" Đỗ trướng phòng ra sức lấp liếm:

Cả đám cười nịnh, chỉ Hầu Phổ là vẫn chẳng tỏ thái độ gì.

Đánh trái khái niệm, Tả Thiếu Dương mặt âm trầm:" Các ngươi lấy hình thức phân chia hoa hồng để ăn chia tài sản hội cơ kim, đó là chiếm đoạt tài sản của hội. Đừng cho rằng các ngươi chia hoa hồng cho ta thì ta khoan dung cho các ngươi, ta bỏ qua, vương pháp cũng không bỏ qua."

Đỗ trướng phóng hỏi lại:" Hội trưởng đang nói tới điều vương pháp nào, tiểu nhân không hiểu, vương pháp đâu có quy định tài sản của hội cơ kim?"

Thời hiện đại, hội cơ kim cũng là một loại pháp nhân, đây là sản vật dưới điều kiện xã hội kinh tế thương phẩm, điều kiện của luật pháp kiện toàn. Thời cổ đại với điều kiện kinh tế tiểu cấp tự cấp tự túc, một cá cơ cấu hư vô nhìn có vẻ có nhân cách độc lập, tài sản độc lập, năng lực chịu trách nhiệm dân sự độc lập là không thể.

Trong nhận thức của Tả Thiếu Dương, đây là tài sản công ty, đám người họ chiếm đoạt tài sản công ty làm lợi bản thân, tổn hại cho công ty, nhưng Đại Đường làm gì có điều luật này. Thế nên rõ ràng họ đem lại lợi ích cho mọi người, bách tính có tiền, bọn họ có tiền, đến cả hội trưởng đại nhân được lợi, tội gì không làm.

Tả Thiếu Dương đưa ra một thứ vượt thời đại, y không khỏi hoang mang, có phải bây giờ mình nuốt lấy trái đắng nó sinh ra không, nhất thời không biết nói vấn đề này ra sao, điều luật nào quy định, y đâu biết.

Đỗ Kính nhếch mép cười, che giấu rất nhanh, chắp tay nói:" Hội trưởng, về chuyện này xin cho ta bẩm báo."

" Ngươi nói đi." Tả Thiếu Dương phất tay:

Đỗ Kính khom người nói:" Ta nói thật, số tài sản này tuyệt đại bộ phận là do gia phụ cấp cho hội trưởng ngài, ngài kiến lập lên hội cơ kim này, bọn ta biết vì bách tính cùng khổ, vì giúp họ có được cuộc sống tốt hơn. Khám chữa bệnh tặng thuốc là giúp, tặng tiền là giúp, đâu khác gì nhau. Nên ta nghĩ, nếu bách tính muốn đem thuốc đi bán, thì đó là chuyện của bản thân họ. Mọi người bên trong hội đều vất vả, ta là người bảo họ báo tăng số tiền thuốc, chính là để đem tiền dưa chia mọi người. Vì hội trưởng không có nhà, ta tự ý quyết định làm thế."

" Bây giờ thấy hội trưởng đại nhân ngài tức giận như thế, ta mới biết mình làm vậy là sai, có điều ta cũng nghĩ kỹ rồi, tài sản gia phụ để lại, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít. Quá nửa là do hoàng thượng ban khi gia phụ bệnh nặng, còn có chư vị đồng liêu tặng, đủ để bù vào chỗ thiếu hút. Nếu hội trưởng đại nhân không cho chúng ta làm như thế, vậy phần còn thiếu này, ta dùng toàn bộ gia sản bù đắp, tới khi khôi phục lại sổ sách trước khi hội trưởng ngài rời kinh thành mới thôi. Toàn bộ tổn thất do Đỗ gia ta bồi thường."

Tả Thiếu Dương không biết Đỗ Kính bày trò gì, định thông qua việc này lấy lòng người trong hội cơ kim sao, không ổn, mình đụng chạm lợi lịch số đông, họ đồng lòng chống lại mình là tất nhiên, nheo mắt nhìn hắn :" Được! Nếu ngươi đã nói như thế, chuyện ngươi làm, để ngươi phụ trách là hợp lý, ta cho ngươi cơ hội bù đắp thiếu hụt sổ sách, còn số tiền mà mọi người đã nhận, vừa rồi ngươi cũng đã nói đấy, mọi người vất vả, không cần trả lại nữa, coi như Đỗ gia ngươi trả tiền vất vả cho họ. Có điều phần của ta thì ta không cần, ta sẽ trả lại cho hội cơ kim."

" Không cần đâu ạ, hội trưởng ..."

" Ý ta đã quyết, chuyện này tới đây là dừng!"

" Vâng!" Đỗ Kính ngồi xuống ghế:

Tả Thiếu Dương nhìn khắp phòng, sự việc lần này y cảm giác mình mới chỉ nắm được bề nổi mà thôi, tạm thời gác lại đã tìm hiểu thêm đã:" Chuyện này ta có trách nhiệm khi không lập ra một chế độ hoàn thiện, mục đích ban đầu của ta chính là để bách tính ngheo khổ có thể chữa bệnh, không đến nỗi mất mạng vì một số bệnh có thể chữa được. Đó là mục đích cuối cùng của hội cơ kim, chúng ta cứu người nguy cấp chứ không cứu người nghèo, điểm này hi vọng chư vị khắc ghi trong lòng. Toàn bộ công tác của chúng ta phải triển khai quanh tôn chỉ này."

" Lấy chuyện lần này ra mà nói, các người ngầm cho phép bách tính mang thuốc đi bán cho Vu thị y quán, nhìn bề ngoài người cùng khổ có tiền, nhưng phần lớn là vào tay Vu gia. Dù hội cơ kim chúng ta có kho vàng cao vạn dặm cũng bị người ta lấy hết! Chuyện này ta tuyệt đối không cho phép xảy ra."

Nghe giọng hội trưởng đã dịu lại, mọi người đều khom người vâng dạ, lòng không khỏi thầm đắc ý, chuyện nghe hợp lý, nhưng vấn đề đầy ra đó, thế thì sao nào, luật không thể phạt số đông mà.

" Không chế độ nào định ra có thể hoàn thiện ngay được, hội cơ kim chúng ta cũng thế, đều đang ném đá dò đường thôi, sai ở đâu thì sửa ở đó. Các ngươi nói, lo cho người già cả bệnh tật đó sống ở xa không tiện đi lấy thuốc, được, chúng ta mua thêm vài cái xe ngựa, thuốc có thể đưa tận nhà. Đương nhiên, chuyện này chỉ giới hạn với người bệnh đặc thù thôi, còn người ở gần phải tự đi lấy. Nếu không chịu đợi uống thuốc ở y quán, cũng không muốn đợi thuốc mang tới nhà, chứng tỏ họ không cần chữa bệnh, mà chỉ muốn trục lợi kiếm tiền, loại người như vậy không cần thương xót. Có thể cảnh cáo, thu lại tư cách chữa trị."

Tiếp đó mọi người cùng nhau thảo luận chi tiết, phát biểu rất hăng hái rất tích cực, như muốn thể hiện sự chính trực vô tư của mình, đến khi đưa ra phương án, Tả Thiếu Dương tuyên bố giải tán.
Bạn cần đăng nhập để bình luận